Tiêu Ức Cẩm bỗng nhiên cười rộ lên, nâng mu bàn tay che miệng, cười nói: "Lần trước gặp mặt anh chẳng buồn nói với em câu nào, em còn nghĩ mấy năm nay anh quả là thành thục hơn nhiều.
Kết quả hôm nay vừa nhìn, anh vẫn giống như trước đây, vẫn ấu trĩ như vậy."
Hoắc Kiệu lui về bên người Ân Lâm Sơ, hai người đứng kề vai, trên mặt đều không cảm xúc.
Mặt ngoài nhìn thì gió êm sóng lặng, thực tế tay Ân Lâm Sơ giấu đằng sau lưng đã bắt đầu nhéo thịt ở sau eo Hoắc Kiệu.
Nhưng trên eo không có một chút thịt thừa, xúc cảm rắn chắc, hơi chạm vào một chút liền căng ra, cách một tầng vải dệt lại càng khó nhéo.
Ân Lâm Sơ cắn răng từ bỏ, trở về phải lột áo nhéo cho đã!
Tiêu Ức Cẩm nhìn chăm chú bọn họ một lát —— chủ yếu là nhìn Hoắc Kiệu, ước chừng để ra hai giây nhìn Ân Lâm Sơ.
Không nghĩ tới người đến cùng Hoắc Kiệu sẽ là Ân Lâm Sơ, người mà Hoắc Kiệu chấp nhận kết hôn vì không muốn thất hứa.
"Ngại quá, sau khi trở về liền bắt đầu chuẩn bị cho ngày biểu diễn, vẫn theo thói quen cũ tặng hai vé, quên mất nhà anh có thêm một người, để anh khó xử là lỗi của em."
Y nói giọng giễu cợt, "Với tính tình kia của Hoắc Yểu, có thể lấy được vé từ chỗ em ấy cũng thật không dễ."
Đổng Nhuận Ngôn nghe hiểu, y đang nói Đại thiếu gia không biết đã dùng thủ đoạn gì mới có thể theo tới đây.
Không chỉ riêng Đổng Nhuận Ngôn, Ân Lâm Sơ cũng nghe hiểu vô cùng, cậu cười cười: "Vé chỉ là thứ yếu, quan trọng là lúc đầu Hoắc Kiệu cũng không muốn cùng tôi tới đây, tôi phải phí một phen công phu anh ấy mới đồng ý."
Hoắc Kiệu phụ hoạ theo sau: "Đúng vậy, tôi vốn dĩ còn không muốn nhận vé."
Ân Lâm Sơ giật giật khoé miệng: Loại thời điểm này anh có thể yên phận làm mỹ nam an tĩnh được không!
Tầm mắt Tiêu Ức Cẩm qua lại trên mặt hai người, cười nhẹ, giữa hai mày dính nét u sầu nhàn nhạt: "Đúng rồi, em còn chưa chúc mừng hai người tân hôn vui vẻ, chưa chuẩn bị lễ vật, đúng là có hơi thất lễ."
Dung mạo quá mức hoàn mỹ kia làm người ta cảm thấy ai làm y lộ ra biểu tình như vậy quả là tội ác tày trời.
Ân Lâm Sơ đưa mắt ra hiệu cho Hoắc Kiệu: Đến lượt anh biểu hiện, mau qua an ủi y đi!
Không biết Hoắc Kiệu có thể nhìn ra hay không, nhưng thân phận cậu hiện tại không thích hợp nói thẳng ra, mà Ân Lâm Sơ cũng không gấp gáp gì với quan hệ hai người.
Biểu hiện của Hoắc Kiệu lại nói cho Ân Lâm Sơ, hắn hiểu ý cậu —— rồi quay mặt đi: Còn lâu mới đi.
Tình cảnh này có chút gượng gạo.
Lúc này có người gọi tên Tiêu Ức Cẩm, y lên tiếng, bước chân lại không hề động đậy, ánh mắt khóa chặt trên mặt Hoắc Kiệu.
Cuối cùng y vẫn phải thất vọng, Hoắc Kiệu không nói gì, ngược lại Ân Lâm Sơ tiến lên phía trước, cười nói: "Tiêu tiên sinh bận rộn, hẳn là không có thời gian xử lý mấy việc vặt vãnh này.
Quan hệ của anh và Hoắc Kiệu tốt như vậy, hôn lễ chúng tôi lại không mời anh, đây mới là thất lễ.
Tôi muốn mời Tiêu tiên sinh tới nhà làm khách, ý Tiêu tiên sinh thế nào?"
Tiêu Ức Cẩm nhìn thẳng vào cậu, mỉm cười nói: "Đương nhiên là được, hội diễn cũng đã xong, mấy ngày kế tiếp tôi đều rảnh."
"Vậy thì tốt quá, chọn ngày không bằng gặp ngày, tôi thấy ngày mai rất thích hợp.
Tiêu tiên sinh đến thăm, chúng tôi nhất định sẽ chuẩn bị tiệc thịnh soạn đãi khách."
Tình hình trước mắt vẫn rất thuận lợi, Ân Lâm Sơ miễn cưỡng cứu vãn lại một phần kế hoạch, chưa đến nỗi hỏng bét hết.
Tiêu Ức Cẩm tươi cười: "Không cần khách khí như vậy, tôi cũng không phải lần đầu tiên tới Hoắc gia, đều đi nhiều lần vậy rồi, như bình thường là được."
Đổng Nhuận Ngôn nghe ra, người này đang nói y và Hoắc thiếu gia giao tình sâu đậm, tới nhà thường xuyên! Thật không tiện nói một câu, Đại thiếu gia tuyệt đối không phải đối thủ của người này, thân là quản gia riêng chuyên nghiệp, anh ta có trách nhiệm vì Đại thiếu gia gỡ mìn!
Ân Lâm Sơ đã đạt được mục tiêu, liếc mắt nhìn Hoắc Kiệu một cái: "Các anh là người quen cũ, trò chuyện một chút đi.
Hoắc Kiệu, tôi ra ngoài chờ anh."
"Ừ."
Hoắc Kiệu nhìn theo bóng dáng Ân Lâm Sơ đi xa, nhưng Đổng Nhuận Ngôn