Thư Yến gọi điện thoại về cho ông bà Kiều, nói rằng cô sẽ không về nhà một thời gian nên hai người đừng quá lo lắng.
Ông bà Kiều mới đầu cũng không đồng ý thế nhưng với tính cách của Thư Yến thì họ có muốn cản cũng không làm gì được.
Đám người làm ở Đường gia vừa nhìn thấy thiếu gia của bọn họ an toàn trở về vội vàng mừng rỡ ra trước cổng lớn của biệt thự chào đón.
Tiểu Sang Sang là người làm có nhiệm vụ chăm sóc cho Đường Chính Lâm, cũng là người để lạc mất anh ta nên cả ngày hôm nay cô ta ăn không ngon ngủ không yên, cũng may thiếu gia đã trở về an toàn, nếu không e rằng cô sẽ khó sống.
Mọi người để ý thấy còn có một cô gái luôn đi bên cạnh thiếu gia nhà bọn họ, cô gái này vẻ ngoài xinh đẹp, lại trông rất lanh lợi, vừa nhìn đã cảm thấy có nét hơn người.
Đường Chính Lâm vừa xuống xe liền nắm lấy tay Kiều Như, vui vẻ cười nói:
"Đây là nhà của chúng ta, Kiều Như sau này sẽ sống ở đây với Chính Lâm nhé."
Thư Yến ngước nhìn ngôi biệt phủ to lớn trước mặt, so với nhà họ Kiều còn nguy nga tráng lệ hơn khiến cô có chút trầm trồ, không khỏi ngưỡng mộ số tài sản khổng lồ của các thế gia quyền lực.
Tiểu Sang Sang nhìn thấy Đường Chính Lâm thân thiết với cô gái lạ lẫm trước mặt, có chút khó hiểu ngập ngừng hỏi:
"Thiếu gia...!Đây là...?"
Ông Đường vẻ mặt nghiêm túc nói:
"Cô ấy tên là Kiều Như, là người đã giúp đưa Chính Lâm về nhà, từ nay cô ấy sẽ ở bên cạnh chăm sóc thiếu gia, vì vậy sau này việc ở bên cạnh thiếu gia cứ giao cho cô ấy."
Nghe những lời này của ông Đường, Tiểu Sang Sang có chút đờ người, cô chỉ sơ sẩy để lạc mất thiếu gia có một lần vậy mà vị trí độc quyền bên cạnh thiếu gia đã bị người khác chiếm lấy.
Bàn tay cô run run, giọng lắp bắp:
"Chủ tịch à...!Mong ngài suy xét lại, lần này là con sai con sẽ chịu tội, nhưng con có thể tiếp tục ở bên cạnh chăm sóc thiếu gia có được không ạ?"
Ông Đường biết Tiểu Sang Sang trước nay luôn là người kề cận cùng Chính Lâm, thế nhưng Kiều Như lại là hy vọng giúp con trai ông có thể chữa bệnh, vì vậy ông không thể làm cách nào khác được, chỉ lắc đầu.
"Không được, cô ở bên cạnh thiếu gia tận lực bao năm nay cũng đã mệt rồi, lần này hãy giao lại cho cô ấy."
Tiểu Sang Sang vẻ ngoài chấp thuận trong bất lực, thế nhưng trong lòng vô cùng ấm ức, cho rằng Thư Yến dựa vào đâu mà dám tranh giành vị trí ở bên cạnh thiếu gia với cô chứ? Nhất định cô sẽ khiến cho cô ta phải hối hận!
Nhà họ Đường sắp xếp cho Thư Yến một phòng ngủ rộng rãi ở bên cạnh phòng của Đường Chính Lâm, dường như mọi thứ đều chu cấp cho cô một cách chỉn chu không thể bàn cãi.
Sau khi Đường Chính Lâm ngủ say, dù rằng trời đã khuya nhưng Thư Yến vẫn đi xuống nhà bếp căn dặn với đám người làm ở nhà bếp.
Đám người làm thấy bị làm phiền vào lúc đêm khuya như vậy, giọng bực dọc nói:
"Có chuyện gì thì mai hẳn nói, có biết bây giờ hơn mười một giờ rồi không? Chúng tôi chuẩn bị đi ngủ cả rồi."
Thư Yến thấy thái độ khó chịu từ bọn họ, tuy rằng không ưa gì, nhưng cũng lười làm lớn chuyện, chỉ đưa tờ giấy trong tay mình cho bọn họ, nhàn nhạt nói:
"Đây là đơn thuốc tôi kê cho thiếu gia nhà các người, bắt đầu từ ngày mai hãy cho cậu ta uống một lần sau mỗi bữa ăn."
Người làm dưới bếp cầm lấy tờ giấy, chẳng thèm nhìn lấy một cái, đưa tay lên ngáp một hơi dài sau đó quay người đi, tay xua xua:
"Biết rồi biết rồi, khuya rồi tôi đi ngủ đây, đừng có làm phiền tôi nữa."
Thư Yến dặn lòng nhất định phải nhịn, một điều nhịn chín điều lành, nếu không phải cái hệ thống chết tiệt kia giao cho cô nhiệm vụ thì cô đã xé nát cái đơn thuốc đó vứt vào mặt của cô ta rồi!
Thư Yến ngoại trừ việc kê đơn thuốc cho Đường Chính Lâm, cô còn phải ở cạnh anh ta mỗi ngày để giám sát, dù sao cũng cần xem xét tình trạng cơ thể của anh ta có thích ứng với thuốc hay không, nếu như có vấn đề gì thì còn có thể kịp thời xử lí.
Vả lại cô cũng cần phải lấy được cảm tình từ Đường gia, sau này dựa vào Đường gia còn có thể đấu một trận với Lâm Thiên Bảo nữa.
Thư Yến sau khi ngả lưng xuống giường thì liền đi sâu vào giấc ngủ tới sáng, có vẻ bởi vì ngày hôm nay có hơi mệt một chút.
Sáng hôm sau, khi Thư Yến còn đang lim dim dụi mắt thì cảm thấy có chút kì lạ,