Muốn nói hoàng đế coi trọng cái gì nhất, "ăn" chắc chắn đứng hàng đầu. Không cần biết những người trong Thiện Thực phòng đã được tuyển chọn kỹ lưỡng như thế nào, hoàng đế vẫn không thể an tâm, vì thế nên mới có chức "thị thiện" này. Chức vị này có đôi khi còn được gọi là thưởng thiện hay thường thiện. Thiện Thực phòng cũng được chia ra làm nội ngự và ngoại ngự, là nơi phục vụ chuyên cho hoàng đế và nơi chuyên thiết đãi các buổi lễ lớn. Ngoài ra, còn có nơi phục vụ riêng cho cung thái hậu gọi là thọ thiện phòng. Trường Ninh cung của hoàng hậu có nội thiện phòng riêng, còn lại là các tiểu trù phòng, chức năng cụ thể cũng không đồng nhất.
Trước Trường Ninh Cung, Lý Tường Anh đưa Phó Thần đến trước mặt tổng quản Lưu Túng, sau đó lại dặn dò đôi điều với các tiểu thái giám mấy câu đại khái như không được châu đầu ghé tai, không được nhìn thẳng long nhan thánh thượng, không được tư tiện lên tiếng....
Trừ Phó Thần là người mới đảm nhận chức thị thiện, những thái giám khác vẫn là ai làm chuyên môn người đó, vô cùng nghiêm khắc. Từ rửa rau đến nấu nướng rồi trình bày món ăn, sắp xếp bàn ghế đều có thái giám cố định. Chế độ trong cung được phân công chi tiết. Nếu hôm nay Phó Thần làm tốt, chẳng những tiền thưởng gấp bội mà còn có thể cho nghỉ nửa ngày. Chế độ nghiêm khắc cũng có chỗ hay, tỷ như bọn họ đi một đường từ Thiện Thực Phòng đến Trường Ninh cung đều không ai lên tiếng, người nào người nấy ngay ngắn trật tự, không phát ra âm thanh nào. Càng đến gần trung tâm hoàng triều, không khí nghiêm trang túc mục càng khiến người ta nghiệm nghị khởi kính, đây chính là sức ảnh hưởng to lớn của hoàng quyền.
Lưu Túng cùng một nhóm thái giám cung nữ đứng bên ngoài hậu viện. Phó Thần còn chưa bước vào đã nghe mùi phật hương nhàn nhàn phiêu phiêu. Nghe nói hoàng hậu có tâm Bồ Tát, thường xuyên lễ Phật, là chủ nhân nhân từ bậc nhất ở hậu cung. Qua một hồi, giọng nói êm tai của hoàng hậu nương nương vang lên trong điện: "Truyền vào đi."
Một nhóm thái giám bước vào, trong tay là những hộp sơn son chứa đầy sơn hào hải vị. Những người cung nhân bưng thức ăn này cũng phải trải qua huấn luyện, dù mang vật nặng đến mấy vẫn có thể bưng chắc chắn bằng một tay, tay còn lại vén khăn phủ,còn phải chú trọng trình tự mang đồ ăn để đảm bảo độ nóng và hương vị, ước chừng trăm bước. Đây chính là bữa yến tiệc thông thường nhất trong cung vào năm Kiền Bình. Phó Thần tính qua, mỗi bữa cũng có giá lên tới 150 lượng, nhiều gia đình thu nhập cả năm còn chẳng đến một lượng, đủ biết xa xỉ mức nào.
Những bát đĩa trên bàn đều được chế tác từ vàng, ngoài ra còn dùng ngà voi, gốm sứ, bạc trắng...Hoàng đế các triều đại đều muốn dùng hoàng kim để thể phô trương quý khí, mà Tấn Thành đế đối với quý khí càng thêm cố chấp, cho nên tùy ý đổi dụng cụ sẽ nổi cơn thịnh nộ. Trăm món bày ra, trên mặt bàn là ánh vàng rực rỡ vô cùng mãn nhãn.
Những cung nhân tiến vào cùng Phó Thần có bốn vị thái giám, hai vị cung nữ, hai người hầu hạ, hai người chia thức ăn và hai người trợ thủ.
Âm thanh trò chuyện của đế hậu đứt quãng truyền ra từ nội thất.
"Thần thiếp cũng thấy đứa nhỏ này đáng thương, đương nhiên muốn chiếu cố nó nhiều một chút..."
"Hoa Trì giờ si ngốc, chỉ có giao cho nàng trẫm mới yên tâm."
"Hoàng thượng nói gì vậy, đây là điều thiếp nên làm."
......
"Người thật sự muốn đưa thất hoàng tử đi làm con tin sao?"
"Nhưng giờ nó mắc bệnh, phải là thế nào..."
......
"Tuyển tú...Hoàng thượng có vừa ý..."
"Việc ở hậu cung giao cho nàng..."
......
Phần sau của cuộc đối thoại Phó Thần nghe không rõ lắm, nhưng từ vài chữ vụn vặt này, xem chừng hoàng đế đối với hoàng hậu vẫn tương đối hài lòng. Còn con tin, Thiệu Hoa Trì sắp bị đưa đi?"
Tựa hồ mọi chuyện đã rõ ràng, vì sao hoàng đế vốn không quan tâm đến Thiệu Hoa Trì nay lại bỗng nhiên muốn gặp thất hoàng tử, vì sao hoàng hậu đưa Thiệu Hoa Trì đi thay quần áo, tắm rửa sạch sẽ rồi mới ra gặp hoàng đế. Nhưng đưa một hoàng tử si ngốc đi làm con tin, quốc gia nào sẽ thu nhận một lễ vật không thành tâm như vậy?
Cho đến khi Lưu Túng nói một câu "Thiện tề", đế hậu cùng nắm tay bước ra, theo sau họ là người mà Phó Thần không hề xa lạ, thất hoàng tử Thiệu Hoa Trì.
Thiệu Hoa Trì được một thái giám dìu, im lặng đi theo. So với một canh giờ trước đã khác một trời một vực, tóc được chải chuốt thỏa đáng, mặt đeo mặt nạ bạc tinh xảo, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt như châu như ngọc kia, cả người như được chế tác đến hoàn mỹ.
Ánh mắt y vô thần đảo qua, thấy Phó Thần đứng một bên cúi đầu đợi lệnh thì lóe lên vui sướng, giống như trẻ con nhìn thấy cha mẹ thân thương của mình.
Nhưng y rất nhanh lại kiềm chế, giống như nhớ đến lời Phó Thần dặn, ở ngoài không được để người khác biết họ quen nhau.
Thiệu Hoa Trì định bước đến, nhưng lại do dự nửa ngày, bọ dạng mờ mịt. Phó Thần cố gắng kiềm chế khóe môi đang muốn cong lên, tiếp tục nghiêm mặt đứng đó.
"Thị thiện." Lưu Túng hô một tiếng.
Phó Thần tiến lên một bước, đứng ở bên cạnh bàn ăn. Lưu Túng sai hai vị tiểu thái giám mỗi thứ đồ ăn lấy một ít bỏ vào bát rồi đưa cho Phó Thần.
Vì không thể trì hoãn đế hậu dùng bữa, Phó Thần tất nhiên phải nhanh nhanh chóng chóng ăn xong mấy thứ đồ ăn này, không cần biết hương vị ra sao, nóng hay không nóng đều phải bỏ vào miệng.
Đây là cung điện của hoàng hậu, nếu xảy ra chuyện gì, nàng không thể trốn khỏi trách nhiệm, cho nên hoàng hậu tuyệt đối sẽ không dùng nội thiện phòng của Trường Ninh cung. Đồ ăn của hoàng đế, nàng phải dụng tâm cẩn thận hơn bất cứ ai. Thị thiện tuy nói là công việc ẩn chứa nguy hiểm nhưng phần lớn thời điểm đều rất an toàn, nếu không hoàng đế còn dám ăn gì.
Nhưng Phó Thần đề phòng vẫn chắc ăn, khi nhận lấy bát, hắn không dấu vết thả từ ống tay áo ra một chiếc khuyên tai vào đồ ăn. Thứ này do Mai cô cô đưa cho, là đồ làm từ bạc nguyên chất, hàm lượng bạc cực cao. Hắn nhớ trong lịch sử đã có khoảng hai mươi vị đế vương chết do ngộ độc thực phẩm. Trong Tư Trì Thông Giám có viết Hán Tuệ đế ăn bị trúng độc. Thị thiện, ở góc độ nào đó, là công việc có thể cam đoan đế vị an toàn.
Ầm !
Bát vàng rơi xuống đất, đồ ăn văng khắp nơi.
Không biết từ lúc nào, Thiệu Hoa Trì bỗng nhiên chạy đến cạnh hắn, khoa chân múa tay, một cái vung tay đã đánh cái bát văng ra, giống như phát điên. Toàn bộ cung điện đều hỗn loạn, ngay cả đám thái giám vốn ngay ngắn nghiêm chỉnh cũng nhịp độ bất ổn. Người giỏi xử lý tình huống ngoài dự kiến như Lưu Túng mà cũng không khống chế kịp.
Nhóm thái giám một bên ngăn cản Thiệu Hoa Trì phát bệnh điên, một bên đối mặt với lửa giận của hoàng đế.
Mọi chuyện phát sinh quá nhanh, Phó Thần nhìn lướt qua gương mặt kinh hoảng của hoàng hậu, lập tức quỳ xuống cùng các thái giám khác.
Mắt hắn lại quét qua chén thức ăn, thấy chiếc khuyên tai đen xì bị rớt ra.
Đa số chất độc ở thời cổ đại đều chứa một thành phần mà thời hiện đại gọi là lưu huỳnh, lưu huỳnh tác động lên bạc, sau khi sinh ra một loạt phản ứng hóa học, sẽ khiến cho mặt ngoài bạc hóa thành màu đen.
Lưu huỳnh bản thân không độc, nhưng lại biểu thị rằng đồ ăn ... có độc.
Đây là