Mã Áo: “…”
Thẩm Việt vừa nói chuyện điện thoại với bố mẹ xong đi tới: “…”
Cố Phi Âm nói: “Vậy được, hôm nay tôi tính giá ưu đãi cho ông, sau này bắt được chúng ta tính kiểu khác nhé?”
Trương đạo trưởng lau mặt: “…Ok.”
“Tôi sẽ giữ lại cho ông, đến lúc đó sẽ gọi cho ông, ông cũng đưa điện thoại của ông đây, lưu số tôi vào không lại quên.” Cố Phi Âm hài lòng cười cười, lần nữa cảm nhận được chỗ tốt của di động.
Trương đạo trưởng không còn gì để nói, gõ di động lưu số điện thoại, được rồi, cô nói thế nào thì cứ như thế đó đi.
Thẩm Việt và Mã Áo liếc nhau, tuy nội dung có hơi đáng sợ nhưng không biết sao lại không nhịn được cười.
Lưu số điện thoại xong, Trương đạo trưởng chắp tay: “Cố đại sư, không ngờ tu vi của cô lợi hại thế, chẳng hay sư phụ của cô là?”
Cố Phi Âm cầm di động ngay người một lát, sư phụ? Cô không có sư phụ mà, cô lắc đầu: “Tôi không có sư phụ.” Thật ra lúc trước cô có hơi sợ đạo sĩ, nhưng anh bạn đạo sĩ trước mặt lại có hơi ngốc nghếch, lại không nhìn ra được cô là quỷ nhập người, đạo hạnh quả nhiên không so được với hoà thượng đẹp trai.
Trương đạo trưởng nghi hoặc, sao lại không có sư phụ, chẳng lẽ Cố đại sư không muốn nhắc tới sư môn? Nếu như vậy thì ông cũng không tiện hỏi, “Cố đại sư, sau này có chuyện gì cô cứ việc tới tìm tôi.”
Ông còn rất nhiều chuyện phải đi xử lý, nói mấy câu với Cố Phi Âm xong liền cầm dải lụa hồng rời đi, muốn một lần siêu độ cả mười ba con quỷ thì còn rất nhiều thứ phải chuẩn bị.
…
Tạm biệt đám người Trương đạo trưởng, bọn Cố Phi Âm cũng chuẩn bị đi tìm khách sạn, bây giờ cô là người có hai trăm vạn nhân dân tệ, tuỳ tiện đi một bước cũng làm cô sợ có tên trộm xuất hiện, không có hai bảy hai tám vệ sĩ bảo vệ thì cô thật sư không dám ra đường.
Cũng may vị chủ tịch cho cô tấm chi phiếu này thực sự là một người lương thiện đáng yêu, còn tươi cười gọi xe đến nói muốn đưa cô về khách sạn nghỉ ngơi, Cố Phi Âm đương nhiên không từ chối, cô rất sung sướng tiếp nhận.
Cố Phi Âm cầm túi lên xe, đột nhiên nhớ ra: “Tiền cơm trên máy bay tôi còn chưa trả…”
Mã Áo ngây người một lát, cười nói: “Cơm trên máy bay đều miễn phí, không phải trả tiền.”
Thẩm Việt cũng nói: “Đúng vậy, cơm trên đó là phát miễn phí.”
Cố Phi Âm: “…???” Khó trách máy bay toàn là thần tiên ngồi, không ngờ lại còn phát cơm!
Cô cảm khái leo lên xe, thật tốt, lại tiết kiệm được một ít tiền.
Mã Áo và Thẩm Việt cũng đi theo sau cô, lúc lên xe Mã Áo còn nhìn chằm chằm Thẩm Việt phía sau mấy lần, kỳ quái hỏi: “Tôi nói này đại minh tinh, anh không đi tìm người đại diện với trợ lý của mình, cũng không đi bệnh viện chăm sóc đồng nghiệp mà theo chúng tôi làm gì?”
Thẩm Việt khẽ cười một tiếng: “Tôi không đi theo anh, tôi đi theo Cố đại sư mà. Cố đại sư, tôi đi cùng cô được không?”
Cố Phi Âm ngồi ở trong xe, nghe vậy thì gật đầu nói: “Có thế chứ.” Như vậy thì cô liền có tài xế, anh bạn ngồi cạnh tài xế, thêm Mã Áo và Thẩm Việt ngồi nữa là có bốn vệ sĩ rồi, tuy rằng không so được với mười vệ sĩ lúc trước nhưng tốt xấu gì cũng có bốn người, còn hơn là không có ai.
Thẩm Việt cười với Mã Áo, nhướn mày nói: “Anh xem, Cố đại sư đồng ý rồi.”
Mã Áo trợn mắt: “Quả nhiên là cùng một ruộc, thủ đoạn vô lại đều giống hệt nhau, bội phục.”
Thẩm Việt: “Cảm ơn.”
Thẩm Việt bước qua Mã Áo ngồi vào trong xe, Mã Áo cũng không cam lòng bị tụt lại, chạy nhanh lên theo.
Tên không biết xấu hổ này, đừng tưởng chiếm được chỗ của anh ta!
…
Trương đạo trưởng dem dải lụa hồng về đạo quán giao cho sư thúc xử lý, sau đó đi đến bệnh viện, hơn ba trăm người được đưa tới năm bệnh viện ở thành phố C, mấy người đạo trưởng bọn họ chia nhau phụ trách một bệnh viện. Trong đó có mấy người cơ thể yếu bị quỷ mặt người nhập, lại thiếu oxy nghiêm trọng nên đến giờ vẫn chưa tỉnh lại, vài người khác thì chỉ ngất vì bị quỷ ăn mòn linh hồn, trên người có vài vết thương nhỏ và bj chấn động tâm lý một chút, còn ngoài ra không nghiêm trọng lắm.
Trương Siêu chắc là người bị thương nặng nhất, anh ta hai lần bị quỷ mặt người bám vào người, một lần là quỷ mặt người muốn đi vào trong miệng anh, một lần là bị quỷ mặt người đoạt mặt, tuy rằng chưa tỉnh táo hẳn nhưng vẫn luôn nói mớ, miệng không ngừng kêu a a ô ô, lúc thì kêu cứu mạng, lúc lại gọi tên Cố đại sư, cả người anh ta run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Trương đạo trưởng có hơi đồng cảm với Trương Siêu, người xui xẻo bị quỷ chọn đến hai lần hẳn là trên đời hiếm gặp, ông đốt một ít bùa trừ tà hoà vào nước cho Trương Siêu uống xong anh ta mới yên tĩnh lại.
Hình Nhất Phàm bên cạnh cũng ngất xỉu, ấn đường chuyển thành màu đen, sắc mặt tái nhợt, Trương đạo trưởng không cho anh ta uống nước bùa mà chỉ đem lá bùa nhét vào trong quần áo anh, lúc này mới có vẻ nhẹ nhõm đi nhiều.
Không chỉ có thế, tất cả những hành khách đến bệnh viện đều đeo lá bùa Tĩnh Tâm của Trương đạo trưởng để trừ tà.
Chủ tịch và Trương đạo trưởng tới cùng nhau, nhìn thấy người bệnh nằm đầy phòng, ông cau mày nói: “Tuy rằng có tội nhưng cũng may không xảy ra chuyện gì, coi như trong cái rủi có cái may.”
Trương đạo trưởng nói: “Đúng vậy, nếu không có Cố đại sư thì những người trên máy bay thực sự không cứu được rồi.”
Bọn tiểu quỷ bị trói bằng dải lụa hồng thật sự không giống tiểu quỷ bình thường, trên tay chúng đều vấy bẩn bởi mạng người, đặc biệt là tên quỷ mặt người cầm đầu, ngay cả tu vi hồn phách bị