Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Yêu Thêm Một Chút


trước sau

Nàng giúp anh sửa cổ áo , rồi đứng lui về phía sau. Nàng rất muốn lấy tay đặt lên trái tim mình, bởi vì nó đang đập rất nhanh. Nàng không biết anh có nghe thấy âm thanh đó không, tiếng trái tim nàng đang đập mạnh vì anh. Nàng lén nhìn anh một cái, phát hiện anh đang sửa lại cổ áo, vẻ mặt vẫn bình tĩnh làm người ta đóan không ra anh đang nghĩ gì.

Diệp An An khẽ thở dài, vẻ ửng đỏ trên gương mặt đã biến mất. Nàng chậm rãi quay đầu bước đi, người đàn ông này đã nắm giữ toàn bộ cuộc sống của nàng, kể cả sinh mệnh của nàng, nhưng nàng biết anh không cần nàng, cũng không cần tình yêu của nàng.

Nhưng nàng vẫn yêu anh, thậm chí là càng ngày càng yêu sâu đậm hơn, chỉ cần một ánh mắt, một hành động, thậm chí một câu nói của anh thôi cũng làm cho cảm xúc của nàng hoàn toàn thay đổi.

Cầm lấy bao công văn trên sôfa đưa cho anh, tuy rằng thời gian bọn họ gặp nhau không nhiều nhưng quan hệ giữa nàng và anh cũng rất tốt, bởi vì nàng có tấm lòng, có sự quan tâm đối với anh.

Khi có tấm lòng thì cái gì cũng có thể làm được, không phải sao?

Mục Nham cầm bao công văn đi ra đến cửa thì đột nhiên quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Diệp An An. Người phụ nữ này thực sự đã đụng đến giới hạn chịu đựng của hắn. Hắn biết nàng rất vô tâm nên không thể ghét nàng được, nhưng nàng không phải là vợ của hắn sao? Tuy vậy nhưng Mục Nham cũng để ý đến một điều, không biết từ lúc nào trong lòng hắn đã tự nguyện, không hề ép buộc, bắt đầu coi Diệp An An chính là vợ của hắn.

"Anh đi đây" Hắn đột nhiên mở miệng. Tuy giọng nói và vẻ mặt vô cùng lạnh lùng nhưng trong nháy mắt, chỉ một câu nói đó thôi cũng đủ làm cho Diệp An An cảm giác như chạm đến hạnh phúc, như thiên đường xuất hiện.

"Vâng" Diệp An An gật đầu một cái, trong mắt dường như sắp xuất hiện nước mắt, nhưng nàng nhanh chóng kìm nén xuống. Mục Nham quay người đi, cũng không nhìn thấy trong mắt Diệp An An có chút xúc động.

Hắn lạnh lùng xoay người đi, cũng không quay đầu lại, nhưng nếu hắn có thể quay đầu lại một lần, có lẽ có một số việc sẽ không xảy ra. Hắn sẽ hạnh phúc, nhưng cuối cùng hắn cũng đã bỏ lỡ, bỏ lỡ một người phụ nữ yêu hắn say đắm, không hề có một chút giả dối, trong trắng như nước.

Đợi cho tới khi tiếng đóng cửa thật lớn vang lên, Diệp An An mới chạy lên trên lầu, mở cửa phòng mình ra, chạy thật nhanh đến sát cửa sổ, nhìn cánh cửa mở đang ra, chiếc xe hơi màu đen nhanh chóng lao đi.

Taynàng đặt trên cửa sổ bằng thủy tinh trong suốt, ánh mắt vẫn dõi theo hướng chiếc xe hơi, đợi đến khi chiếc xe khuất bóng, nàng mới dựa mặt sát vào cửa sổ thủy tinh lạnh như băng. Nàng thở một hơi thật dài tạo một mảng màu
trắng đục, mặc kệ tất cả, nàng sẽ giấu mọi thứ ở trong lòng. Nàng đứng lên, ngắm nhìn mảng màu trắng mơ hồ.

Ngón tay hơi dùng sức nắm chặt lại. Nàng bỗng nhiên cười, trong nụ cười có một chút buồn bã.

Chồng, anh có biết hay không , em thật sự rất yêu anh, mặc kệ anh là người như thế nào, em vẫn yêu anh.

Chồng, em cũng không mong anh sẽ hết lòng yêu em, chỉ cần một chút là đủ rồi, em không cần toàn bộ con người anh, bởi vì hoàn tòan yêu thương một người thật sự rất đau khổ, em đã trải qua rồi.

Chồng, em không hi vọng anh lại một lần nữa trải qua điều đó, có lẽ anh đã trải qua điều đó từ lâu, nếu có thể, chồng, anh có thể làm cho tình yêu của em vĩnh viễn nhiều hơn tình yêu của anh, có được không?

Trong không khí tự nhiên có mùi thơm ngát, có cả tiếng cười của nàng vang lên. Chỉ có, tuy miệng nàng cười yếu ớt, nhưng sâu trong tâm trí có nhớ ra lời nói vừa rồi đã từng được khắc sâu.

Diệp An An yêu người đàn ông này, thật sự rất yêu.

Nhưng Mục Nham lại hận một người phụ nữ, thật sự rất hận, nhưng không phải hận càng nhiều thì yêu càng sâu sao?

Nàng đột nhiên đứng thẳng lên, liếc nhìn cảnh sắc bên ngoài. Trừ con đường rộng lớn kia, bên ngoài một người cũng không có, không khí thật là trong trẻo nhưng cũng rất lạnh lùng

Nàng kéo bức màn màu lục nhat qua một chút, đây là màu mà nàng yêu thích. Ra khỏi phòng, nàng hít một hơi thật sâu, quan hệ của hắn và nàng lúc này đã đi thêm một bước nhưng nàng vẫn có cảm giác khoảng cách giữa nàng và hắn vẫn còn rất xa.

Nhưng ít nhất không phải đã có một chút chuyển biến sao? Không sao, cần bao nhiêu thời gian cũng được, một năm, hai năm hay cả đời, nàng đều có thể chấp nhận, chỉ cần người đàn ông này hạnh phúc

Nàng đi xuống lầu, nhìn bữa sáng nàng làm cho Mục Nham ăn. Hiện tại nàng cũng có chút đói bụng, nên nàng cũng phải chuẩn bị bữa sáng cho mình mới được. Cũng là một bữa ăn sáng giống nhau nhưng nàng tin nơi này còn lưu lại hương vị của hắn

Dọn dẹp phòng khách sạch sẽ, nàng mới tiến vào bếp, không lâu sau, nàng đem bữa sáng của mình ra phòng khách, chậm rãi ngồi ăn, không biết vì sao, hôm nay nàng cảm thấy ăn rất ngon miệng.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện