"Hiểu hiểu? Em cũng đi về sao?" Tống Văn Bân có chút ngạc nhiên vui mừng đi đến bên cạnh Lăng Hiểu, dò hỏi.
Lăng Hiểu gật đầu cười: "Anh Văn Bân cũng về nhà hả?"
"Vẫn chưa về nhà." Tống Văn Bân cười ngượng ngùng, khoái trá đề nghị, "nếu em có thời gian, anh đưa em đến chỗ này? một quán cà phê có âm nhạc rất hay, rất lịch sự, trà cũng khá ngon, là nơi giết thời gian rất tốt’.
"gần đây anh Văn Bân đều đến đó sao?” Lăng Hiểu nhẹ nhàng nghiêng đầu, bộ dáng rất có hứng thú, bộ dáng muốn Tống Văn Bân dẫn mình đi đến chỗ đó.
" Đúng, một người bạn của anh làm việc ngoài giờ ở đó, anh có đến mấy lần, rất thích nơi đó, anh luôn muốn đưa em đi đến đó xem thử!” Tống Văn Bân cười nói, "Mà người bạn kia anh cũng từng nói với em đó, tên là Bạch Hà ….” Vừa nói, Tống Văn Bân lúc này mới nhớ tới cuộc hẹn của hắn, quay đầu tìm kiếm, rốt cục chú ý tới Bạch Hà đang nhìn hắn đã lâu, ngượng ngùng cười cười, đưa tay vẫy cô ta lại.
Bạch Hà tỏ vẻ tươi cười ngượng ngùng đi tới chỗ Tống Văn Bân, gật đầu chào hỏi Lăng Hiểu và Đường Yên Nhiên .
Đường Yên Nhiên nhíu nhíu mày không thèm che dấu, ánh mắt ghét bỏ không thèm nhìn, sau đó chỉ nhếch miệng cho có lệ, thái độ Lăng Hiểu thì bình dị gần gũi hơn nhiều, nhưng cũng không gọi được nhiệt tình, chỉ là tươi cười bình thường mà thôi.
"Em thấy sao? Cùng đi chứ?" Tống Văn Bân không nhìn ra được 3 cô gái đang bắt đầu nổi lên sóng gió, vẫn nhiệt tình thuyết phục Lăng Hiểu, "Bạch Hà là nghệ sĩ dương cầm, đàn rất khá, đúng lúc Hiểu Hiểu em chỉ cho cô ấy một chút, trình độ của em còn mạnh hơn anh nhiều!”
Nụ cười tươi của Bạch Hà có chút cứng đờ, điều làm cô kiêu ngạo nhất ngoại trừ tướng mạo ra đó chính là tài nghệ đánh đàn của cô, nhưng mà từ miệng Tống Văn Bân nói ra, lại dường như cô hoàn toàn không bằng Lăng Hiểu, loại chuyện này nếu người nào gặp phải, chắc cũng không cao hứng nổi.
Lăng Hiểu hài lòng khẽ nở nụ cười, nói khiêm tốn vài câu, lại mang theo ý tứ kiêu ngạo về tài đánh đàn của mình.
Có thể nhìn ra được, từ nhỏ cô đã giáo huấn Tống Văn Bân "Lăng Hiểu là thiên tài, chuyện gì cũng biết, ai cũng kém hơn cô” đối với chuyện này tin tưởng vô cùng. Bây giờ, trong lòng Tống Văn Bân, có thể ở phương diện nào đó có thể so được với Lăng Hiểu, đã là đáng khen rồi. Chỉ tiếc hắn ta không biết, cái mà cô gái hy vọng không phải là so sánh với ai đó, mà là trở nên xuất sắc nhất trong lòng hắn.
Dựa theo tình huống hiện tại mà nói, Tống Văn Bân chỉ coi Bạch Hà là bạn bè bình thường mà thôi, còn chưa đạt tới trình độ đáp lại sự ái mộ, thậm chỉ là ngay cả chút ý đồ đen tối cũng không có, đương nhiên sẽ không quá mức quan tâm đến suy nghĩ của Bạch Hà , chỉ có khả năng bảo vệ cô ta. Đồng thời lúc Bạch Hà và Lăng Hiểu gặp nhau, Tống Văn Bân cũng không có biểu hiện chột dạ hay gì khác, cái này làm cho Lăng Hiểu vui mừng rất nhiều nhưng lại không khỏi có chút thất vọng.
Vui mừng vì những điều từ nhỏ mình dạy Tống Văn Bân đã phát huy tác dụng, đứng trước mặt người mà hắn từng yêu kiếp trước vẫn giữ được ý nghĩ tỉnh táo, không bị choáng váng đầu óc, thất vọng là so với cao trào còn cách một đoạn khá xa, cần phải dạy thêm một thời gian nữa mới có thể khiến cho cô vui sướng hơn.
Tống Văn Bân dẫn đường ở trước mặt Bạch Hà còn khen mình vài câu, cũng khiến cho cô ta hiểu được địa vị của “Lăng Hiểu” ở trong lòng Tống Văn Bân. Lăng Hiểu nhìn đống lửa thêm vô cũng đã được rồi, hơi có chút áy náy nói: "Ai nha, thời gian không còn sớm, em có hẹn với người khác rồi! Hôm nay không có thời gian, lần sao anh Văn Bân nhất định phải đưa em tới đến phòng trà đó mới được đó nha!”
Khó có khi nhìn thấy Lăng Hiểu khôn khéo thậm chí là ngọt ngào như vậy, gần như mỗi lần hẹn Lăng Hiểu đều bị cô từ chối nên bây giờ Tống Văn Bân có chút ‘thụ sủng nhược khinh’, liên tục gật đầu đồng ý, nhìn mặt hắn vui vẻ như vậy khiến cho Lăng Hiểu có chút không đành lòng.
Có đôi khi, con người chính là như vậy, một khi ngươi vây quanh hắn, hắn sẽ không quan tâm ngươi, nhưng nếu như ngươi một mực đối với hắn lúc lạnh lúc nóng, thỉnh thoảng tươi cười với hắn, có thể làm cho hắn vui sướng hơn nữa ngày trời.
Đấu mễ dưỡng ân, đam mễ dưỡng cừu * chính là đạo lý này.
(Một thăng gạo dưỡng ân nhân, một đấu gạo dưỡng kẻ thù)
Nhìn thấy Tống Văn Bân chỉ vì một lời hứa hẹn đơn giản của Lăng Hiểu mà vui mừng lộ rõ trên mặt như thế, nụ cười của Bạch Hà cứng đờ, lại không thể không tươi cười tỏ vẻ hoan nghênh Lăng Hiểu đến chơi, hứa hẹn nếu cô đến, nhất định sẽ tiếp đãi thật tốt.
Lăng Hiểu cười nói tiếng cám ơn, lúc này, trong đám người ở cổng trường bỗng phát ra vài tiếng than sợ hãi.
Lăng Hiểu nhìn tới chỗ đám người phát ra âm thanh, nhìn thấy một thiếu niên tóc vàng mắt xanh đan nhàn nhã bước đi, vừa đi vừa nhìn xung quanh.
Mái tóc vàng chiếu lấp lánh dưới ánh mặt trời, đôi mắt màu xanh trong trẻo như ngọc bích, thiếu niên người ngoại quốc gần mười tuổi so với người phương đông thì trổ mã sớm hơn, dáng người cao ngất, bởi vì có luyện võ mà các bắp thịt rắn chắt khiến cho những đứa bé trai trung quốc cùng độ tuổi với hắn lại không có được hương vị thành thục và ngoại hình cao ráo như hắn, làm người ta nhịn không được nhìn thêm lần nữa.
Tuy rằng ở Thượng Hại có không ít người ngoại quốc, đối với nhóm con ông cháu cha mà nói, người nước ngoài cũng không xa lạ