Edit: Nukaly - Fanpage: Nukaly
Tiếng gõ cửa vang lên.
Vân Lan mở cửa, phát hiện người tới là Ellen: “Vào đi rồi nói.”
Truyện được dịch và edit bởi Nukaly. Đăng tải duy nhất tại truyen5z.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Vân Lan ngồi trên ghế, Ellen lo âu nhìn cô: “Tư cách người thừa kế đột nhiên bị đoạt đi, em có cảm thấy khó chịu không?”
Vân Lan: "A. . . Cũng tạm."
Lần đầu tiên trải qua quả thật khó mà đón nhận.
Cha mẹ mất sớm, từ nhỏ cô đã được nuôi dưỡng ở bên cạnh ông nội. Tất cả mọi người đều nói với cô, tương lai cô sẽ tiếp quản tập đoàn Vân thị, cô nhất định phải đủ xuất sắc.
Người khác nói như vậy, cô cũng tin như thế, bao gồm cả chuyện coi "Trở thành xuất sắc người thừa kế" như mục tiêu duy nhất của cuộc sống.
Thế nhưng, vài một ngày nào đó, tất cả mọi thứ đều thay đổi.
Cô thức tỉnh một dị năng cấp S vô dụng, không chỉ mất đi thân phận người thừa kế mà còn bị đuổi ra khỏi nhà chính.
Vân Lan đã từng oán giận chính mình. Cô đã từng cho rằng do mình biểu hiện quá kém nên người nhà mới triệt để thất vọng như vậy.
Chẳng qua, bây giờ cô không còn nghĩ như thế nữa rồi.
Đã từng trải qua một lần, cô biết rõ làm "Vân Lan" vui vẻ hơn làm một “người thừa kế Tập đoàn Vân thị " nhiều.
Rời đi không phải việc xấu.
Ellen: "Nếu như em muốn cướp lại vị trí người thừa kế này, anh có thể giúp một tay."
Vân Lan từ chối: "Em không muốn tranh cướp quyền thừa kế này nữa, chỉ muốn an tĩnh rời khỏi nhà chính sau đó tự thành lập một công hội của mình mà thôi."
Đời trước cô có rất nhiều tiếc nuối, đời này cô sẽ nỗ lực bù đắp lại tất cả.
Nếu không phải ông nội không đồng ý cho cô mang Ellen đi thì cô đã sớm đi rồi.
Truyện được dịch và edit bởi Nukaly. Đăng tải duy nhất tại truyen5z.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Vân Lan đang khổ não lại thấy Ellen nhấc tay phải của cô lên, hôn lên mu bàn tay của cô một cái: “Anh hiểu rồi.”
Vân Lan: "? ? ?"
Anh hiểu cái gì cơ?
Còn chưa kịp dò hỏi đã thấy Ellen lùi ra khỏi phòng.
“Quái thật, rõ ràng đời trước lúc rời đi mình còn đi cùng Ellen cơ mà, lúc đó mình đã bàn bạc như thế nào nhỉ?”
Vân Lan cố gắng nghĩ lại, lại phát hiện mình chẳng nhớ ra được chuyện gì.
Cô chỉ nhớ rõ khi đó mình vô cùng đau lòng, là Ellen thu dọn hành lý xong xuôi sau đó đỡ cô đi ra ngoài.
Quá trình còn tính là thoải mái, đến mức không có chút ấn tượng nào.
"Lẽ nào đời trước ông nội không từ chối thỉnh cầu của mình sao?”
"Không thế nào, có khi lúc đó mình khó chịu quá còn quên luôn không nhắc tới ấy chứ!”
“Vậy rốt cuộc là làm sao đây…”
Trong khi cô đang rắm lúc, Ellen đã trở lại phòng ngủ: "Hải gia đã đồng ý cho anh đi với em rồi, bây giờ bắt đầu thu dọn hành lý nhé?”
Vân Lan nhìn Ellen, như thể mình không quen biết người này.
Nếu như cô vẫn còn là cô của mười tám tuổi, trong lúc đang đau lòng quá độ nhất định sẽ không thể suy nghĩ được gì.
Thế nhưng bây giờ tâm hồn của cô đã hai mươi mốt tuổi, cô đã trải qua rất nhiều chuyện, cũng vô cùng hiểu rõ tính tình của ông nội.
Nói hay thì con người ông rất “lý trí”. Sau khi nhận định tương lai thế giới này là của các thợ săn, xác định một dị năng cấp S rác rưởi không thể nào lãnh đạo được tập đoàn Vân thị vững mạnh nên ông không chút do dự vứt bỏ người thừa kế mà mình đã nuôi dưỡng hơn mười năm.
Nếu nói theo tình thì ông chính là một người "Bạc tình" thì là, dù cho quan hệ với ông có gần gũi thân thiết như thế nào thì chuyện nên xử lý như thế nào ông cũng sẽ xử lý như thế đó, tuyệt không pha tạp một chút tình cảm nào.
Một người như vậy, sẽ không tùy tiện thay đổi quyết định, trừ phi gặp phải chuyện gì bất đắc dĩ.
“Anh nói với ông như thế nào vậy?” Vân Lan hỏi.
Ellen dịu dàng cười cười: "Anh nói, anh chỉ muốn ở bên cô chủ thôi. Sau khi nói rõ với Hải gia rồi ông liền đồng ý."
Vân Lan: " .. . ."
Gạt người!
Lấy tính cách trước sau như một của ông nội, ông ấy mới mặc kệ trong lòng anh nghĩ như thế nào, ông sẽ chỉ làm chuyện mà ông đã nói. Anh có vui hay không, có thoải mái hay không, thật sự chẳng hề quan trọng.
“Sao vậy?" Ellen nghiêng đầu, trong ánh mắt toát ra chút khó hiểu.
Tóc ngắn màu đen xoã tung, đôi con ngươi sạch sẽ trong suốt giống như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao thẳng, bờ môi phấn nộn, thoạt nhìn vô cùng ôn thuần vô hại.
Vân Lan: "Ellen, anh tuyệt đối sẽ không phản bội em, có phải không?”
“Ừ.” Ellen không chút do dự quỳ một gối: “Chỉ cần là mệnh lệnh của em, bất kể phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng anh cũng không chối từ."
"Vậy thì không sao hết.” Vân Lan đứng lên: "Thu dọn hành lý, chúng ta đi.”
**
Cũng không mất bao nhiêu thời gian, ô tô rời khỏi nhà chính, càng đi càng xa.
Vân Hải Dương đứng ở bên cửa sổ, nhìn bọn họ đi xa.
"Đồng thời nắm giữ dị năng ám sát cấp S và dị năng hệ hỏa cấp S, sức chiến đấu siêu cường, lại chỉ muốn phục vụ nguyên chủ?"
"Nếu như không cho phép cậu ta tiếp tục ở bên con bé thì sẽ coi toàn bộ tập đoàn Vân thị là địch?"
"Đúng là một thẳng điên!"
Tâm trạng Vân Hải Dương trước nay chưa từng nặng nề tới vậy.
Ông đột nhiên ý thức được, tình huống mà mình lo lắng nhất đang từ từ biến thành sự thật.
Trước mặt thợ săn cấp