Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước

Có số người nên quên


trước sau

Cô đứng ở một cửa hàng áo cưới, nơi đó treo một bức ảnh cực xinh đẹp, mà trên tấm ảnh đều là người cô nhận biết, có ảnh mới, như vậy tấm ảnh cũ cũng có thể bị thay thế, cũng là nhan sắc lụi tàn, Chu Sa cũng phải lui đi, yêu lâu dài, ai mà tin?

Phía trước luôn mồm yêu Hạ Dĩ Hiên đến chết, chẳng qua không đến thời gian một năm, liền yêu người khác.

Sở Luật à Sở Luật, tay của cô đặt ở phía trên tấm kính, giữa ngón tay cảm thấy một loại lạnh buốt, trên môi nếm được hương vị hơi mặn, ngoại trừ Hạ Dĩ Hiên, anh vẫ đối tốt với một người phụ nữ khác như vậy, đối cô cũng chỉ có tàn nhẫn, một loại yêu, một loại hận, thì ra rõ ràng.

Cô quay người, người nữ trên tấm ảnh cười còn hạnh phúc hơn Hạ Dĩ Hiên, càng hạnh phúc hơn Hạ Nhược Tâm.

Trong biệt thự Sở gia, Tiểu Hồng không ngừng thở dài, nơi này đã không có phu nhân kia, mà chính là có một người khác, không biết vì cái gì, trong nội tâm cô thấy khó khăn, mà phu nhân kia đã đi nơi nào, giống như cô bốc hơi khỏi thế giới này, không còn có tin tức của cô.

Cô đứng ở một bên nhìn, quần áo đồ vật của phu nhân đã dùng qua, toàn bộ bị ném đi, nhưng thứ thuộc về cô giảm bớt từng chút, có lẽ sẽ không lâu sau, tất cả mọi người sẽ quên nơi này từng ở một người phụ nữ thích khóc

Sở Luật đứng trong gian phòng, tất cả bên trong đều là một loại trống rỗng không nói được, đồ của Hạ Nhược Tâm đã bị ném ra ngoài toàn bộ, cô quả nhiên nói được thì làm được, đồ Sở gia đều không có cầm đi.

Lấy ra một điếu thuốc, anh híp mắt đen nhìn chằm chằm ảnh chụp cô dâu trên tường, cái này cũng cần phải lấy xuống, anh không phải không yêu Dĩ Hiên, Dĩ Hiên sẽ ở đáy lòng một chỗ sâu nhất trong lòng anh, mà anh sẽ có một người vợ, một người vợ để anh trân ái.

Trước mắt anh khói bụi mông lung, lập loè lộ ra ít thâm trầm, anh thương
cảm cái gì, anh đang đau lòng cái gì.

Có lẽ hiện tại cái gì cũng anh không có nghĩ, càng có lẽ chính anh cũng không biết.

Động tác những người này rất nhanh, mà tấm ảnh chụp cô dâu trên tường, cuối cùng bị đổi thành Sở Luật và Lý Mạn Ni, kỳ thật anh có rất nhiều lựa chọn, không nhất định phải chọn nơi này làm tân phòng, nhưng ngoài ý muốn, anh lại không có nghĩ qua nơi khác, trong ý thức của anh, giống như chỉ có nơi này mới là nhà anh.

Không biết có phải là bời vì nơi này từng xuất hiện qua Hạ Dĩ Hiên còn có một người phụ nữ khác hay không.

Anh đi ra ngoài, rất nhanh nơi này sẽ có một nữ chủ nhân, một người anh thích, mà không phải hận.

Mà bọn họ đã là hôn thê, có chuyện Hạ Nhược Tâm kia, hiện tại Lý Mạn Ni, đã được chúc phúc, mà Sở Luật nói qua, muốn để cô phong quang gả cho anh, mà anh quả nhiên làm được, không có bất kỳ tin tức tiêu cực, mà đạt được đều là hâm mộ và chúc phúc của người khác.

Xe dừng lại, Lý Mạn Ni thân mật kéo tay Sở Luật, hôm nay chúng ta phải đâu, cô ngẩng đầu, trên mặt đã không có ngượng ngùng lúc trước, mà mở mắt nhắm mắt đều là một loại hạnh phúc để cho người ta có thể nhìn ra được, Sở Luật đối với cô rất tốt, rất thương cô, mà cô tin tưởng, chính mình sẽ trở thành một cô dâu hạnh phúc.

"Em cứ nói đi, em muốn đi nơi nào đều được: " Sở Luật đi về phía trước, anh nhìn không chớp mắt, kỳ thật cũng không biết mình muốn ăn cái gì, bụng là đói, nhưng lại không có khẩu vị, thế giới của anh cảm giác là sáng, nhưng trong nháy mắt lại u ám.

Anh không khỏi nhìn xung quanh, không biết vì cái gì, lại theo bản năng tìm kiếm cái gì?

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện