Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước

Để anh buồn nôn


trước sau

"Ô..." Cô đột nhiên khóc lên, cắn môi của mình mà khóc như vậy, trên gương mặt vô cùng trắng, lúc này đã sớm hiện đầy nước mắt, chỉ cần động nhẽ, có lẽ sẽ nát linh hồn của cô.

Động tác Sở Luật đột nhiên ngừng lại, không cho phép khóc, anh thấp giọng ra lệnh, giống như đang đè nén cái gì, chỉ là Hạ Nhược Tâm lại khẽ lắc đầu, cô cũng không muốn, chỉ là, cô thật sự nhịn không được, là chúng nó tự rơi xuống.

"Lên giường với tôi, cô thống khổ như vậy sao?" Sở Luật vẫn ở trong thân thể của cô, cái trán mơ hồ có chút gân xanh, cô nhẫn nhịn, sao anh không phải nhẫn.

"Đau..." Hai mắt đẫm lệ mơ hồ, trước mắt của cô chỉ thấy được cái bóng của người đàn ông mơ hồ, phần môi cũng chỉ có một chữ này, là đau, không phải thống khổ, mà chính là đau.

Con ngươi Sở Luật đột nhiên mở hơn, tay đặt ở bên hông cô dùng sức nắm chặt.

Mà anh phát hiện, anh đối với người phụ nữ này, đáng chết là không đành lòng... Mà mắt đen của anh càng thêm tĩnh mịch một chút, dùng sức lên trước một chút, thấy được khóe mắt cô nhanh chóng lăn xuống nước mắt, không để cho anh cảm thấy khoái cảm trả thù, chỉ cảm giác tâm mình bị xé mở một chút, sau đó tràn vào một chút gió lạnh.

"Tôi chính là để cô đau, cô cho rằng tấm thân hèn này của cô khiến tôi muốn sao? Nếu như cô không đau, như vậy tôi sẽ đau."

Chỉ khi anh phát hiện, cô đau, thậm chí anh cũng giống như vậy.

Như là phát tiết, anh không để ý cô sinh non, không để ý cô mảnh mai, một mực lấy loại phương thức tàn nhẫn này giày vò thân thể của cô, linh hồn của cô.

Cuối cùng anh thỏa mãn, mới bứt ra rời đi, mà Hạ Nhược Tâm lại mềm mại dựa vào mặt đất, trong hai mắt trống rỗng, chỉ nhìn chằm chằm tấm hình trên mặt tường. Dĩ Hiên, cô nhìn thấy chưa, anh ấy đang báo thù cho cô, thế nhưng là
tôi thiếu cô sao? Thiếu qua Hạ gia các người sao?

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước ào ào, cô cảm giác mình so với một gái điếm còn hạ tiện hơn, đều vô sỉ, đều không có mặt mũi, cô ôm lấy hai chân của mình, co chính mình lại.

Sở Luật đi ra, lộ ra lồng ngực rắn chắc mà gợi cảm, nhất là hai cái đùi của anh, mười phần thẳng tắp, khí chất tôn quý bất phàm dù chỉ mặc một áo tắm đơn giản, đều không cách nào che giấu sắc bén.

Anh đứng ở cửa phòng tắm, chỉ lạnh lùng nhìn người phụ nữ ngồi ở góc tường, trong lòng không khỏi dâng lên một loại buồn bực.

"Qua tắm rửa, cô thật bẩn, để cho tôi buồn nôn: " Anh đi qua, góc áo vạch ra gió, chỉ hơi hơi lướt qua mặt cô, choáng mở bi thương trên mặt cô, là cái gì khiến vành mắt cô đau, lơ đãng, cô mới phát hiện, thì ra, nước mắt của cô lại rớt xuống.

Cô đứng lên, giữa hai chân đau nhức khó nhịn, đi từng bước từng bước gian nan tới phòng tắm, cách đó không xa, con ngươi đen của Sở Luật, lấy từ ngăn kéo bên cạnh ra một điếu thuốc, ưu nhã vô cùng, mà anh cũng không có phát hiện, phương hướng ánh mắt của anh đã từ cửa phòng tắm rơi về phía tấm ảnh.

Nước nóng rơi xuống, Hạ Nhược Tâm chỉ bịt kín môi của mình, tiếng nước ào ào, đúng lúc che giấu đi tiếng khóc của cô.

Sở Luật một mực nheo mắt đen cuối cùng khi Hạ Nhược Tâm đi ra mới chợt mở, mà anh cũng cảm giác đầu ngón tay bị thuốc lá làm nóng, một điếu thuốc, anh không có hút bao nhiêu, chỉ là để nó tự cháy. <!--Nhóm dịch: Mèo Xinh-->

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện