“Anh hiểu lầm rồi.” Nếu đổi lại là hai năm trước, hiểu lầm như vậy cũng khiến Hướng Thu Vân cảm thấy ngọt ngào.
Nhưng bây giờ cô không dám mơ mộng hão huyền, chỉ muốn phủi sạch quan hệ, để tránh Hạ Vũ Hào sẽ vì thế mà nghĩ rằng bụng dạ cô khó lường.
Hạ Vũ Hào dường như không để ý tới suy nghĩ riêng của cô, nhưng khóe miệng dưới hơi rướn lên: “Hôm nay mẹ là nhân vật chính mà, làm gì cũng thích hợp hết.”
“Con, thằng nhóc này.” Triệu Phương Loan cười, vén tóc ra sau tai rồi hỏi Hướng Thu Vân: “Lễ phục còn vừa vặn không?”
Hướng Thu Vân mím môi, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Hạ Vũ Hào.
“Bác hỏi cháu, cháu nhìn nó làm gì?” Triệu Phương Loan vui vẻ.
Hạ Vũ Hào thuận thế dựa vào lan can, cất giọng thờ ơ: “Có lẽ vì con khá đẹp trai chăng?”
“Sao con lại tự khen bản thân như vậy chứ?” Triệu Phương Loan nở nụ cười bất đắc dĩ, đánh giá Hướng Thu Vân từ trên xuống dưới vài lần rồi nói: “Sao phần trên lễ phục có vẻ khác trước nhỉ?”
Cơ thể Hướng Thu Vân cử động có phần mất tự nhiên, trên mặt cô nóng lên: "Ngực cháu hơi nhỏ, lễ phục bị tụt xuống nên họ sửa dùm cháu."
Ánh mắt Hạ Vũ Hào dừng lại trước người cô, hơi nhíu mày, sau đó anh dời mắt đi, nét mặt khôi phục lại như bình thường.
“Vậy à.” Triệu Phương Loan như có điều suy nghĩ: “Thật ra cũng không cần sửa đâu, ngực nhỏ thì mặc áo ngực có mút dày chút là được.”
Môi Hướng Thu Vân giật giật, cô không biết nên nói gì.
“Được rồi, đừng đau lòng nữa, Vũ Hào không phải là đứa nông cạn như vậy.” Triệu Phương Loan cầm tay cô vỗ vỗ vài cái, cười hỏi Hạ Vũ Hào: “Đúng không?”
Hạ Vũ Hào cười như không cười, cũng không đáp lại, ánh mắt chỉ nhìn về phía Hướng Thu Vân đứng thấp hơn anh hai bậc thang.
“Bác gái ơi, bác thực sự hiểu lầm rồi.
Trong lòng tổng giám đốc Hạ chỉ có mình cô Giang, cháu sẽ không dám hy vọng hão huyền giống như hai năm trước.” Nghe vậy, sắc mặt Hướng Thu Vân tái nhợt, lúc nói chuyện giọng điệu cũng gấp gáp hơn bình thường.
Đáy mắt Hạ Vũ Hào hiện lên tia u ám, giọng nói lạnh dần: “Coi như cô cũng tự mình hiểu lấy.”
Anh đứng lên, cũng không quay đầu lại nói: “Con lên thay quần áo trước.”
Cổ họng Hướng Thu Vân hơi nghẹn lại, quả nhiên anh cho rằng cô vẫn đang nhớ anh nên tức giận.
“Vũ Hào thích ai, có lẽ trong lòng thằng bé vẫn chưa biết rõ.” Triệu Phương Loan liếc mắt nhìn theo bóng lưng Hạ Vũ Hào: “Thôi, đừng nói mấy chuyện phiền lòng này nữa, người đến cũng hơi đông đông rồi, cháu theo bác đi một vòng nhé.”
Hướng Thu Vân tự mình hiểu rõ, không muốn chuốc thêm nhiều rắc rối cho bà ấy: “Bác gái ơi, cháu…”
“Trong lòng bác biết rõ cháu thế nào, miệng là của người khác, họ muốn nói gì thì nói, cháu đừng suy nghĩ nhiều quá.” Triệu Phương Loan cười, kéo cô đi theo: “Đi thôi.”
Hướng Thu Vân đi theo bên cạnh bà, trong lòng như thể có bình gia vị bị hất đổ, không nói rõ được là mùi vị gì.
Hai người vừa mới xuống lầu thì gặp được Vu Tuệ Doanh.
“Chị Hạ à, tôi muốn nói riêng vài câu nói Thu Vân, không biết có được không?” Thấy người nắm tay đi xuống, Vu Tuệ Doanh hơi kinh ngạc.
Triệu Phương Loan cười: “Có gì mà không được, nhưng tôi phải hỏi trước một câu: Chị dùng vai trò của một người mẹ hay thân phận bà Hướng?”
Vu Tuệ Doanh nhíu mày thanh tú, hết sức khó xử.
“Bác gái ơi, bác đi tiếp khách trước đi, cháu sẽ qua ngay ạ.” Biết mẹ là người có tính cách nhu nhược, cô vẫn không nỡ khiến bà ta khó xử.
“Cũng được.” Triệu Phương Loan gật đầu với Vu Tuệ Doanh, sau đó rời đi.
Vu Tuệ Doanh nhìn xung quanh một lượt, nhỏ giọng nói: “Thu Vân à, chúng ta đổi nơi khác nói chuyện đi.” Ở đây có quá nhiều người.
Sợ cô làm mất mặt hả? Vậy tại sao còn tới tìm cô? Trong lòng Hướng Thu Vân đau đớn, nhưng vẫn đồng ý.
Hai người đổi một chỗ khác yên tĩnh, Vu Tuệ Doanh lo lắng hỏi: “Thu Vân, bọn họ nói con vì tiền…” Bà ta nghẹn lời: “Bán đứng cơ thể, chuyện này có thật không con?”
“Không phải.” Hướng Thu Vân rũ mắt xuống, che đi sự cay đắng nơi đáy mắt.
Vu Tuệ Doanh do dự một chút, mới ngập ngừng hỏi: “Thế vì sao con lại làm việc ở club