Hít một hơi đầy mùi cỏ riêu vào miệng Huy Tân gồng mình lấy hết sức lực còn sót lại mà rặng ép Yểm Linh Thú tiến ra khỏi đỉnh đầu.
"Ah...! Ông nội nó! Ưhh...!"
Bỗng nhiên Huy Tân hét thảm một tiếng lăn lộn trên đất, liên tục cuồng dại rên rỉ.
Dù đã có tâm lý chuẩn bị sẵn, nhưng nổi đau phát ra từ linh hồn lần này còn kinh khủng hơn cả những lần trong cả hai năm qua hắn bị Vạn Huyễn Châm hành hình linh hồn mình.
Nhưng chính vì nhờ có hai năm trải qua bao đau khổ và áp lực này đã vô hình rèn đúc ý chí Huy Tân đạt tới được một trình độ kiên định mà tu sĩ bình thường không thể tưởng tượng được.
Phải qua hết vài phút bất động Huy Tân mới lấy lại được một chút tỉnh táo, hai tay rung rung chộp lấy một đống linh thảo đan dược nhét thẳng vào miệng mà nhai ngấu nghiến như chó điên bị bỏ đói ngoài đường.
Nuốt vào được một đống đan dược, hắn mới nằm yên hấp hối thở phì phò.
Lúc này bổng có nhiều nỗi sợ hãi không một tiếng động chiếm lấy cả tâm trí Huy Tân. hắn bắt đầu sợ phải lần nữa trải nghiệm cái đau đớn kinh khủng kia, sợ nếu có chút sơ ý nào linh hồn sẽ bị tan rã, sợ sẽ phải chết. Nhưng kề bên đó là những nỗi sợ sẽ bị Tanh Yên giam bắt lại, sợ bị nhốt trong cái phòng tối đó, sợ không còn gặp lại người thân. Những cảm xúc này đã giúp hắn gom góp lại được một chút sức lực cuối cùng.
Cánh tay phải hắn chậm chạp vương lên đỉnh thiên linh cái của mình như chuẩn bị tư thế vồ xuống một trảo, nhưng sau đó không thấy có hành động gì. Cứ nằm yên trong tư thế đó tựa như đã hóa thành đá.
Ngay một khắc sau đó, mắt hắn đột nhiên nhắm chặt lại, quát ra một tiếng chấn động cả núi rừng. Tay phải hơi chấn động nhoáng lên thì đã thấy năm ngón tay phải Huy Tân đang móc vào một cái rổ vàng kim bóng nhoáng bên ngoài có vô số gai nhọn tua tủa đang đâm vào lòng bàn tay.
Máu đỏ không ngừng từ những miệng vết thương ứa ra ngoài, nhưng so với nỗi đau luyện hồn lúc nãy thì mấy cái thương tích này chỉ là gãi ngứa.
Dùng hết sức lực kéo cái rổ phắt ra từ đỉnh đầu của mình. Yễm Linh Thú cứ như vậy bị Huy Tân cưỡng chế lôi đi ra ngoài, nhưng đại não, hộp sọ, hay lông tóc hắn lại không hề bị chịu ảnh hưởng thương tích gì cả.
Đưa vật đã nằm trong hải não mình bấy lâu nay lên xem, Huy Tân không khỏi sảng khoái cười ha hả trong niềm hạnh phúc khi tìm lại được tự do cho chính mình.
Sao Đông nhi còn chưa thấy tới? Huy Tân chợt nhớ lại trước mắt còn nguy hiểm, liền bật dậy nhìn ngó xung quanh.
Trùng hợp đúng vào lúc này Đông nhi vừa phi thân tới, dừng lại lơ lửng trên không trung nhìn xuống. "Không cần tìm kiếm nữa ta ở ngay đây."
"Kể cũng lạ, đánh lẽ ngươi phải đang tìm cách chạy trối chết mới đúng? Sao lại đứng đây chờ đợi ta đến bắt? Trừ khi..." Lẩm bẩm đến đây, thì vẻ mặt con nô tỳ kiệt liệt biến đổi, thay vào thần thái thong dong lúc nãy là một khuôn mặt xám xịt. Đông Nhi cấp tốc điều khiển pháp bảo bay giật lùi lại muốn kéo dài khoảng cách với Huy Tân.
"Kaka...đã đến đây rồi thì Đông tỷ tỷ hãy ở lại đây mến thử tư vị của Cửu Thiên Tuyệt Hành trận mới sáng chế của ta." Hắn cười dài nói nhưng hai tay đã bắt đầu lập pháp quyết đánh xuống lòng đất rồi hét một tiếng.
"Lên!"
Đông nhi chỉ thấy trời đất quay cuồng đảo lộn, cảnh vật xung quanh đã bị biến đổi hoàn toàn, nhìn lại thì Huy Tân đã biệt tâm biệt tích chả thấy đâu cả.
"Hừm, pháp trận do ngươi chế ra thì có bao nhiêu uy lực cơ chứ? Dùng nó để đối phó ta không phải đã quá coi thường Ngọc Mão Hóa Hình kỳ ta rồi." Tuy cô nàng bên ngoài mạnh miệng nhưng cặp mắt không ngừng láo lia liếc nhìn bốn phương tám hướng, chả có vẻ cao nhân không sợ ám toán tí nào cả.
Thấy được cảnh này Huy Tân thầm cười lạnh gọi vọng ra. "Có bao nhiêu uy lực thì tỷ tỷ cứ ở lại thông thả mà tận hưởng nha! Ta đây có việc gấp nạo phép đi trước."
Dứt lời hắn quay người đạp phi kiếm lướt đi ra ngoài đại trận, nhằm hướng tây mà phóng đi. Để lại phía sau là một vòm linh quang hình tam giác như một cái nón lá màu vàng chụp xuống, bên trong liên tục truyền ra những tiếng nổ bạo liệt "Đùng đùng, ầm ầm".
Bay một vòng rồi Huy Tân lại quay lại, lúc này trên tay đã có thêm khẩu súng sonic quen thuộc, miệng cười lạnh từ từ ẩn mình tiến vào pháp trận.
Sau khi bỏ một viên thượng phẩm tinh thạch vào Huy Tân dùng tinh thần lực khủng bố tương đương với một Nguyên Anh hậu kỳ của mình bao phủ lấy toàn thân. Hắn yên lặng nhét vải bít chặt vào hai tai, cẩn thận tiếp cận đến gần chỗ Đông Nhi đang không ngừng thúc giục các loại pháp thuật và pháp thể tấn công màng sáng xanh.
Huy Tân thấy thế thì sắc mặt âm trầm từ từ dụng tinh thần lực khóa lấy mục tiêu vào tầm nhắm, rồi bình tĩnh bóp cò.
“Bang...bang...bang...” Liên hồi mười tiếng nổ chấn động cả không gian từ cây súng truyền ra.
Khi Huy Tân phục hồi từ chấn động của súng thì đã thấy Đông Nhi từ trên không trung phía xa đang rơi thẳng cắm đầu xuống đất. Hắn thấy rõ Đông Nhi không hề bị thương nặng như Hồ Điền lúc trước mà chỉ bị chấn rách màng nhĩ.
‘ZZZXXXYYY! Đúng là yêu quái, nếu là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ bình thường chắc bị nổ tan xác rồi’ Thầm rũa một câu rồi hắn lặng lẽ chuồn đi.
Do sợ có sơ sót để lại dấu vết nên vừa bay hắn vừa sử dụng ẩn hành thuật che giấu hết khí tức của mình lại, thành thử có ảnh hưởng nhất định tới tốc độ phi hành.
Hắc hắc, đúng là trời không tuyệt lòng người. Nói gì đi nữa thì cũng nhờ chuyến đi này ta đã giác ngộ được thủy hỏa linh lực. Thanh Yên, dù ta không biết phải oán trách hay phải mang ơn ngươi. Nhưng mối tình oan nghiệt này đã đến hồi kết thúc, nếu có một ngày Trần Huy Tân ta cũng tiến giai Hợp Thần thì may ra mới có thể thay đổi thành kiến trong lòng của ngươi về ta. Còn không thì có chết cũng không thể để ngươi giam cầm một lần nữa. Tạm biệt!"
Mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ như dự kiến nên Huy Tân có chút bất ngờ lẫn âu lo, dẫu vậy tận đáy lòng vẫn đang sôi cục cao hứng cực độ, thật muốn ngửa đầu hú dài một tiếng cho thỏa cơn bão lòng.
Từ đây muốn đi về đế Cana quốc chỉ có hai con đường để lựa chọn một là băng thẳng qua sa mạc Xích Viêm Hải nổi tiếng, hai là vòng qua đế quốc Đại Khương thuộc ma đạo.
Vì Huy Tân muốn đi đường hoang vắng để tránh gây sự chú ý và cách đây không lâu hắn vừa có chúc xích mích với ma tu, nên chỉ còn cách quyết định vượt sa mạc.
