Ba ngày hồi dâu này cô như một công chúa vừa đi xa về vậy.
Mọi người trong nhà từ cha mẹ, phu quân, rồi đến các tì nữ trong nhà, mọi người thay nhau chăm sóc cô từng li từng tí.
Cô có cảm giác mình đã mủm mỉm lên rất nhiều.
Quyết tâm dậy sớm đi dạo cho khỏe khoắn cả người.
Bước trong khuôn viên hoa sen mà lúc trước cha xây cho cô.
Cảm giác thanh tịnh, thư giãn, mùi sen nở thơm thoáng hòa trong bầu không khí buổi sớm.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng li từng tí hương thơm của hạnh phúc.
Bỗng từ phía sau, một bàn tay to lớn ôm cô vào lòng, bàn tay ấy có thể ôm trọn cả bụng cô.
Cô mỉm cười nhẹ, dựa vào người phía sau.
- Không quay lại xem ta là ai sao?
- Không cần
- Tại sao? Chẳng lẽ ai cũng được?
Người kia khẽ nhíu mày, cô mỉm cười với sự ngốc nghếch ấy.
- Nàng cười cái gì? Còn chưa trả lời ta!
- Mặc Tề Dịch, ngoài chàng ra còn ai dám ôm ta như thế này?
- ...!Không ai.
- Ừm hứm, thế thì ta cần gì phải xem là ai.
- Tiểu yêu tinh, nàng thật đáng yêu.
- Nếu ta thật sự đáng yêu thì chàng hãy yêu ta thật nhiều đi.
- Ta yêu nàng, hơn cả mạng sống của mình.
Những lời thủ thỉ thành thật của Mặc Tề Dịch khiến cô có chút ấm áp và ngại ngùng.
- Chàng học mấy lời này từ đâu vậy?
- Học? Nàng thấy ta cần phải học sao?
- Ừm...
- Hửm?
- Chắc là vậy!
Mặc Tề Dịch khẽ nhíu mày suy nghĩ gì đó rồi lại khuếch mép một cách nham hiểm.
- Được, cứ cho là ta học hỏi đi.
Vậy để ta cho nàng xem ta đã học được những gì nhé!
- ???
Mặc Tề Dịch bế cô lên rồi đi về hướng phòng ngủ.
Như nhận ra điều chẳng lành, cô giãy giụa chống đối.
- Mặc Tề Dịch, chàng làm gì vậy? Bỏ ta xuống!
- Ta định làm gì? Không phải nàng đã hiểu rõ rồi sao?
Đặt cô lên giường một cách dịu dàng, nâng niu.
Ánh mắt đầy ma mị của Mặc Tề Dịch lướt nhìn cô một cách tổng quát từ trên xuống dưới.
Môi chàng khẽ cười nhẹ rồi đặt lên môi cô.
Cả hai người bắt đầu trao cho nhau những mật ngọt.
Mặc Tề Dịch tham lam ép sát vào môi cô chiếm trọn tất cả vị ngọt từ môi cô.
Vô Ưu cảm nhận được một làm hơi lạnh bên dưới, cô nhanh nhẹn bắt lấy bàn tay hư hỏng kia.
Cau mày tức giận.
- Mặc Tề Dịch! Chàng không được!
- Hửm? Sao nàng biết ta không được?
- Ý ta là...
- Là?
- Bây giờ là ban ngày mà....hơn nữa còn đang ở trong phủ nhà ta nữa.
- Có sao? Nàng đã gả cho ta rồi, hai ta là vợ chồng danh chính ngôn thuận, có gì phải sợ?
- Nhưng....
- Hửm? Nàng đang ngại sao?
- Ta...ta ta ...ta mới không có, hứ!
- Vậy ta tiếp tục nào.
- Mặc Tề Dịch!
- Ta đây, Vương phi yêu dấu cần gì ở ta ?
- Chàng...
- Ta làm sao?
- Vô sỉ!
- Hừm, vậy để ta cho nàng biết