Bạch Hàn Vĩ cố chịu đựng cảm giác đau nhức nơi sống lưng.
Co ro nằm yên, sợ hãi nhắm chặt mắt.
Cứ tưởng, bản thân đã thoát khỏi người đó.
Cứ tưởng rằng một tháng tự do này sẽ là vĩnh viễn.
Nào ngờ tất cả cũng chỉ là một giấc mộng xa vời.
Mọi thứ chứng minh, Bạch Hàn Vĩ cậu không bao giờ có thể thoát khỏi lòng bàn tay của Cố Vãn Thâm.
Cứ như rằng, được sinh ra, đó là cái ban phát đầy bất hạnh nhất, và cũng kể từ đó, số mệnh của cậu đã buộc chặt một chỗ với anh.
Đoạn đường trở về chưa bao giờ ngắn như lúc này.
Bạch Hàn Vĩ chỉ có thể giữ nguyên động tác nằm nghiêng, không thể nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng nắng nhạt dần có lẽ đã gần đến nơi.
Xe chạy vào trong sân biệt thự Cố gia.
Người đàn ông thô bạo siết lấy hai tay cậu nhấc lên lôi vào trong nhà.
Bịch Bạch Hàn Vĩ chỉ cảm thấy cơ thể một hồi nhói lên.
Cơn đau lấn át đi lý trí.
Đến lúc tỉnh táo dần, cậu mới phát giác Cố Vãn Thâm nhàn nhã uống trà, cao cao tại thượng ngồi trên ghế nhìn cậu.
Đôi mắt quá khứ từng đầy yêu thương giờ chỉ tràn ngập tàn nhẫn và khinh miệt.
Nhìn đến người thanh niên gầy yếu đang ẩn nhẫn nằm nhoài dưới sàn, Cố Vãn Thâm lạnh lẽo nheo mi.
"Cậy nghĩ cậu có thể chạy thoát?"
Bạch Hàn Vĩ đau khổ cúi thấp đầu, cậu còn có thể làm gì nữa.
Cậu thực bất lực.
Cậu hận bản thân mình vì sao không chết đi, hận rằng bản thân sinh ra lại câm, không thể dùng ngôn ngữ mà truyền đạt, mà giải thích.
Mà cho dù có thể, cậu giải thích điều gì? Chính bản thân cậu muốn đi, chính bản thân cậu thoả hiệp với Khê Vĩ...cậu còn có thể nói gì nữa đây.
Thấy cậu cúi đầu cam chịu, ngọn lửa giận không tên bốc lên.
Cố Vãn Thâm đứng dậy, tiến và hướng Bạch Hàn Vĩ nằm.
Hơi khom lưng vô cảm hỏi.
"Bạch Hàn Vĩ, từ khi nào cậu lại kiên cường như vậy? Lấy cắp chìa khoá tự mở còng, ăn cắp tiền cùng đồ mặc của tôi, lại...một lần nữa muốn gϊếŧ người?"
Bạch Hàn Vĩ nghe đến lời Cố Vãn Thâm liền kinh ngạc ngẩng đầu.
Gϊếŧ người? Cậu đã gϊếŧ ai? Không, không.
Cậy chính là không gϊếŧ người.
Thấy người dưới chân kinh hoảng, hoảng loạn, đồng tử co rút, Cố Vãn Thâm trên mặt xuất hiện đau đớn.
Bàn chân không khách khí đạp lên đầu cậu, ấn xuống.
Gương mặt trắng nõn va đập với sàn nhà đau điếng, bàn chân đặt trên tóc lại không ngừng di chuyển, hận không thể đạp chết cậu.
"Cậu một chút nữa gϊếŧ chết Khê Vĩ.
Là bởi vì không cam lòng tôi đưa ái nhân về nên mượn việc Khê Vĩ ngăn cản mà ý đồ gϊếŧ chết em ấy?"
Ngừng một chút, như để tiếc hận vơi bớt, Cố Vãn Thâm chuyển chán, dùng lực ấn xuống cổ Bạch Hàn Vĩ.
"Con mẹ nó.
Cậu bảo xem, tôi nên làm gì với cậu? Gϊếŧ phải hay không quá đơn giản rồi?"
Cảm giác Bạch Hàn Vĩ dàn thiếu oxi, Cố Vãn Thâm nhấc chân, một cước đá văng Bạch Hàn Vĩ đập vào vách tường, lạnh lùng phân phó thủ hạ:"Y chạy được bao nhiêu km, cứ đánh gãy chân y rồi nối lại bấy nhiêu lần"
Nhận được lệnh, thủ hạ nhanh chíng nâng Bạch Hàn Vĩ kéo xuống tầng hầm thứ ba.
Cố Vãn Thâm mệt mỏi, yên tĩnh ngồi một lúc, cơ thể vẫn không thoải mái hơn.
Được một lát sau liền ly khai khỏi phòng.
Đến trước phòng, điều chỉnh lại tâm tình, Cố Vãn Thâm mở cửa.
Khê Vĩ bên trong ngoan ngoãn đọc sách, nhìn thấy Cố Vãn Thâm vào liền nở nụ cười.
"Vết thương thế nào?" Cố Vãn Thâm ngồi xuống bên cạnh hỏi.
"Ân, khá lắm, em đã hết đau rồi"
"Vậy đến, tôi có quà tặng em."
Nói rồi, Cố Vãn Thâm cúi người dịu dàng bế Khê Vĩ lên, nhấc chân bước đi.
Khê Vĩ sợ hãi nhìn hai bên vách tường ẩm mốc, tăm tối, run run rút vào lòng ngực Vãn Thâm.
"Thâm....!Đây là đâu?"
"Ngoan, đây là tầng hầm, quà anh chuẩn bị dưới tầng hầm thứ ba, đừng sợ, rất thú vị" Cố Vãn Thâm ôn nhu đặt một nụ hôn trấn an lên trán bảo bối.
Khi đến gần nơi giam Bạch Hàn Vĩ, đã sớm nghe thấy tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp nơi ghê rợn khủng khϊếp.
Đá tung cửa phòng giam, Cố Vãn Thâm tiến đến ghế gần đó ngồi xuống, chuyển Khê Vĩ