Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước

Vì anh sinh, vì anh chết


trước sau

"À, không có gì: " Hạ Nhược Tâm miễn cưỡng cười một tiếng, tay trái nhẹ bóp tay phải của mình một chút, trong nháy mắt cô thật muốn nói cho anh, kỳ thật vài chục năm trước, người gặp được anh không phải Dĩ Hiên, mà chính là cô.

Chỉ là, anh có tin hay không?

"Nhược Tâm, tôi không muốn từ em nghe được bất kỳ chuyện gì về Dĩ Hiên, em hiểu chưa?"Mắt đen Sở Luật sâu hơn rất nhiều, ngón tay của anh đặt ở trên mắt của cô, chặn tất cả ánh sáng.

Hạ Nhược Tâm nghe lời gật đầu một cái, thật xin lỗi, về sau sẽ không, Sở Luật rất hài lòng, cũng không có nhìn thấy, trong mắt cô lóe lênbi ai.

Cô nhẹ nhàng rụt thân thể của mình lại, càng thêm tới gần anh, rõ ràng là bị thương, nhưng lại vẫn cố chấp không muốn rời đi.

"Em lạnh sao?" Sở Luật ôm chặt thân thể cực kỳ gầy yếu của người bên cạnh, cô run rẩy không phải là anh không có chú ý tới, cũng không phải không có cảm giác được, chỉ là hiện tại, cô nhắc tới một chuyện không nên, đụng phải vảy rồng của anh, rồng có vảy chạm vào sẽ chết.

Mà vừa rồi anh kém chút quên đi, chỉ muốn ngồi cùng một chỗ với cô, quên đi tất cả.

Không, Hạ Nhược Tâm lại dựa vào gần lồng ngực của anh, tay đặt ở trên cổ mình, vẫn là chuỗi dây chuyền trân châu, chỉ là cô cảm giác cổ của mình như là bị kẹt lại, khó mà hô hấp.

"Tên lừa gạt, rõ ràng là lạnh: "Ngón tay của anh xẹt qua cằm cô, lại bóp mặt cô một chút, mới phát hiện, mặt của cô, thậm chí đều mềm hơn bất kỳ người phụ nữ nào, giống như là đậu hũ.

Dạng da thịt trắng noãn này, không có đi qua bất kỳ hủy hoại, đẹp tự nhiên, đẹp không rãnh.

"Em không phải, cho tới bây giờ em đều không gạt anh: " Hạ Nhược Tâm lắc đầu, tuy nói như thế, chẳng qua, lại bở vì tên lừa gạt của anh, rồi ngột trong lòng quét sạch.

Người đàn ông này sẽ để cho mình một giây rơi xuống địa ngục, lại để một giây sau lên Thiên đường, cảm xúc lặp đi lặp
lại như thế, cô thật sự vô cùng sợ, cô sợ bị bệnh tim.

"Còn không phải kẻ lừa gạt, khẩu thị tâm phi." Anh bóp cái mũi cô một chút, trong mắt giống như có sủng ái yêu thương, chỉ cần một chút, có thể để một người phụ nữ hy sinh vì anh, chết vì anh, nhất là Hạ Nhược Tâm yêu anh tới hết tất cả.

Mà anh, đã biết người phụ nữ này, hiện tại toàn bộ đều cho anh, từ tâm đến thân thể, từ bên trong ra ngoài, từ xương đến hồn.

Lông mi Hạ Nhược Tâm run nhẹ, ôm eo của anh, thật chặt không muốn buông ra, nói cho cô, đây không phải mộng, thật không phải là mộng.

Mà cuộc sống của bọn họ giống như ngừng lại thời khắc hạnh phúc, không có cãi lộn, không có hận ý, cũng không có Hạ Dĩ Hiên, chỉ có hạnh phúc.

Kỳ thật, thẳng thắn mà nói Sở Luật cũng không tính là một người tình tốt, chỉ vì trời sinh, anh quen thuộc lạnh lùng, nhưng Hạ Nhược Tâm lại cảm giác được, anh đã nỗ lực làm rồi.

Anh sẽ thường tặng hoa cho cô, mỗi lần cũng không giống nhau, mà cô sẽ hạnh phúc nhận lấy, kỳ thật, cô cũng không nói cho anh biết, cô thích nhất là cây cát cánh.

Vợ chồng Sở gia thường xuyên đến, mà bọn họ nhìn thấy Hạ Nhược Tâm và Sở Luật chung đụng hòa hợp, bọn họ cũng rất hài lòng. Có khi bọn họ sẽ ngồi cùng ăn cơm, giống như tới nhiều, bọn họ cũng rất thích Hạ Nhược Tâm đơn thuần như vậy, cô không có quá nhiều tâm tư, mà cô làm tất cả, cũng chỉ là biểu đạt tâm ý của mình, có khi, mấy món nhắm, một chút quà nhỏ, một câu quan tâm, tuy không quý, nhưng lại vô cùng thân mật.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện