Tôi tiếp tục liều mạng đuổi theo con rết khổng lồ.
Mặc dù chỉ số tốc độ của tôi thấp hơn nó, nhưng khi sử dụng〖Lăn〗tôi vẫn nhỉnh hơn.
Tuy nhiên lúc này tôi không còn kiểm soát cơ thể tốt như trước nữa.
Tôi vẫn không rành lắm địa hình nơi đây, nhưng ở nơi sa mạc trống trải thế này đang là lợi thế dành cho tôi.
Kể cả như vậy, tôi vẫn khó có thể can thiệp kịp lúc.
Con rết sẽ phá hủy chiếc xe trước khi tôi đến…
Không nghĩ ngợi gì nữa.
Cứ chạy, chạy và chạy thôi! Tôi không thể làm gì khác ngoài việc sử dụng〖Lăn〗để đuổi theo.
Sẽ chẳng giúp ích gì nếu cứ suy nghĩ vẩn vơ như thế.
Khoảng cách giữa con rết và chiếc xe đang đến đà sát nút.
Khi tôi chắc mẩm rằng chiếc xe sắp sửa tiêu đời, tấm vải bạt đang bị bốc cháy phủ ở trên bỗng rơi ra khỏi chiếc xe.
Tấm vải bay lơ lửng trên không trung rồi rơi trúng mặt của con rết.
Quả là điều kỳ diệu khi thật đúng lúc như thế.
Tuy nhiên khi tôi vừa nghĩ nó sẽ giúp câu giờ thêm một chút, tấm vải nhanh chóng bay đi chỗ khác và con rết hầu như không bị ảnh hưởng gì bởi nó.
Tôi chuyển ánh nhìn sang chiếc xe ngựa, bên trong là một nhóm người ngồi ở hai bên hàng.
Có khá nhiều loại người trong số đó, từ lớn đến nhỏ, thậm chí có đứa nhóc trông chưa đến 10 tuổi.
Tất cả bọn họ đều có tai thú ở trên đầu.
Tôi nhớ cô gái cầm búa đi cùng với nữ kiếm sĩ hồi còn gặp ở trong hang trông cũng giống như thế.
Ngoài những người có tai thú trên đầu ra còn có ai thuộc chủng loài nào khác không nhỉ? Vì đây là lần thứ hai tôi chứng kiến loài bán nhân nên chẳng còn gì ngạc nhiên nữa.
Tất cả quần áo họ đang mặc đều rách rưới, tôi hơi có chút lo lắng khi thấy tay của họ đang bị cùm trong những tấm bảng bằng gỗ.
Và một người đàn ông với thân hình mập ú đang ngồi ở ngay sau họ.
Ông ta đội một chiếc mũ trùm màu trắng cùng với họa tiết bằng vàng sang trọng.
Rõ ràng gã này khác biệt hẳn so với những người còn lại.
Tôi đứng hình trong giây lát khi thấy gã đàn ông hét to điều gì đó rồi bất ngờ đạp một trong những bán nhân ngã xuống xe.
Người bị ngã khỏi chiếc xe đập mạnh lưng xuống đất rồi co giật.
Con rết khổng lồ ngay sau đó bắt đầu chạy chậm lại, há rộng mồm và nhai ngấu nghiến.
Sau khi đánh một bán nhân khác đang cố sức kháng cự, gã mập lại quẳng một đứa bé về phía con rết.
Và ngay sau đó là một người khác nữa.
Sau khi ném tám người xuống, con rết khổng lồ cuối cùng cũng chịu dừng lại.
Nó bắt đầu tập trung vào những người đang nằm sõng soài trên mặt đất.
Lợi dụng cơ hội đó, chiếc xe ngựa nhanh chóng tẩu thoát.
Gã mập cười một cách đầy khoái trá trong khi lấy tay lau mô hôi trên trán, sau đó gã ung dung quay trở lại vào trong chiếc xe ngựa.
Thật tàn nhẫn.
Thật sự quá tàn nhẫn.
Tuy tôi hiểu rằng nếu không làm thế thì tất cả mọi người trong chiếc xe ngựa đều sẽ chết hết, nhưng điều đó vẫn thật đáng ghê tởm.
Và còn cái gã đàn ông đó, hắn vẫn cười được sau khi biến họ thành thức ăn cho con rết sao?
Khi con rết lại gần, số người còn sống chỉ còn chưa đến một nửa.
Có lẽ vì họ quá ốm yếu nên đã chết ngay khi vừa rơi xuống mặt đất.
Ít ra như vậy vẫn đỡ hơn chết vì bị ăn thịt, tôi không dám nghĩ đến cảnh tượng khủng khϊếp đó.
“Ahh………….”
Khi nhìn theo tiếng kêu phát ra, tôi thấy nửa phần thân dưới của một bán nhân đã bị ăn sống.
Ngay sau đó phần thân trên còn lại cũng nhanh chóng biến mất vào miệng của con rết khổng lồ.
“GIGIJIJIJIJIJIIJIJI!”
Con rết kêu lên một tiếng đầy khó chịu giống như đang cười.
Tôi dang rộng đôi cánh, dậm chân xuống mặt đất rồi nhảy vút lên không trung.
Cơ thể tôi tự động phản ứng trong cơn giận dữ.
Tôi nhắm vào đầu của con rết rồi rơi xuống dọc theo một đường thẳng.
Kể cả sát thương có không cao đi chăng nữa, đòn đánh này sẽ phải khiến nó cảm thấy đau dù chỉ một chút.
Tôi sẽ dồn toàn lực vào cú rơi này, nếu không thành công thì đành vậy.
Con rết khổng lồ lắc người, vung phần đuôi của nó vào tôi.
Lực va chạm mạnh đến nỗi xuyên qua cả lớp vảy của tôi và thấu đến tận xương.
Tôi bị đánh bay một cú rất “đẹp mắt” và chúc đầu xuống lớp cát gần đó.
Khung cảnh xung quanh trở nên mờ nhạt, cơ thể tôi nặng trĩu, tôi thậm chí không thể phủi cát khỏi người với hai tay đang run rẩy.
Con rết hầu như chẳng có tý sứt mẻ gì.
Sau pha đó, tôi đã nhận ra.
Kể cả khi có cùng thứ hạng, cách biệt 40 cấp giống như một bức tường siêu dày không thể vượt qua.
Tôi hoàn toàn không thể đánh bại được nó.
Thậm chí tôi còn chẳng xứng là