Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Chính Là An An


trước sau

Đi vào trong phòng, anh đột nhiên nheo lại nửa mắt, cảm giác ngửi được trong phòng một mùi hương nhàn nhạt thoang thoảng. Anh cũng không thấy chán ghét. Anh mở cửa sổ, bụng cảm giác rất là no. Lâu lắm rồi, kể từ khi nàng bỏ đi, anh đã không ăn một bữa thỏa thích như thế.

Nàng, nghĩ đến nàng, Mục Nham ngồi trở lại vào bàn làm việc, mở ngăn kéo ra, lấy từ bên trong tấm ảnh.

Người con gái trong tấm ảnh cười rất đẹp, nàng quả thật là một cô gái rất xinh đẹp. Anh hận nàng, thế nhưng càng yêu nàng. Cố Thính Y, cái tên nghe thật đẹp. Cái tên đã hủy đi mọi cảm tình của anh đối với phụ nữ.

Người tình đầu của anh, và cũng từng là vị hôn thê của anh.

Anh dùng ngón tay khẽ vuốt nhẹ lên khuôn mặt tươi đẹp của người con gái trong bức ảnh, người mà anh từng yêu nhất. Trong con ngươi màu đen phát ra một nỗi thống khổ, đau thương sâu sắc.

Y Y, em vì sao lại phản bội anh? Vì sao lại ra đi? Ngay lúc chúng ta định đính hôn, Y Y......

Hiện tại tình cảm của anh bị đông lạnh. Hiện tại anh có phụ nữ bên cạnh mà như không có ai. Hiện tại anh kết hôn với người phụ nữ mà cho tới bây giờ anh cũng không muốn kết hôn. Tất cả đều là nàng làm hại, đều do nàng làm.

Y Y.

Ở bên kia Diệp An An đi vào phòng mình, khẽ khàng đóng cửa lại. Lòng bàn tay khẩn trương đổ đầy mồ hôi, nàng chậm rãi mở bàn tay cầm chiếc hộp ra. Quà của chồng nàng vừa mới tặng, tuy không biết là cái gì nhưng nàng lại vô cùng quý trọng và cảm thấy thật hạnh phúc.

Rất cẩn thận mở hộp, bên trong là một sợi dây chuyền mảnh mai. Những cái mắc xích như những giọt nước nhỏ long lanh đan xen vào nhau, thật hết sức xinh xắn. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve cái dây chuyền này. Miệng nàng nở một nụ cười chúm chím, xinh đẹp như hoa, không tả được thành lời, tỏa thêm sự ôn nhu trên khuôn mặt nhỏ nhắn bình thường.

Nằm trên chiếc giường êm ái, tay nàng đặt ở trên bức tường mà ngăn cách ở phía sau chính là gian phòng anh.

Nàng áp mặt vào vách tường, mặc cho sự
lạnh lẽo của nó, trong lòng nàng lại rất ấm áp khó mà bày tỏ.

Chồng, ngủ ngon, cám ơn quà của anh.

Chồng, còn nữa, em yêu anh.

Trong cơn mơ màng, nàng chậm rãi ngủ, nụ cười vẫn nở trên miệng suốt cả một đêm.

Ngày hôm sau, nàng dậy rất sớm, đây là thói quen nàng vẫn giữ lâu nay. Tuy rằng hiện tại không đi làm, cũng không phải lo vì miếng ăn mà tính toán, nhưng nàng không thích cuộc sống quá an nhàn.

Quét dọn nhà cửa xong, nàng đứng lặng nhìn tay nắm cửa căn phòng kia. Anh còn chưa dậy. Anh thường rất ít khi ngủ qua đêm ở nhà. Nàng đương nhiên biết không ở nhà, anh đã qua đêm ở những chỗ như thế nào.

Nhưng nàng không có tư cách để mà ghen tuông, bởi vì nàng chỉ là người mà bà nội anh bắt phải cưới, chiếm lấy cái vị trí vợ của anh mà thôi.

Cho nên nàng có tư cách gì? Nàng hiện tại có rất nhiều thứ hằng mong ước, nên cần phải thỏa mãn, không đúng sao? Suy cho cùng, anh có rất nhiều nữ nhân, nhưng chỉ có mỗi một người vợ. (gừ gừ, edit mà muốn đạp đạp đạp, gõ xong cái cảm nghĩ này mới beta tiếp được.! Câu gì dài quá, người gì yếu đuối)

Tuy rằng, anh vẫn như trước không thương nàng, nhưng mà anh cũng không yêu bất luận kẻ nào, anh chỉ yêu duy nhất người con gái kia.

Không phải là nàng, Diệp An An, cũng không phải là những người đàn bà vẫn qua lại với anh, mà là cô gái trong tấm ảnh ở bên trong căn phòng anh.

Vào phòng bếp, nàng bắt đầu làm bữa ăn sáng, không rõ anh có ăn ở nhà hay không, nhưng nàng vẫn dành phần cho anh. Nàng cất sợi dây chuyền anh tặng ở đầu giường, giữ gìn rất cẩn thận. Nàng không dám mang bởi vì nàng quá quý trọng nó nên sợ sẽ đánh mất.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện