Chuyển ngữ: Wanhoo
"Tết Nữ Nhi."
Giọng nói dịu êm.
Nội dung quyến luyến dịu dàng.
Che giấu nâng niu chính vị thần linh ấy cũng không nhận ra.
Tiếc là cô gái không hề nhận ra chi tiết nhỏ bé đó.
Cô dè bỉu trọng điểm: "Tết Nữ Nhi bốn lần một năm có phải hơi dày không? Hay là đổi thành Tết Nam Nhi...!Tết Phụ Thân? Tết Mẫu Thân?"
Phất Thần: "..."
Thần linh cất giọng lạnh lùng: "Bốn lần một năm đúng là thừa."
"Có một số người mắt mũi để cho có, đặt bốn lần cũng được gì đâu?"
Thanh Hòa:?
Thanh Hòa có lý do chính đáng nghi ngờ Phất Thần nói móc mình nhưng cô không tìm được chứng cứ.
"Thế thì quyết định vậy đi."
Bên ngoài xôn xao.
Động Thiên bé nhỏ vận dụng hết sức lực vẫn đang đá người ra ngoài.
Con người ồn ào huyên náo, sứt mẻ đầu cũng phải vào được bí cảnh.
Chỉ có thế giới của thần linh và cô gái yên bình.
...Yên bình đến mức tiện miệng đặt thêm cho trần gian một ngày nghỉ lễ chính thức.
Từ nay về sau mùng 7 tháng 7 hàng năm, các cô gái trong Tam giới sẽ gặp gỡ tình lang dưới vầng trăng sáng.
Hơn nữa còn có tập tục: Nếu ôm hôn dưới lá bùa "Vĩnh kết đồng hảo, bách tuế vô ưu" thì tình yêu ấy sẽ được thiên mệnh ban phúc.
Thanh Hòa nghe chú thích cười chế nhạo: "Hóa ra ngài cũng biết lá bùa quét trừ tai hoạ kia không phù hợp để đón Tết Nữ Nhi."
"...Em thấy mình rất thông minh đúng không?"
"Tất nhiên." Chế nhạo đúng chỗ được chưa.
"...Ừ." Thần linh từ bỏ tranh cãi.
Xem ra cô nhóc không hề hay biết "Nữ Nhi" kia là ai.
Thanh Hòa vẫn thắc mắc: "Có năng lực ban phúc thật ạ?"
"Ừ."
Nhưng thần linh không giải thích cặn kẽ hơn.
Tại sao vạn năm trước lá bùa ở Cốc Thánh Động Thiên không ban phúc cho con người.
Tại sao bỗng nhiên hôm nay có hiệu lực.
Nguyên nhân giống với Tết Nữ Nhi mà thần linh chưa từng giải thích là hướng về cô nương ngốc nào đó.
Thần linh không thấy có gì đáng ngại.
Chỉ đơn giản vì vạn năm qua hắn vô cùng thất vọng chán ghét con người, không muốn ban phúc nữa.
Nhưng vạn năm sau.
Cô nhóc rất hay hiểu sai ý xuất hiện.
Bấy giờ thần linh mới phát hiện hóa ra năng lực ban phúc cho người đời sinh ra đã có của mình không phải chỉ để thường thức.
Có lẽ nó được định sẵn chúc phúc yêu thương cho người quan tâm.
Hai lá bùa của Cốc Thánh Động Thiên và Tết Nữ Nhi là bùa hộ mệnh trừ tà thần linh dành riêng cho Thanh Hòa, là tiếng lòng mà hắn chưa từng nói rõ.
Mong nàng tà ác bất xâm.
Mong nàng bách tuế vô ưu.
*
Thanh Hòa bất lực nhìn xung quanh.
"Họ vội gì vậy."
Nhìn những người bên cạnh lao vút đi chỉ để lại tàn ảnh, thi nhau xông vào cổng Động Thiên rồi lại la hét bị Động Thiên bé nhỏ phụt phụt ra ngoài.
Hơn một nửa trong số đó bị người khác đánh lén.
Không ai muốn người khác vào trong động trước mình.
Có người ban nãy cảm thấy dính máu thì xui, khuyên Tiết Nghĩa đừng giết người.
Thế mà khi Động Thiên mở cổng sớm, đó lại chính là người dốc hết sức chém giết.
Người tu vi thấp đừng mong rút về trong êm đẹp.
Có thể nói khung cảnh rất dã man.
- Cô muốn tham gia không?
Xích Tiêu không hiểu tại sao cô cảm thấy bất lực:
- Bảo Phất Thần đại nhân mở cổng cho cô vào là được mà.
À, quên mất buff của cô là Phất Thần.
Cô cần gì phải nôn nóng.
Thanh Hòa thản nhiên ngồi phịch xuống.
"Tôi vào lúc nào chẳng được, cho họ chen trước."
Cô cũng đâu nhắm đến thiên tài địa bảo trong Động Thiên.
Cô đến bí cảnh này chỉ vì...!máu thịt của Phất Thần.
Phất Thần hỏi: "Muốn về...!nhà sao?"
Phất Thần sao cũng được.
Thấy Thanh Hòa có vẻ không thích đám đông ồn ào, hắn tỏ ý có thể trực tiếp diệt sạch cầm thịt về.
Lần trước Thanh Hòa dùng từ "về nhà", Phất Thần cũng dùng nhà để gọi nơi đó.
"Không được."
Đánh thẳng vào hang ổ đại gia tộc sẽ tạo ra biển máu núi thây nhưng vô nghĩa.
Cô là cái đồ nhỏ nhen.
Cô muốn những kẻ đó đau khổ, hối