“Thật sự không phải tôi không chịu." Giang Hân Yên dịu dàng nói: “Thật sự là việc làm lần này của anh Hướng Quân." Cô ta dừng một chút: “Có hơi quá đáng.
Anh Vũ Hào thay tôi xả giận, tôi lại thay anh Hướng Quân nói chuyện, chỉ sợ sẽ làm cho anh Vũ Hào chạnh lòng, cũng mong cô hiểu tình cảnh của tôi.”
Nghe đến đây, Hướng Quân lập tức vùng khỏi khống chế của Lâm Quỳnh Chi, xông tới cướp đi di động, cúp máy: “Hay lắm, con điểm tâm cơ! Đừng cầu xin cô ta, bố mẹ sẽ nghĩ cách đưa anh ra ngoài.
“Anh...!Hướng Thu Vân nhíu chặt mày: “Trả di động cho em.
Trên cổ Hướng Quân hiện đầy gân xanh trông rất dữ tợn: “Không cho! Cô ta không đáng để cầu xin!” “Thu Vân, cho em" Lâm Quỳnh Chi nhân lúc anh ta không chú ý, cướp đi di động, rồi trả lại cho Hướng Thu
Vân.
Nhậm Gia Hân đứng nhìn bên cạnh đến phát ngốc, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Nhân viên vệ sinh của Club Mộng Hương sao lại có quen biết với cậu Hướng?
Tút...!
Khi Hướng Thu Vân vừa nhận lấy điện thoại, thì điện thoại rung lên hai cái, Giang Hân Yên gửi đến một tin nhắn.
“Thật xin lỗi vì không giúp không được gì, nhưng mà cô có thể thương lượng với anh Vũ Hào một chút, chỉ cần anh ấy đồng ý bỏ qua, phía tôi không có bất kỳ vấn đề gì.”
Cuối cùng còn để một icon gương mặt cười.
Hướng Thu Vân liếm đôi môi khô khốc, đáy mắt hiện lên một tia u ám.
Tìm Hạ Vũ Hào?
Để anh gật đầu đồng ý tha cho anh trai chỉ càng thêm khó.
Bên phía Giang Hân Yên không đồng ý, Hướng Thu Vân gọi điện thoại cho Hạ Vũ Hào lại không ai nhận, đồn công an không đồng ý thả người.
Sau khi Nhậm Gia Hân biết được ngọn nguồn, có lòng tốt nhắc nhở vài câu: “Cố ý phá hư đồ chung và đồ riêng, hơn nữa cố ý đánh người khác bị thương, không chỉ đơn giản bị tạm giam một tháng thôi đâu
Rồi cô ta chỉ vào người đàn ông theo sau mình, nói với cảnh sát: “Có thấy không? Đó là thầy tôi, Chung Khánh Hiên luật sư hàng đầu của công ty Luật Tân Hạo! Lần này Tổng giám đốc Hạ đã mời thầy của tôi, hơn nữa tôi nói với cô, một khi thầy tôi đã ra tay, ha...!“Nhóc con lại nói gì sau lưng tôi vậy?” Chung Khánh Hiện đi tới, cười với Thu Vân, xách cổ áo Nhậm Gia Hân kéo người đi.
Vẻ mặt Lâm Quỳnh Chi u ám: “Chuyện này phải làm sao bây giờ?” “Buồn cái gì?” Hướng Quân là đương sự mà lại không sao cả: “Bố mẹ sẽ không trơ mắt nhìn anh ngồi tù, nửa tiếng trước anh đã gọi điện thoại cho họ, hẳn là bây giờ đã sắp tới rồi.”
Vẻ mặt Lâm Quỳnh Chi đột nhiên thay đổi, cô ấy liếc nhìn Hướng Thu Vân một cái, mắng Hướng Quân: “Anh gọi điện thoại cho bố mẹ làm cái gì? Đầu óc úng nước sao?” “Dù sao ông đây sẽ không đi cầu xin cặp nam nữ chó kia!” Hướng Quân khoanh tay trước ngực, trong lời nói đều chứa đầy căm giận: “Để ông đây đi cầu xin bọn họ, còn không bằng để ông đi chết đi cho rồi!”
Vừa dứt lời, vợ chồng Hướng Bách Tùng vọt vào.
Vu Tuệ Doanh đi đến trước mặt Hướng Quân hỏi han ân cần, vành mắt ửng đỏ, mà Hướng Bách Tùng thì bước nhanh về phía Hướng Thu Vân, tát một cái thật mạnh lên mặt cô: “Tao đã nói mày cách xa người nhà ra một chút, có phải mày muốn chọc tạo tức chết mới vừa lòng hay không?”
Ông ta tức đến đỏ bừng mặt, thở hổn hà hổn hển.
Trên mặt Hướng Thu Vân nóng rát đau đớn, cô bụm mặt, gục đầu xuống, nói: “Rất xin lỗi, đều là tôi sai.
Trong miệng đầy mùi máu tươi, làm cho cô cảm thấy có chút buồn nôn.
Lúc trước ba mẹ đối xử với cô và anh trai bình đẳng, cho dù hai anh em gây ra chuyện lớn thế nào, bọn họ đều sẽ giải quyết cho hai anh em.
Nhưng mà từ sau chuyện hai năm trước, cô đã không còn đặc quyền kia nữa.
“Mày đừng nói mấy lời này với tao, tao không muốn nghe!” Ngón tay Hướng Bách Tùng chỉ vào chóp mũi cô, mỗi lời nói ra đều như hét: “Nếu mày thật sự muốn tốt cho tạo và mẹ mày, sau này cách xa nhà họ Hướng chúng tạo ra!"
Hướng Thu Vân dùng ngón tay lau vết máu trên khỏe miệng, cổ họng nhói đau, một chữ cũng không nói nên lời.
Nhậm Gia Hân đứng ở bên nhìn ngây người, theo bản năng xoa mặt mình, hơi rụt cổ: “Thầy, rốt cuộc cô ấy có phải là con gái của tổng giám đốc Hướng không vậy?”
Chung Khánh Hiên ừ một