Huy Tân vừa mới hớn hở đổi lộ trình đi lên phía bắc không bao lâu, khi phi hành qua tỉnh Hà Thuận tới dãy núi Hải Lân liền ngỡ ngàng thu hồi pháp lực dừng phi kiếm lại. Vì lúc này ngay bên dưới chân núi phía trước có một hình bóng hồng bào lả lướt đang đứng trang nhã ngẩng mắt ngọc nhìn hắn.
Thần sắc của nàng vô cùng phức tạp, có giựt mình khó tin, có vui mừng, có khó sử, có hối hận... Có thể nói là chỉ trong vòng một khoảnh khắc nàng đã cảm nhận được hàng ngàn cảm xúc chồng chất lên nhau.
“Là cô?” Huy Tân cũng không ngờ là sẽ có ngày gặp lại nàng, mà lại là ở ngay nơi mà hai người gặp mặt lần đầu tiên hang ổ của bọn sơn tặc Hải Lân.
“Là ta! Ngươi đã là tu sĩ Kim Đan kỳ?” Khi phát hiện ra điều này thì cùng một thời gian sâu trong thâm tâm nàng như có một khúc mắc ẩn trắc nào đó được tháo gỡ. Linh lực bị bế tắc bấy lâu bổng thoát nút mà chảy xuyên suốt khắp cơ thể. Tu vi của nàng trong phút chốc tăng lên một cách chóng mặt.
“Cũng có thể nói như vậy, Oh linh lực của cô... Cô hãy mau mau tìm chỗ ngồi xuống mà củng cố tu vi của mình” Huy Tân cũng phát hiện ra dị trạng của Mộc Vân Anh nên lên tiếng khuyên.
“Tu vi của ta?” Mộc Vân Anh tới tận lúc này mới tỉnh lại phát hiện tu vi của mình đã có đột phá.
“Chúc mừng cô đã tiến giai, tại hạ có chuyện trong người không thể bồi tiếp. Xin cáo từ” Huy Tân biết mình chưa chạy được bao xa nên không có ý sẽ ở đây tán gẫu dông dài với đối phương.
“Khoan đã, ngươi đi đâu? Ta đã ở đây chờ ngươi cả hai năm trời rồi” Thấy hắn nói đi là đi như lần đầu gặp mặt, Mộc Vân Anh quá bối rối không biết phải làm sao, nên lỡ miệng nói ra chuyện trong lòng.
“Cô đã ở đây chờ ta suốt hai năm?” Huy Tân đang vội vận pháp quyết bay đi thì nghe thấy điều này cũng phải quay đầu lại sửng sốt hỏi.
“Ta... Là các chủ và sư phụ ta muốn ta tới đây giết ngươi” sự việc đến nước này Mộc Vân Anh cũng không biết phải làm sao, đành nói ra sự thật.
“Các chủ và sư phụ cô là ai? ta nào có đắc tội với họ bao giờ?” Huy Tân vừa nói vừa lấy khẩu sonic ra khỏi giới chỉ. Cầm nó trong tay hắn đã có chút bình tĩnh hơn.
“Ta cũng không hiểu, nhưng họ bắt ta phải giết tất cả những người ta đã gặp ở Triệu quốc. Nên ta phải ở đây suốt hai năm chờ đợi ngươi” Mộc Vân Anh cúi đầu hai tay siết chặt lấy nhau nói.
Huy Tân đang thay một viên thượng phẩm tinh thạch cuối cùng nằm trong giới chỉ vào khẩu súng thì không khỏi ngừng tay lại. Nhìn cô nàng khó hiểu hỏi “Huh? Chuyện này là sao? Không lẻ họ bắt cô giết hết người của Triệu quốc cô cũng làm sao?”
“Ta...ta...” Mộc Vân Anh lầm bầm hồi lâu cũng chỉ thì thào được ba chữ. “Ta không biết”
Vốn Huy Tân định dùng viên tinh thạch thượng phẩm cuối cùng này tiễn cô ta về tây thiên cực lạc, nhưng nghe đến đây thì biết cô nàng dù đã sống cả trăm năm nhưng đầu óc vẫn còn thơ ngây như tờ giấy trắng.
Nên hắn thầm thay đổi chủ ý, dù sao tất cả tinh thạch và phi thuyền của hắn đều bị Thanh Yên nắm giữ, tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
“Ta đang bị một đám yêu thú hóa hình kỳ truy đuổi, nên không thể ở lại đây được. Cô hãy tự bảo trọng, tạm biệt!” Huy Tân không để đối phương có cơ hội nếu kéo giữ mình lại, cấp tốc phóng đi.
“Không được...Đứng lại...” Mộc Vân Anh hoảng hốt chạy theo. Cô đã chờ hắn mòn mỏi hai năm trời, đâu có lý nào chỉ nói vài câu là cho hắn bỏ đi như vậy. Nếu không khi về sơn môn phải báo cáo làm sao với các chủ và sư phụ đây?
Huy Tân chỉ đi được vài phút thì đã bị Mộc Vân Anh bắt đuổi kịp chặn đường. “Đứng lại, ta không thể để ngươi đi được”
“Rốt cuộc cô muốn thế nào đây?” Huy Tân sa sầm nét mặt hỏi. Hắn cực khổ lắm mới có cơ hội chạy trốn ra, không thể nào chỉ vì một cô gái đẹp chặn đường mà làm lỡ việc bị bắt lại được.
“Ta...” Mộc Vân Anh luống cuống không biết phải làm sao.
“Ta lạy cô nương! Yêu thú Hóa Hình kỳ ah! Cô có nghe rõ không? Nếu bây giờ không chạy chờ đến lúc chúng đuổi tới nơi không chỉ có tôi, ngay cả cô e cũng sẽ không thoát.” Huy Tân hết biết nói sao, đành phải năn nỉ cô ta.
“Vậy giờ phải làm sao?”
“Còn làm sao nữa? Chạy chứ làm sao! Cô có pháp bảo phi hành cấp tốc không?” Huy Tân bổng nghĩ ra một kế.
“Huh? Có...” Mộc Vân Anh khó hiểu nhưng vẫn trả lời rồi tế ra một pháp bảo có hình dáng như một cái kiệu cổ màu vàng to vừa đủ ột người vào ngồi.
“Hay quá, chúng ta đi!” Thấy vậy Huy Tân quá nổi vui mừng liền chụp lấy tay Mộc Vân Anh kéo vào bên trong.
Bị tập kích bất ngờ cô nàng đỏ mặt tía tai muốn dằn tay hắn ra mấy lần nhưng không được, nên bị hắn kéo một đường vào trong kiệu.
Hai người vào trong mới thấy khá chật chội nhưng bây giờ là lúc khẩn cấp ai mà lo mấy chuyện đó. Huy tân vội hối “Mau, kích hoạt cho nó chạy mau!”
Mộc Vân Anh gật gật bắt đầu làm phép. Cái kiệu lập tức nổ một tiếng rồi phóng rít đi.
“Sao lại ngồi phi hành pháp bảo? Ngươi không biết là đạp phi kiếm sẽ chạy nhanh hơn hay sao? Ê! Ngươi làm cái gì vậy?” Thấy Huy Tân hết đứng rồi nằm chỗng mông lên sờ mó khắp nơi cái kiệu không khỏi khiến nàng khó chịu.
“Ta đang kiếm mắt trận của cái pháp bảo này” Huy Tân vẫn tiếp tục vừa dò xét vừa trả lời.
“Người là trận pháp sư?” Mộc Vân Anh khó tin nhìn hắn hỏi.
“Uhm, có chút hiểu biết. Cô biết mắt trận ở đâu không?” Huy Tân cười cười nói.
“Ngay dưới chỗ ta đang ngồi” Mộc Vận Anh gật đầu thành thật trả lời.
“Còn không mau đứng dậy!” Huy Tân hối thúc.
“Không được, phải ngồi ở đây mới điều khiển chiếc kiệu này được.” Mộc Vận Anh cười khổ nói.
“Còn phải thế nữa! Cô...Cô... ngồi chồm hỗm được không?” Huy Tân đỏ mặt nói. “Xin đừng nhìn ta với ánh mắt như thế, hết cách. Muốn tìm hiểu mắt trận mà không bị ảnh hưởng đến tốc độ chạy trốn thì phải vậy thôi.”
“Cô yên tâm ta sẽ dùng danh dự của mình ra mà thề, ta sẽ không làm gì thất lễ đâu”
“Không bao giờ, ngươi đừng mơ mộng hòng chiếm tiện nghi của ta. Ngươi không thích thì có thể ra khỏi kiệu.” Mộc Vận Anh giận tím mặt dứt khoát từ chối.
Dù Huy Tân có dùng cách nào thề thốt hay năn nỉ cô nàng cũng nhất định không đồng ý. Mãi đến khi thần thức của Huy Tân phát hiện ra một dấu chấm đen ở cuối chân trời đang dùng một tốc độ khó tin đuổi theo phía sau thì cô nàng mới đổi ý.
“Ngươi không được mở mắt ra, không tin ta móc chúng ra cho ngươi coi”
“Ta vang cô, không mở mắt làm sao ta kiểm tra mắt trận, mà nếu cô móc chúng ra rồi thì