Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước

Tiểu tam


trước sau

Sở Luật lấy ví từ trong ngực ra, rút ra mấy tờ, ném vào mặt cô, thậm chí đều tạo thành một vết cắt, rất đau.

"Cầm tiền, mau lăn ra ngoài, đừng có để tôi nhìn thấy mặt mũi cô, buồn nôn." Anh ném ví tiền của mình xuống đất, hai tay dùng sức nắm chặt, đều có thể nghe được đốt ngón tay của anh đang không ngừng vang lên cành cạch.

Hạ Nhược Tâm nhịn xuống đau đớn trong mắt, ngồi xuống dưới đất nhặt số tiền kia, từng tờ từng tờ, cẩn thận nhét vào trong túi sách của mình, lúc này mới từng bước một ra ngoài, ánh mắt khẽ nhìn qua ánh mắt anh, lạnh lẽo.

Cô lộ ra nụ cười khó coi, anh đối với cô cho tới bây giờ đều như thế, coi như từng có dịu dàng, cũng giống như, cũng là vì để cho cô nhảy vào hãm lại.

Cô nên sớm hiểu người đàn ông này không yêu cô, mà cô cũng yêu sai, cho nên, hiện tại cô không thương, không thương, cô chỉ thíchTiểu Vũ Điểm, chờ Tiểu Vũ Điểm tốt, bọn họ rời đi nơi này, rời đi nơi này thật xa, sẽ như cuộc sống trước kia, tuy rất kham khổ, nhưng rất hạnh phúc.

Cô ngẩng đầu, trên mặt có ý cười hoảng hốt, cuộc sống như vậy thật tốt, cô sẽ không xa cầu quá nhiều, bời vì, cô không tham lam ", trước kia cũng bởi vì quá tham lam, cho nên, mới có thể để cho mình như thế, rơi xuống tình cảnh như thế này, mà bây giờ sẽ không, cô sẽ không yêu cầu thứ không thuộc về mình, cũng sẽ không dùng tất cả để yêu một người đàn ông.

Trước kia yêu, rất nhiều.

Cô từng bước từng bước rời đi, trên mặt có tái nhợt, sắc mặt của cô cho tới bây giờ đều không có tốt hơn, một đầu tóc giả, hiện tại cũng rối loạn, như là một mụ điên.

Một người phụ nữ đột nhiên đứng ở trước mặt của cô, giống như ở chỗ này chờ cô rất lâu.

Cô dừng lại bước chân mình, ánh mắt mơ màng nhìn
người trước mắt, bờ môi mím chặt.

Quả nhiên là cô, giọng người phụ nữ mang theo sắc nhọn, biểu tượng dịu dàng cũng bị đánh phá.

"Hạ Nhược Tâm, cô thật không biết xấu hổ, vậy mà câu dẫn chồng của người khác!" Người phụ nữ nhanh chân đi tới, bộp một tiếng, giơ tay tát tới, Hạ Nhược Tâm không kịp phản ứng, trên mặt đã truyền đến đau rát, cô bưng kín mặt mình, trong con ngươi có một loại thương tổn.

Kỳ thật, cô không biết xấu hổ, bời vì, người kia là chồng của người khác, mà cô vừa rồi còn từ trên giường của anh xuống.

"Hạ Nhược Tâm, tại sao cô có thể, đó là chồng của tôi, cô lại câu dẫn anh ấy, ngươi đếcô có biết cái gì gọi là vô sỉ không, cái gì gọi là thấp hèn không?" Lý Mạn Ni có chút điên cuồng hô hào, cô ta thật muốn xé nát gương mặt này: " Cô thật sự là ai cũng có thể làm chồng, rời khỏi đàn ông liền sống không nổi đúng không? Sao cô không đi chết đi, bốn năm trước, cô làm ra chuyện ác tâm như vậy, sao cô còn có mặt mũi mà sống? Nếu tôi là cô, tôi đã sớm nhảy lầu chết rồi, sống trên cõi đời này làm người buồn nôn."

Nếu như không phải tận mắt thấy, không có người biết Tổng tài phu nhân tập đoàn Sở Thị ôn nhu hiền lành cũng sẽ có một mặt điên cuồng như vậy, cũng sẽ nói ra lời ác độc như vậy thì.

Hạ Nhược Tâm chậm rãi buông tay của mình xuống, trên rõ ràng dấu năm ngón tay, mặt của cô, gần đây bị đánh rất nhiều lần, cô đã không cảm giác đau.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện