Thâm Tình Tựa Như Cạn

Chương 33


trước sau

Edit: Michellevn

Có lẽ giường lớn trong phòng VIP của khách sạn năm sao quá thoải mái, Giang Mạn ngủ một lèo đến hơn sáu giờ sáng hôm sau mới thức giấc, có đã ngủ liền tù tì hơn tám tiếng đồng hồ.

Từ sau khi đi làm, dù giấc ngủ của cô không có vấn đề gì, nhưng ngủ lâu như vậy, cũng thật sự là khá xa xỉ rồi.

cô ngồi dậy, duỗi duỗi cánh tay, trông thấy Trình Khiên Bắc đang mặc quần áo, tò mò hỏi:" Giờ anh phải ra ngoài hả?"

Tay đang cài nút áo sơ mi của Trình Khiên Bắc thoáng dừng lại, quay đầu nhìn người phụ nữ với mái tóc rối bù trên giường, nét mặt có phần khó đoán, sau một lúc im lặng, mới trả lời:" Ông nội nhập viện rồi, tôi phải trở về ngay."

Giang Mạn sững người, cơn buồn ngủ biến mất trong nháy mắt, hỏi:" Nghiêm trọng không ?"

Trình Khiên Bắc lại dừng một chút, lắc lắc đầu:" Vẫn chưa rõ lắm, phải về xem mới xác định được. Chuyện trả phòng, trợ lý của tôi sẽ xử lý, em không cần để ý. Em chú ý ăn uống của mình, đừng có mà không nhịn được mà ăn đồ bậy bạ, lúc nào về thì lại liên lạc."

" Vâng."

Hai người nhìn nhau trong chốc lát, tựa như không biết phải nói gì, không ai nói gì thêm nữa.

Trình Khiên Bắc khe khẽ thở ra, xoay người qua cài cho xong nút áo, rồi nhìn cô một cái, xách va ly hành lý lên, đi ra ngoài. Tới cửa, lại quay đầu nhìn về phía cô :" Khả năng lần này ông cụ khá nghiêm trọng, nếu cần em đến bệnh viện, lúc đó tôi sẽ gọi điện thoại cho em."

Giang Mạn đáp ngay:" anh có việc cần cứ nói cho tôi."

Trình Khiên Bắc gật gật đầu, nhìn cô một lát, mới quay người đi ra ngoài.

Giang Mạn nhìn theo bóng lưng anh rời đi, ngồi trên giường có hơi ngơ ngẩn, nhất thời giống như có chút chưa phản ứng lại được.

Vừa rồi nét mặt của anh rất nghiêm túc, một ông lão đã bị ung thư, tình trạng cơ thể vẫn luôn không tốt, vốn dĩ một chân đã bước vào quỷ môn quan, mà rất nghiêm trọng mang ý nghĩa gì, không cần nói cũng biết.

cô nhớ hồi đầu anh đã từng nói, với tình trạng cơ thể của ông cụ Diệp, có thể sống qua hai đến ba năm đã là kỳ tích.

Mà hiện giờ đã qua hai năm từ lâu, ba năm chỉ còn vài tháng nữa.

cô lại càng không quên, ước định ban đầu của hai người, khi ông cụ Diệp qua đời thì đó là ngày dỡ bỏ mối quan hệ của hai người. Chỉ là cô không ngờ tới, quan hệ của hai người sau đó đã không còn là mối quan hệ thuần túy giữa tiền và hàng nữa, trong mơ hồ thì có phần nhiều hơn là sự nhập nhằng, phức tạp không rõ ràng lắm giữa nam và nữ.

Dĩ nhiên, cô cũng không nghĩ đến việc cứ tiếp tục giữ mãi lấy sự nhập nhằng ám muội này. Suy cho cùng cô chỉ là một người bình thường, loại quan hệ không mấy đàng hoàng này chỉ là sự buông thả trong nỗi cô đơn của tuổi trẻ, một ngày nào đó, cô vẫn sẽ phải trở về cuộc sống bình thường.

Thế nhưng mà, vừa nghĩ tới phải chấm dứt, lại có chút thất vọng mờ mịt.

cô dùng tay vò vò mạnh mái tóc, che lại khuôn mặt ngẩn người một hồi, có chút bực bội mà nhảy từ trên giường xuống.

Cũng lười xuống dưới ăn sáng, cứ thế mà kêu người ta đưa tới, một mình ăn sáng trong phòng xong rồi làm chút công việc, gần đến thời gian đi hội nghị thì cô thu dọn máy tính và ra cửa.

đi đến thang máy, thật quá trùng hợp, đúng lúc gặp Du Hoan cũng đi xuống.

Hai người không quen biết, hiển nhiên sẽ không hàn huyên chào hỏi, chỉ là sau khi vào thang máy, Du Hoa nhìn cô vẻ tò mò, cuối cùng không nhịn được bèn hỏi:" Xin hỏi, cô quen Trình Khiên Bắc không ?"

Giang Mạn sửng sốt, cười cười gật đầu:" Quen."

"Cho nên, hôm qua là cô ở cùng anh ấy sao?"

Giang Mạn: "...........Đúng."

Du Hoan thật ra không phải phụ nữ thích quanh co lòng vòng, trực tiếp hỏi thẳng luôn:" Tôi có thể biết hai người là quan hệ gì không ?"

Đinh một tiếng, thang máy đã đến lầu một.

Trước khi Giang Mạn đi ra ngoài, ngoảnh sang nhìn người ta trả lời:" Vấn đề này cô hỏi Trình Khiên Bắc thì xem ra thích hợp hơn."

Tuy lời nói như vậy, nhưng thật ra đã khôn khéo mà nói cho Du Hoan, hai người không phải là mối quan hệ công việc thuần túy.

cô cũng không biết vì sao mình phải nói như vậy, hoặc là cô đã biết, chỉ là không muốn tự mình thừa nhận mà thôi.

Khi cô còn chưa hạ quyết tâm, thì trước đó cô không muốn để cảm xúc khống chế hành vi của mình.

Hai ngày kế tiếp, hội nghị bên này vẫn đang tổ chức hừng hực khí thế, ngày nào Giang Mạn cũng bận rộn giống như con quay. Trình Khiên Bắc không điện thoại tới, trên mạng cũng không thấy tung lên tin tức gì của Diệp Hạc Minh.

Có đôi khi, không có tin tức chính là tin lành.

Chuyên mục đặc biệt liên tục bốn ngày, cho dù là tỷ lệ người xem hay phản hồi của khán giả đều rất tốt. Nhà sản xuất và lão Vương đặc biệt cấp cho tổ chuyên mục công tác lần này ba ngày nghỉ.

Nhưng Giang Mạn không để tâm đến việc nghỉ ngơi, về đến nhà việc đầu tiên là liên lạc ngay với Trình Khiên Bắc. cô gửi tin nhắn cho người đã hai ngày không liên lạc:Ông cụ Diệp thế nào rồi?

Đầu bên kia trả lời rất nhanh: Giờ đang ở trong phòng chăm sóc đặc biệt, tình hình không được tốt lắm.

Giang Mạn: Cần tôi đi thăm ông ấy không ?

Trình Khiên Bắc: Giờ thăm mỗi ngày là một tiếng giữa trưa, nếu ngày mai em không bận thì giữa trưa đi cùng tôi đến bệnh viện.

Giang Mạn: Được.

Trưa hôm sau, Trình Khiên Bắc lái xe đến chung cư Giang Mạn ở đón cô. Sau khi lên xe, thấy vẻ mặt anh mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt hiện lên rõ ràng, bèn hỏi:" Hai ngày nay anh không ngủ sao?"

Trình Khiên Bắc nhếch môi có phần gắng gượng, nhẹ giọng trả lời:" Ở bệnh viện suốt, sao mà ngủ nổi."

"Tình hình ông Diệp rất xấu sao?"

Trình Khiên Bắc gật đầu:" hiện giờ phải dựa vào máy thở để hỗ trợ hô hấp, bác sĩ nói rằng chỉ là mấy ngày này nữa thôi."

Giang Mạn nghe anh nói vậy, nhất thời như mắc nghẹn, mặc dù cô và ông cụ Diệp không tính là thân thuộc, nhưng suy cho cùng đã quen biết hai năm, hơn hai năm gọi người ta là ông nội, lúc này nghe được tin tức giống như bụi trần lắng đọng (*)(mọi chuyện đã kết thúc), bỗng dưng có chút không biết nói gì, qua một lúc lâu mới nói :" anh đừng quá đau buồn."

(*)尘埃落定 - chén āi luò dìng (trần ai: bụi; bụi đều rơi xuống đến đất; chỉ sự tình sau khi trải qua rất nhiều khúc khuỷu biến hóa cuối cùng cũng xác định kết quả)

Trình Khiên Bắc nhìn cô khe khẽ cười:" Sinh lão bệnh tử là lẽ thường, ông nội tôi đã tám mươi lăm tuổi, tạ thế (chết)cũng xem như hỉ tang. Yên tâm đi, tôi có chuẩn bị tâm lý."

Giang Mạn gật gật đầu, không nói gì nữa.

Hai người cứ yên lặng như vậy trong chốc lát, Trình Khiên Bắc giống như chợt nhớ ra cái gì, đột ngột hỏi:" Sức khỏe em không sao rồi chứ?"

"Hả?"

" Viêm dạ dày đó."

"À, không sao nữa rồi."

Sau khi nói xong, trong xe lại rơi vào im lặng. sự im lặng này kéo dài mãi cho đến khi đến bệnh viện, xe dừng lại, Trình Khiên Bắc mới bảo:" Tới rồi."

" Ừm, vâng." Giang Mạn đáp.

Hai người cùng nhau đi thẳng vào tòa nhà nội trú, phòng chăm sóc đặc biệt không thể để người nhà chăm nuôi, thời gian thăm nom theo quy định là có một tiếng đồng hồ vào buổi trưa.

Khi tới cửa phòng bệnh, sáu người của hai gia đình con ông cụ Diệp cũng đang ở đó, rất lạnh nhạt khi nhìn thấy hai người.

Trình Khiên Bắc cũng không chấp bọn họ, chờ bọn họ đi vào trước nói chuyện xong, mới kéo tay Giang Mạn cùng đi vào.

Ông cụ mang máy thở và không thể nói chuyện được nữa, nhưng vào lúc này đôi mắt khẽ nhướng lên, trông thấy cháu trai đi vào, biểu cảm trên khuôn mặt khẽ nhúc nhích.

Trình Khiên Bắc bước tới, thấp giọng gọi:" Ông nội, cháu đưa Mạn Mạn cùng đến thăm ông đây."

Đầu ông cụ khẽ giật giật, giống như đang gật đầu.

Giang Mạn nói :" Ông nội, ông sẽ khỏe lên thôi. Cháu và Khiên Bắc còn chờ ông giúp đỡ dạy vẽ tranh cho chắt trai đấy!"

Ông lão đeo máy thở phát ra âm thanh " ưm ưm" nhợt nhạt.

Hai người nói thêm mấy câu nữa thì y tá bên ngoài nhắc nhở thời gian đã sắp hết.

Trình Khiên Bắc nhìn nhìn ông lão trên giường, nói :" Ông nội, ngày mai cháu lại đến thăm ông."

Vành mắt vẩn đục của ông cụ có hơi ươn ướt, khe khẽ gật gật đầu, khép mắt lại.

Trình Khiên Bắc nhìn vào người mới làm ông nội của mình trong mười năm, sau một hồi yên lặng, mới kéo Giang Mạn ra cửa.

trên hành lang, ngoài mấy người con gái đã rời đi trước thì con cháu đích tôn của nhà họ Diệp đều còn ở lại, dường như là cố ý đợi hai người.

Diệp Kính Văn đi lại gần, vẻ mặt tươi cười:" Khiên Bắc, bác của con có một số chuyện muốn nói với con."

Giang Mạn nhìn Diệp Kính Tri đứng phia sau Diệp Kính Văn, người con trưởng này của Diệp Hạc Minh, lúc trước cô chỉ từng gặp qua một lần, nhưng thật ra đã nghe nói về tên của ông ta ở trên mạng, bởi vì rất nổi tiếng trong giới kinh doanh nghệ thuật, là một doanh nhân thành đạt, cộng với còn là con trai của Diệp Hạc Minh, cũng được xem như là người có nửa phần làm nghệ thuật.

Cho dù là từ thành tích, hay cách nói năng cử chỉ của ông ta, đều có thể nhìn ra được, so với người cha bùn nhão không dính tường kia của Trình Khiên Bắc, phải cao hơn không biết bao nhiêu lần. Chẳng qua dù sao cũng là thương nhân, cộng thêm tuổi tác và sự từng trải, thành ra nhìn có chút thâm tàng bất lộ.

Ông ta tiến lên trước một bước, gật gật đầu với cô, rồi mỉm cười nhìn sang Trình Khiên Bắc, mở miệng ôn hòa:" Khiên Bắc, tác phẩm hội họa của ông nội cháu, ta đã làm đại diện suốt mười năm rồi, đường đi nước bước ta đã quen thuộc. nói cho cùng cháu không làm về mảng nghệ thuật này, cháu xem lúc nào giao cho ta làm đại diện?” Ông ta nói xong, dừng một chút, rồi lại bổ sung thêm một câu," Cháu đừng hiểu lầm, không phải bác muốn đoạt tác phẩm hội họa trên tay cháu, chỉ là mong muốn phát huy truyền thống hội họa của ông nội cháu. Nếu cháu không yên tâm, khi nào ký kết hợp đồng đại diện thì mời luật sư chuyên nghiệp đến là được mà."

Trình Khiên Bắc khẽ cười lên:" Ông nội còn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, mấy người đã bắt đầu có ý đồ với những thứ tranh kia rồi sao?"

Diệp Kính Văn vội vàng nói :" KHiên Bắc con hiểu lầm rồi, bác của con vẫn luôn làm đại diện cho tranh của ông nội con, bác ấy cũng lo con không thông thạo, để trong tay bị hư hỏng. "

Trình Khiên Bắc liếc xéo người cha ruột này của mình, rồi lại chuyển qua Diệp Kính Tri, thong thả nói :" Thực xin lỗi Diệp tổng, trước mắt tôi không có dự tính bán ra tác phẩm của ông nội."

Diệp Kính Tri cũng không tức giận, chỉ cười ảm đạm, gật đầu:" Ừm, ta hiểu, chỉ là cháu thấy lúc nào muốn bán ra thì nói cho ta hay là được."

Trình Khiên Bắc cũng cười:" Tôi nghĩ....có lẽ sẽ không có ngày nào như thế."

Nụ cười trên gương mặt Diệp Kính Tri cuối cùng tắt hẳn, nói bằng giọng lạnh nhạt:" Chàng trai trẻ! Làm người đừng quá tham lam, của cháu thì chính là của cháu, không phải của cháu, cháu có dùng hết thủ đoạn để có được, thì cũng chẳng thể tồn tại được. Ta đã nói đến mức này rồi, mong rằng cháu tự thu xếp cho ổn thỏa. "

Trình Khiên Bắc mỉm cười khinh miệt:" Đa tạ Diệp tổng nhắc nhở."

nói xong kéo Giang Mạn bước vòng qua họ rời đi.

Diệp Kính Văn đuổi theo kịp, nói :" Khiên Bắc à, đề nghị của bác con, con cứ nên suy nhĩ kỹ càng một chút nhé! Chúng ta đều là người nhà, đâu phải hai người nói chuyện mua bán chứ?"

Trình Khiên Bắc liếc ông ta một cái, cười lạnh trả lời:" Ông Diệp à, tôi họ Trình."

Diệp Kính Văn bị anh đối xử lạnh nhạt như vậy, cảm thấy rùng mình, hậm hực quay trở lại.

Lâm Thanh cười khinh khỉnh, nói với Diệp Kính Tri:" anh cả, thằng con riêng này của em trai anh, cũng chẳng phải loại vừa. Hai năm trước có thể khiến ông cụ tặng hết cả tranh và bản thảo cho nó, anh cảm thấy nó sẽ nhả ra cái nào hay sao?"

Diệp Kính Tri nhìn sang em trai mình, nói :" Kính Văn, tôi thấy cho đến bây giờ thằng con này của chú cũng không có dự tính nhận chú nhỉ!"

Diệp Kính Văn sờ sờ mũi, có phần buồn rầu:" Em thấy nó không có dự định này."

" Nếu nó không nhận chú, không tin nhà họ Diệp, chú cảm thấy lấy toàn bộ tranh và bản thảo của ông cụ là hợp lý sao?"

"...... Cái này đương nhiên là không hợp lý lắm."

" Hai năm trước ông cụ ký giao kèo cho tặng, lúc ấy đã bị ung thư, thần chí có sáng suốt hoàn toàn hay không, vẫn không thể nói được."

"anh cả, ý của anh là?" Diệp Kính Văn ngẩng đầu hỏi có chút mờ mịt.

Diệp Kính Tri nói :" Tôi đã nghe ngóng rồi, lúc đó ông cụ muốn được nhìn thấy cháu râu và cháu rể, Nhã Chính và Nhã Ý đều chưa thể đáp ứng ý nguyện của ông cụ, chỉ có Khiên Bắc bỗng dưng dẫn theo một cô gái đến trước mặt ông cụ, nói là mình đã kết hôn." Ông ta dừng lại một chút," Tôi đã dò la được, cô bé gọi là Giang Mạn đó, lúc ấy là kết hôn giả với nó, nó cho con bé một ngàn năm trăm vạn để con bé mua lại nhà xưởng cho gia đình."

" Hả?"

Diệp Kính Tri:" Nó là vì khiến cho ông cụ vui vẻ." nói xong, lại
cười cười," Mười chín tuổi nó mới trở về nhận người thân, đã vậy lại chỉ nhận có mình ông cụ, ý này là gì, chẳng lẽ chú không hiểu hay sao?"

Diệp Kính Văn:".........Cũng không phải không hiểu."

Lâm Thanh cười lạnh:" Đúng á!Hiểu lắm đấy, chẳng qua là suy nghĩ dù sao cũng là con của mình, cắt ngang xương cốt còn dính gân(*).Cũng không thử nghĩ coi người ta có nhận lão già như anh hay không, nó quay về cũng mười năm rồi đấy!"

(*)打断骨头连着筋: Ví von quan hệ thân cận, tuy rằng xuất hiện một ít mâu thuẫn, nhưng cuối cùng cũng không đoạt tuyệt được.

Diệp Kính Văn nói :" Lúc trước nếu không phải em làm quá tuyệt tình, thì thái độ hiện giờ của nó có thể như thế này sao?"

" Tôi tuyệt tình thế nào hả? anh trêu chọc phụ nữ bên ngoài đến cả con hoang cũng có thì còn ở đó mà nói lý hả?"

"Ba mẹ! Đây là bệnh viện!" Diệp Nhã Chính đứng bên cạnh yên lặng hồi lâu, rốt cuộc không nhịn được lên tiếng.

Lâm Thanh mặt mày xưng xỉa dời mắt khỏi ông chồng mình, nhắm mắt làm ngơ.

Diệp Kính Tri nói :" Hai người cũng đừng lôi chuyện cũ ra nữa, nói gì đi nữa thì chúng ta mới là người một nhà. Tranh của ông cụ rơi vào tay của người không phải họ Diệp, về tình về lý đều không thể được."

Diệp Kính Văn hỏi dò:" anh cả, ý của anh là?"

" không gấp, dù sao cũng đã đợi hai năm rồi, lo xong hậu sự cho ông cụ đã rồi lại bàn bạc kỹ hơn."

Diệp Nhã Chính nhỏ giọng:" Bác cả, cháu thấy nếu ông nội đã tặng tranh cho Khiên Bắc, chúng ta vẫn nên tôn trọng nguyện vọng của ông."

Diệp Kính Tri nhìn thằng cháu không tranh quyền thế này của nhà mình, nói :" Nhã Chính, không phải chúng ta muốn giành cái gì? Mà là thằng em tốt này của cháu ngay từ đầu đã không có ý tốt, nhắm vào tài sản của ông nội cháu, ông nội cháu rất có thể cũng bị nó lừa phỉnh. Cháu có nghĩ chúng ta cứ để một người lòng lang dạ sói thực hiện được như vậy không ?"

Diệp Nhã Chính mấp máy môi, cuối cùng không nói gì nữa.

............................

Lúc này Giang Mạn đã đi theo Trình Khiên Bắc xuống lầu, khí áp cả người anh rất thấp, tâm trạng rõ ràng đang rất tồi tệ.

Mãi đến lúc lên xe, Giang Mạn mởi lên tiếng hỏi thử:" anh vẫn ổn chứ?"

Trình Khiên Bắc gật đầu:"Yên tâm đi, tôi không sao."

anh nổ máy xe, còn chưa lái ra khỏi bãi đỗ xe, chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên.

" A lo! Tìm bác sĩ."

" Tôi biết rồi."

anh tắt điện thoại, quay xe ngược trở lại.

" Sao vậy hả?" Giang Mạn nhìn sắc mặt sa sút vô cùng của anh, không khỏi lo lắng mà hỏi anh.

Trình Khiên Bắc tắt máy xe, lặng yên nhìn cảnh người đi lại qua lớp kính chắn gió phía trước, sau một lúc lâu mới nói :" Ông nội tôi vừa đi rồi."

" Hả?"

Lần này anh không đợi cô nói thêm gì nữa, chợt giống như phản ứng lại, tháo dây an toàn ra, chạy như bay về phía tòa nhà nội trú.

Giang Mạn nhìn theo bóng dáng có phần mất khống chế của anh, ngây người một lúc lâu mới định thần lại, cũng vội vàng xuống xe.

cô không thể đuổi theo bắt kịp thang máy cùng Trình Khiên Bắc, và khi cô đến phòng bệnh trước đó, thiết bị trên người ông cụ đã được gỡ bỏ, cả người yên tĩnh nằm trên giường bệnh, giống như là ngủ say bình thường.

Mấy người nhà họ Diệp vây quanh giường khóc nức nở thương tâm.

Trình Khiên Bắc đứng cách giường bệnh hai mét, sững sờ nhìn vào ông cụ đã ra đi ở trên giường, như thể không tin tưởng lắm vào sự thực trước mắt.

Giang Mạn đi đến phía sau anh, nhẹ nhàng cầm tay anh, khẽ bảo:" Nén bi thương!"

Bàn tay to được cô nắm lấy kia, trở ngược lại siết mạnh lấy tay cô.

Tiếp theo là tiến hành các loại thủ tục mà người trong gia đình phải lo liệu, cái này không liên quan gì đến Trình Khiên Bắc, đều là trưởng tử nhà họ Diệp, Diệp Kính Tri đứng ra xử lý, một số người họ Diệp khác thì giúp đỡ chạy việc.

Bất luận trước đó anh có thân thiết với ông cụ Diệp đến đâu, thì vào lúc này, Giang Mạn mới cảm thấy được, anh bị nhà họ Diệp gạt bỏ bên ngoài.

trên thực tế, quan hệ của anh và nhà họ Diệp, cũng không thông qua thủ tục pháp luật gì.

Sau khi di thể ông cụ được đưa đi, Trình Khiên Bắc cuối cùng cũng định thần lại từ trạng thái rối loạn. anh vẫn nắm chặt bàn tay kia không buông lỏng, nói :"đi thôi!"

Giang Mạn gật đầu.

Lại trở về trên xe, Trình Khiên Bắc không lái xe đi ngay, mà lấy ra một điếu thuốc từ hộp để găng tay trên xe, đặt bên miệng và châm thuốc, hít một hơi mới nhớ tới người bên cạnh, quay sang hỏi:" Để ý không?"

Giang Mạn lắc lắc đầu.

anh ngần ngừ một lát, vẫn dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn.

anh quay sang nhìn cô, khóe miệng nhếch nhếch, lộ ra một nụ cười mâu thuẫn:" Mười năm trước, lúc tôi tìm được ông cụ, vốn dĩ không mong đợi gì cả. Nhưng mà không ngờ, ông ấy sau đó liền tiếp nhận tôi ngay. Trở thành người thân duy nhất trên đời này, ngoài bố mẹ tôi, cũng là người thương tôi nhất trên đời này." anh thở dài có chút u uất," hiện giờ đến cả ông ấy cũng đi rồi, trên đời này chỉ còn lại mỗi mình tôi mà thôi."

Giang Mạn nắm lấy bàn tay anh, khẽ nói :" anh còn có tôi nữa mà!"

Trình Khiên Bắc trở tay nắm lấy tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô, gằn từng tiếng hỏi:" Em sẽ ở bên tôi sao?"

"Đương nhiên, miễn là anh cần."

Trình Khiên Bắc nhìn vào cô chăm chú một lúc lâu không nói gì thêm nữa, rồi đột nhiên ôm cô vào lòng và nói bên tai cô: "Em nói đúng, tôi vẫn còn có em!"

Giang Mạn ngẩn người, biết người đàn ông lúc này nhất định là yếu đuối, cô vỗ sau lưng anh trấn an:" anh yên tâm, tôi sẽ ở bên anh trong thời gian này."

" Giang Mạn.........."

" Tôi đây."

Trình Khiên Bắc:" Cảm ơn em!"

Giang Mạn khẽ cười:" không có gì, anh cũng nên nghĩ thoáng một chút, ông Diệp đã tám mươi lăm tuổi, anh cũng đã nói là hỉ tang rồi."

Trình Khiên Bắc cầm lấy tay cô, yên lặng một lúc, đột nhiên bảo:" Tôi sẽ không buông ra nữa."

" Hử?"

Trình Khiên Bắc:" không có gì."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện