Tâm Trẫm Thật Là Mệt

Bị ghét bỏ


trước sau

Đi lòng vòng một hồi đến quá nửa đêm và chỉ còn cách lúc trời sáng khoảng hơn một canh giờ thì Phương Duệ mới tránh né được đội tuần tra của Đại Lý Tự để gõ cửa sổ phòng Thẩm Ngọc.

Vừa nghe thấy tiếng gõ cửa thì Thẩm Ngọc nhanh chóng mở cửa sổ.

Lúc này Phương Duệ đã đeo mặt nạ lên, cho dù đang bị thương hắn cũng không quên che giấu thân phận trước Thẩm Ngọc.

Phương Duệ ôm ngực nhảy vào và nói với Thẩm Ngọc:

“Đỡ ta.”

Thanh âm của hắn nghe có chút suy yếu, nhưng rốt cuộc là suy yếu đến mức nào thì chỉ người trong cuộc mới rõ ràng nhất.

Thẩm Ngọc vừa đỡ cánh tay của Phương Duệ thì hắn liền thuận thế dựa cả người vào Thẩm Ngọc, cơ hồ toàn bộ sức nặng của người hắn đều đè lên trên người nàng.

Tâm tư Thẩm Ngọc hoàn toàn đặt vào chuyện có thành hay không nên nàng cũng không hề hoài nghi. Thẩm Ngọc đỡ Phương Duệ đến bên giường rồi vội vàng hỏi:

“Chuyện như thế nào rồi, mà ngươi sao lại thế này?”

Phương Duệ vừa ngồi xuống giường liền dựa vào đầu giường nhìn Thẩm Ngọc và trấn an nàng:

“Dù sao chuyện cũng đã thoả đáng, ngươi không cần lo lắng.”

Nghe thấy chuyện dù đã thoả đáng nhưng lông mày Thẩm Ngọc vẫn nhíu chặt, ánh mắt nàng rơi ở trên ngực Phương Duệ rồi hỏi:

“Bị thương có nặng hay không?”

Không thấy Phương Duệ trả lời, Thẩm Ngọc liền ngước mắt nhìn về phía hắn và chỉ thấy hắn đang nhắm nghiền hai mắt dựa vào đầu giường, không biết là đã ngủ hay là hôn mê bất tỉnh.

Thẩm Ngọc nhìn chằm chằm mặt nạ màu bạc trên mặt nam nhân, sau khi suy đi nghĩ lại thì nàng đột nhiên đưa tay ra, thời điểm nàng vừa muốn cầm vào mặt nạ thì Phương Duệ bất thình lình lên tiếng, giọng nói mang theo nghiêm túc:

“Tổ huấn có nói bất kể là nữ tử hay nam tử thì khi đem mặt nạ này tháo xuống sẽ liền trở thành tức phụ của ta.”

Tay Thẩm Ngọc nhất thời ngốc tại chỗ nhưng nàng vẫn đưa tay cầm vào mặt nạ, trong khoảnh khắc đó thì hô hấp của Phương Duệ cũng dừng lại, tim đập thình thịch giống như một cây cung bị kéo căng và kéo đến cực hạn, bất cứ lúc nào cũng có khả năng đứt mất dây cung…

Thẩm Ngọc mặc dù cầm vào mặt nạ nhưng lại không hề tháo xuống, nàng tựa hồ chỉ điều chỉnh mặt nạ cho ngay ngắn rồi mới nói:

“Đeo mặt nạ cho cẩn thận, đừng có mà làm rớt xuống! Đến lúc đó ngươi đừng có mà ăn vạ trên người ta!”

Phương Duệ: “…..” Cho nên vừa nãy hắn còn căng thẳng làm cái quái gì!!!

Vốn trên ngực đã bị một quyền của Hô Diên Trác Vân, hơn nữa vừa mới nãy còn bị hành động của Thẩm Ngọc làm cho sợ đến giật mình thì lúc này chẳng khác gì rải muối lên miệng vết thương khiến hắn thấy đau rát.

Phương Duệ ôm ngực, đâu chỉ là miệng vết thương đau mà cả tâm cũng đau, Thẩm Ngọc của hắn khó trêu chọc như thế… hắn biết làm như nào cho vừa lòng nàng đây????!!!

Thấy Phương Duệ ôm ngực, dáng vẻ bị thương không giống với giả vờ nên nàng liền vươn tay đặt ở nút thắt trên y phục Phương Duệ với ý đồ muốn cởi lớp y phục của hắn ra.

“Cứ như vậy mà sốt ruột giống như tiểu tức phụ nhà ta vậy sao?” Phương Duệ cố gắng đè xuống ý cười.

Đến lúc này rồi mà hắn vẫn còn có tâm tư nói đùa thì Thẩm Ngọc bèn trừng mắt lườm hắn một cái:

“Ngươi mà chết ở chỗ ta thì một mình ta không thể thủ tiêu được cỗ thi thể to lớn này của ngươi. Thế nên ngươi muốn chết thì chết cách xa ta một chút!”

“Ha ha… Khụ!” Phương Duệ vừa cười vừa ho một tiếng thì liền lập tức dùng tay che miệng lại.

Thẩm Ngọc có chút nghi hoặc nhìn Phương Duệ, nàng cho rằng hắn lo lắng người bên ngoài sẽ nghe thấy thanh âm bên trong nên mới dừng lại ho khan, vì thế Thẩm Ngọc không có đa nghi nữa mà chỉ tiếp tục cởi bỏ y phục của Phương Duệ.

Nhìn Thẩm Ngọc cởi y phục của mình thì đáy lòng Phương Duệ thở phào nhẹ nhõm, nàng không chú ý đến là tốt rồi, tiếng ho vừa nãy của hắn chính là giọng nguyên bản, may mà mọi sự chú ý của Thẩm Ngọc đều ở vết thương trên người hắn nên mới không nghe ra.

Y phục được cởi ra, đến khi nhìn thấy chỗ ngực Phương Duệ là một mảng tím bầm thì Thẩm Ngọc liền trợn tròn hai mắt, trong mắt mang theo kinh ngạc nhìn về phía Phương Duệ:

“Ngươi thật sự đụng độ với Hô Diên Trác Vân?”

Chỗ ngực Phương Duệ giống như bị đổ một mảng mực lớn màu tím đen, mà xung quang mảng tím đen này là những mạch máu đỏ rực nổi bật trên da thịt giống như rễ cây đâm sâu vào trong lòng đất.

Phương Duệ dùng chút sức lực để nói chuyện:

“Không sao, cho dù gặp phải Hô Diên Trác Vân nhưng ta vẫn có sách lược vẹn toàn nên ngươi hoàn toàn có thể yên tâm.”

“Cái gì mà sách lược vẹn toàn để sau rồi nói, ngươi ngồi dậy đi để ta bôi cho ngươi chút thuốc giúp lưu thông máu.”

Thẩm Ngọc nói xong thì đứng dậy tìm kiếm trong túi hành lý một ít thuốc.

Phương Duệ cúi đầu nhìn thoáng qua vết thương của chính mình, nhớ tới thời điểm vừa nãy cùng Hô Diên Trác Vân giao chiến thì ngực hắn bỗng nhiên đau đớn, cảm giác đau đớn này giống như lúc trước độc bị phát tác.

Dựa theo khoảng thời gian đời trước thì thời gian độc của hắn phát tác còn hai năm nữa, vậy mà lúc này ngực đột nhiên đau đớn, đau đến nỗi làm người ta không thể tưởng tượng nổi…

Chẳng lẽ vì hắn sống lại nên tốc độ độc tố phát tác nhanh hơn sao?

Ký ức nằm liệt giường giống như một phế nhân bỗng chốc hiện lên trong đầu, trong nháy mắt Phương Duệ có chút hoảng loạn… người chưa từng phải nằm trên giường bệnh suốt cả một năm tuyệt đối sẽ không hiểu được cảm giác tâm như tro tàn, giống như cho dù bên ngoài có nổi lên phong ba bão táp thì cũng đều không liên quan đến mình mà chính mình lại chỉ có thể nằm ở trên giường chờ chết.

Thời điểm Phương Duệ đang hồi tưởng lại thì một cảm giác mát lạnh ở chỗ bị thương trên ngực bắt đầu lan tràn ra, cảm giác mát lạnh này khiến hắn hoàn hồn.

Ánh mắt hắn từ khuôn mặt nghiêm túc của Thẩm Ngọc chuyển đến đôi tay trắng nõn lại mềm mại không xương đang phiêu du trên ngực mình…

Trái tim dường như ngừng đập đến khi nhìn thấy đôi bàn tay nhỏ nhắn này liền đập tung tăng nhảy nhót, mà ánh mắt hắn cũng liên tục di chuyển theo động tác tay của Thẩm Ngọc, hắn căn bản đã quên mất đau đớn trên cơ thể, quên mất những ký ức đang hồi tưởng kia…

Ngay cả bản sắc nam nhân cũng không ngoại lệ mà muốn cầm cờ khởi nghĩa…

Phương Duệ nhìn một chút chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, hắn bèn ho khan hai tiếng rồi kéo chăn phủ lên nửa thân dưới của chính mình.

Nhìn thấy hành động này của Phương Duệ thì Thẩm Ngọc ngước mắt lên và nghi hoặc hỏi hắn:

“Ngươi lạnh?”

Hiện tại đang là tháng tám nóng bức, cho dù là buổi tối thì nhiệt độ cũng không hề dễ chịu… vậy tại sao nam nhân này còn thấy lạnh??!

Phương Duệ di chuyển ánh mắt sang hướng khác, thanh âm so với ngày thường đều muốn nghẹn hơn ba phần:

“Ta thích đắp chăn!”

Thẩm Ngọc đậy nắp bình thuốc rồi lẩm bẩm một câu:

“Đúng là người kỳ quái.”

Tiếp đó nàng để lọ thuốc ở trên đầu giường rồi nói: “Ngươi phải nhớ bôi thuốc vào buổi sáng thêm một lần nữa.”

Sau khi nói xong thì Thẩm Ngọc đứng dậy xoay người rời đi, Phương Duệ thấy thế bèn hỏi:

“Ngươi muốn đi đâu?”

Thẩm Ngọc quay đầu lại nhìn Phương Duệ:

“Ngươi chiếm giường của ta nên tất nhiên ta phải tìm một chỗ khác để ngủ rồi.”

Phương Duệ nghe vậy liền dịch thân thể vào sát bên trong rồi vỗ vỗ lên giường và bỉ ổi như tên dâm tặc nói:

“Giường này khá lớn, ta không ngại khi hai người chúng ta ngủ chung một chỗ đâu!”

Phương Duệ vừa dứt lời thì Thẩm Ngọc không nhịn được mà giựt giựt khoé môi:

“Ngươi không
để ý nhưng ta để ý!”

Nói xong nàng cũng không thèm để ý đến hắn nữa mà ngồi xuống bên bàn tròn rồi nằm gục xuống bàn.

Ánh nến không có bị dập tắt, Phương Duệ nhìn Thẩm Ngọc nằm sấp trên mặt bàn và đưa lưng về phía hắn thì khoé miệng hắn liền chậm rãi cong lên.

Đời trước vô luận như thế nào cũng đều đã qua, đời này mới là mấu chốt nhất và hắn cũng đặc biệt may mắn khi sống lại ở đời này vẫn có thể gặp được Thẩm Ngọc.

Phương Duệ cúi đầu nhìn lồng ngực mình rồi lấy một gói thuốc bột từ trong ống tay áo ra ngoài, hắn mở gói thuốc ra và thoáng nghiêng tay đem thuốc bột rắc lên vết thương trên lồng ngực, sau khi bôi thuốc xong thì hắn lại cất gói thuốc vào trong ống tay áo rồi dựa vào đầu giường và nhắm mắt lại.

Nghe thấy phía sau lưng truyền đến tiếng hít thở đều đều, Thẩm Ngọc đang nằm sấp ở trên mặt bàn liền mở mắt ra. Nàng nghĩ đến vừa nãy thiếu chút nữa thì mình đã đem mặt nạ của người kia tháo xuống. Không hiểu sao trong nội tâm nàng lúc nào cũng có một điểm hoài nghi rằng mình đã gặp qua người này rồi….

Rốt cuộc là đã gặp ở đâu đây? Nhưng vì thấy không được mặt, ngay cả đôi mắt cũng không thấy rõ ràng nên thật sự rất khó phân biệt.

Thẩm Ngọc khẽ thở dài một hơi, dù sao có phải đã gặp hay không cũng không quan trọng, quan trọng là tiếp theo nàng nên làm gì bây giờ? Hắn có nhược điểm của nàng nhưng nàng lại không muốn bị hắn gây khó dễ cả đời để trong lòng lúc nào cũng phải run sợ.



Lúc này trời đã sáng hẳn, tiếng ồn ào huyên náo ở bên ngoài khiến cho Thẩm Ngọc bị đánh thức.

Thẩm Ngọc mở mắt ra, đập vào mắt nàng chính là nóc giường nhưng trong chốc lát nàng vẫn không phản ứng gì, đến khi phản ứng lại thì nàng liền mạnh mẽ từ trên giường ngồi bật dậy rồi cúi đầu kiểm tra y phục trên người mình, thấy y phục không có dấu vết bị người động qua thì nàng mới thở phào nhẹ nhõm một hơi… Sau đó thần kinh nàng lại bắt đầu căng thẳng, nàng cứng ngắc cúi đầu nhìn xuống chỗ nằm trên giường…

Thẩm Ngọc từ trước đến nay làm việc luôn không nóng không vội thì hiện tại lại nhanh chóng vọt một cái từ trên giường nhảy xuống dưới đất, nàng mạnh mẽ phủi phủi y phục trên người mình, hành động ghét bỏ như vậy giống như bản thân nàng vừa bị người ta ném vào trong đống rác… Không đúng, phải nói là cực kỳ ghét bỏ!

Phương Duệ nhìn hành động nhảy từ trên giường xuống dưới đất của Thẩm Ngọc thì hắn đột nhiên nhớ tới tối qua Thẩm Ngọc dù thế nào cũng không chịu lên giường ngủ mà chỉ ngồi ở bàn đọc sách, lúc đó hắn còn tưởng nàng lo lắng chuyện lúc đêm hắn phải đi tráo người trong nhà lao nên mới không muốn ngủ… thế nhưng hành động vừa nãy của nàng khiến hắn nhìn thế nào cũng cảm thấy giống như là nàng đang ghét bỏ hắn??

Không phải giống như mà là khẳng định… Hắn cư nhiên bị nàng ghét bỏ…

Thẩm Ngọc mạnh mẽ quay đầu lại nhìn Phương Duệ, vẻ mặt tức giận nói:

“Ai cho phép ngươi ôm ta lên giường?!”

Trong phòng này chỉ có hai người, trừ nàng ra thì chỉ có nam nhân nửa sống nửa chết kia. Tối qua nàng rõ ràng nằm sấp ở trên mặt bàn, vậy mà làm sao lúc tỉnh dậy lại nằm ở trên giường được?!

Phương Duệ giơ tay lên sờ sờ mặt nạ của chính mình, tâm tình hắn cực phức tạp… Thẩm Ngọc vậy mà ghét bỏ hắn…

“Cái này không quan trọng.”

Vừa nghe thấy ngữ khí bình thản vân đạm phong khinh này thì lửa giận trong mắt Thẩm Ngọc càng gia tăng:

“Tối ngày hôm qua đáng lẽ ta phải một đao chọc chết ngươi!”

Phương Duệ: “…..”

Thẩm Ngọc rốt cuộc là ghét bỏ hắn nhiều đến mức nào nên mới có thể tức giận lớn như vậy? T…T

Thẩm Ngọc vừa mắng người xong thì cửa liền có người gõ.

“Thẩm đại nhân, ngài đã thức dậy chưa?”

Thẩm Ngọc nhìn thoáng qua Phương Duệ, vẻ mặt hơi nghi hoặc rồi đáp:

“Đã dậy, có chuyện gì?”

Người ngoài cửa trả lời: “Đêm ngày hôm qua có kẻ trộm đột nhập vào Đại Lý Tự, hắn không chỉ trộm quan ấn của Thôi đại nhân mà ngay cả bảng hiệu ở ngoài đại sảnh cũng bị hắn tháo xuống rồi bổ thành hai nửa ném xuống đất.”

Nghe được mấy lời này thì ánh mắt Thẩm Ngọc lập tức rơi ở trên người Phương Duệ.

Mắt nàng nhìn Phương Duệ rồi hỏi người bên ngoài:

“Là ai không muốn sống mà có lá gan lớn như vậy? Đã bắt được thủ phạm chưa?”

“Còn chưa bắt được thủ phạm nhưng đêm qua Hô Diên ngục thừa đã giao chiến qua với hắn, hiện tại Thôi đại nhân thỉnh Thẩm đại nhân đi đến sảnh đường.”

“Ta đã rõ. Ta thay y phục rồi sẽ lập tức qua.”

“Nô tài xin cáo lui.”

Sau khi người phía ngoài rời đi thì Thẩm Ngọc trừng mắt nhìn Phương Duệ, nhỏ giọng nói:

“Ngươi qua đây cho ta.”

Phương Duệ ngoãn ngoãn đi đến trước mặt Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc nghiêm mặt nói:

“Đây chính là phương pháp vẹn toàn mà ngươi nói”

“Nếu không thì sao? Ta đã tính toán rất cẩn thận, dù sao cũng phải dương đông kích tây thì mới có thế đi vào trong lao ngục, với lại không có ai hoài nghi có người tiến vào lao ngục không phải là tốt sao??!”

Thẩm Ngọc suy nghĩ một lát, nàng cảm thấy cũng không hề sai.

“Thật sự không có ai hoài nghi người trong đại lao đã bị tráo là tốt rồi.” Thẩm Ngọc xoay người muốn đi rửa mặt thì đột nhiên quay lại nhìn về phía ngực bị thương của Phương Duệ và hỏi, “Vết thương thế nào rồi?”

“Ngươi là đang quan tâm ta sao?” Trong giọng nói của Phương Duệ mang theo vui sướng.

Thẩm Ngọc thu hồi ánh mắt: “Ngươi đừng chết ở Đại Lý Tự là được rồi.”

Quả nhiên không thể có nửa phần mềm lòng với nam nhân này!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện