“Phu nhân chẳng lẽ là sợ đắng?” Triển Cảnh nhìn bỗng nhiên có hiểu ra, nhịn không được khẽ cười rộ lên, “Phu nhân, ngươi thật đúng là làm cho người ta ngoài ý muốn!”
Ngự Thiên Dung bất mãn nhìn hắn một cái, “Hừ, đem lại đây, ta uống là được chứ gì.”
Triển Cảnh lắc đầu đem bát thuốc qua, “Phu nhân, yên tâm uống đi, ta đã sớm chuẩn bị nước đường, còn có kẹo ngọt, ngươi uống thuốc xong là có thể lập tức ăn.”
Sắc mặt Ngự Thiên Dung hơi đỏ lên, quay đầu đi, “Ai nói ta sợ đắng!” Bưng lên chén thuốc uống một hơi cạn sạch, bất quá, lập tức bưng chén nước đường uống ừng ực.
Một chút động tác liền tiết lộ tâm tư của nàng.
Triển Cảnh nhìn không khỏi mỉm cười, phu nhân cũng có lúc thật bướng bỉnh!
Nước đường làm phai vị đắng trong miệng, Ngự Thiên Dung thở phào một hơi, thuốc này thật sự rất đắng!
“Phu nhân, ăn thử món bánh này đi, nghe nói ăn ngon, là làm từ đậu đỏ.” Triển Cảnh hợp thời đưa qua một khối bánh đậu đỏ cho nàng.
Ngự Thiên Dung há mồm cắn một miếng, ngọt mà không ngấy, hương vị rất tuyệt a!
“Phu nhân —— “
Cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra, Hạ Duyệt vội vã tiến vào, vừa vặn nhìn thấy Triển Cảnh đang đút bánh cho Ngự Thiên Dung, cước bộ dừng lại một chút, cười gượng, “Ách, ngượng ngùng, quấy rầy! Bất quá, chuyện rất khẩn cấp, nên nói chính sự trước đi!”
Ngự Thiên Dung khó hiểu nhìn hắn, “Làm sao vậy?”
“Phu nhân, ngươi không phải bảo ta phái người truyền tin cho Tịch Băng Toàn sao, người chỗ ta còn chưa đi thì ta đã thu được bồ câu đưa tin của hắn.” Hạ Duyệt nói xong đưa cho Ngự Thiên Dung một tờ giấy.
Ngự Thiên Dung nhận lấy tờ giấy, mở ra xem, bên trong chỉ có một hàng chữ: cẩn thận Hộ Quốc tướng quân!
“Phu nhân, xem ra Tịch Băng Toàn đã phát hiện Liễu Quân Thư không ổn, chúng ta có còn cần —— “
“Ngươi lấy bồ câu gửi tin cho hắn là được, như vậy có vẻ an toàn hơn!”
Hạ Duyệt gật gật đầu, “Vâng, phu nhân.
Vậy còn Hộ Quốc tướng quân —— “
“Phượng Hoa không phải đang rất rảnh rỗi sao? Cho hắn đi theo dõi đi, có gì khác thường thì bảo hắn tự làm chủ tự xử lý, nếu có phiền toái lớn thì mấy người các ngươi cứ tự thương lượng mà làm!”
Hạ Duyệt ngây ngốc nhìn Ngự Thiên Dung, “Phu nhân, ngươi xem chúng ta là cái gì a?”
“Hộ vệ a, bảo hộ ta không phải là chức trách các ngươi sao? Tất cả những chuyện liên quan đến vấn đề an toàn của ta đương nhiên đều phải giao cho các ngươi a! Hơn nữa, ta hiện tại là người bị thương, phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng a!”
Hạ Duyệt ngơ ngác nhìn sang Triển Cảnh, Triển Cảnh ôn hòa cười cười, “Chúng ta nghe lời phu nhân đi!”
Ôi chao?
“Nga, thật ngại quá, ta đã nói xong chính sự, các ngươi tiếp tục!” Hạ Duyệt bỗng nhiên nhớ tới hai người nọ vừa mới còn thực ấm áp, vội vàng chuẩn bị chạy lấy người.
“Khoan đã!” Ngự Thiên Dung kêu hắn lại, “Hạ Duyệt, ngươi phải dụng tâm chú ý cửa hàng chúng ta, Nam Cung Tẫn lần trước tưởng nửa đường bắt cóc bị thất bại, còn bị ta chỉnh một lần, lúc này không chừng sẽ xuống tay ở chỗ khác, ta nghĩ, con người ta, trừ bỏ người, chính là sinh ý.”
“Phu nhân yên tâm, ta sẽ cẩn thận!”
Sau khi Hạ Duyệt rời khỏi, Ngự Thiên Dung lại quay sang nói với Triển Cảnh: