Thần Đạo Đan Tôn

Chương 257: Đối kháng chính diện


trước sau

Đến Lưu gia tham gia hôn lễ, còn có người của Thất Đại Hào Môn khác. Tuy đại nhân vật Thần Thai Cảnh tự trọng thân phân, chắc chắn sẽ không đích thân tới, nhưng Linh Hải Cảnh đến không ít. Tự nhiên có tư cách biết thân phận của Lữ Trung Thiên.

Hoàng thất đứng ra? Thú vị!

- Khà khà, ta giống Trung Thiên huynh! Nếu Trung Thiên huynh muốn nhúng tay, lão phu há có thể ngồi xem?

Lại một ông già cười híp mắt đứng dậy.

- Tạ Sướng!

- Thật là Tạ tiền bối sao?

- Tê, Tạ tiền bối là thiên tài đao đạo, năm đó được gọi Bá Vương đao. Cùng Vũ Hoàng bệ hạ ở Hổ Dương Học Viện, được Vũ Hoàng xưng là đao khách mạnh nhất hai trăm năm qua!

- Hắn là cung đình thị vệ trưởng, vẫn trấn thủ hoàng cung, không nghĩ tới lại hiện thân!

Mọi người kinh ngạc thốt lên! Thân phận của Tạ Sướng còn cao hơn Lữ Trung Thiên nhiều. Không chỉ tu vi sâu, sức chiến đấu mạnh, còn là cung đình thị vệ trưởng, ở một mức độ rất lớn đại diện cho Hoàng thất.

Trong lòng Đại hoàng tử và Tam hoàng tử căng thẳng. Lữ Trung Thiên xuất hiện chỉ đại biểu Thất hoàng tử giúp đỡ Lăng Hàn, nhưng Tạ Sướng không giống. Tạ Sướng rất được Vũ Hoàng trọng dụng. Thân là cung đình thị vệ trưởng, hắn chỉ trung thành với Vũ Hoàng.

Nhưng hiện tại Tạ Sướng đứng bên Lăng Hàn, há không phải nói Vũ Hoàng cũng giúp đỡ Lăng Hàn?

Nghĩ đến bọn họ lựa chọn khoanh tay đứng nhìn. Thất hoàng tử giúp đỡ Lăng Hàn, hiện tại tựa hồ Vũ Hoàng cũng lựa chọn, há có thể không làm bọn họ kinh hãi đến biến sắc?

Sắc mặt của Lưu Sấm, Lưu Từ đột biến. Có thể nói Tạ Sướng là phát ngôn viên của Vũ Hoàng. Nhiều lần đều là Tạ Sướng chạy đến tất cả Đại Hào Môn lan truyền ý chỉ của Vũ Hoàng. Tần suất lộ ra ánh sáng của hắn thậm chí còn cao hơn Vũ Hoàng.

Sự xuất hiện của hắn, tuyệt không có nghĩa là chính hắn.

Tuy Lăng Hàn không nhận ra Tạ Sướng, nhưng nghe người bốn phía nghị luận cũng biết thân phận của đối phương. Hắn không khỏi âm thầm gật đầu. Đây là Vũ Hoàng biểu đạt bất mãn với Đông Nguyệt Tông, còn là một cảnh cáo.

Vũ Quốc đương nhiên không có tư cách đối kháng Đông Nguyệt Tông. Nhưng Phong Viêm chỉ là một đệ tử nho nhỏ, biểu hiện của hắn quá kiêu ngạo, gây nên Vũ Hoàng bất mãn. Tạ Sướng xuất hiện chính là gõ Lưu gia…. Đừng quên thân phận của mình.

Ân oán giữa Phong Viêm và Lăng Hàn, chỉ giới hạn ở hai người kia. Những người khác không được tham gia trò vui.

Vũ Hoàng ý tại ngôn ngoại, Lưu gia đương nhiên không thể không biết. Bởi vậy Lưu Từ, Lưu Sấm nhìn nhau một cái, sau đó dồn dập lui trở lại. Mà người nhà họ Lưu nguyên bản còn muốn đứng ra cũng dồn dập ngồi xuống.

Tạ Sướng, Lữ Trung Thiên, Quảng Nguyên nhìn nhau nở nụ cười, cũng dồn dập xoay người trở lại vị trí ban đầu.

Đây tuyệt đối là xoay chuyển tình thế!

Trước đó Phong Viêm và Lăng Hàn huyên náo lớn như vậy, Hoàng thất không có động tĩnh gì. Vốn tưởng rằng lần này cũng không ngoại lệ, không nghĩ tới lần này Vũ Hoàng lại bất thình lình ra tay, làm cho tất cả mọi người đều ngoài ý muốn!

- Trước đó Hoàng thất không có động tĩnh, là bởi vì đây chỉ là ân oán giữa Lăng Hàn cùng Phong Viêm. Nhưng hiện tại Lưu gia cũng cuốn vào, ý nghĩa liền không giống! Vũ Hoàng sao cho phép người ngoài nhúng tay quốc vụ, dao động căn cơ cơ chứ!

Có người tinh tế nhìn ra nguyên nhân.

Mọi người gật đầu. Lưu gia là một trong Bát Đại Gia Tộc, là trụ cột của đế quốc. Hiện tại nó lại công nhiên ngã về Phong Viêm, ngã về Đông Nguyệt Tông! Trong mắt các ngươi còn có Hoàng thất không? Các ngươi muốn tạo phản sao?

Cũng không phải nói Vũ Hoàng thiên hướng Lăng Hàn. Mà là Phong Viêm, hoặc là nói Lưu gia vượt qua giới hạn, đánh vỡ giới hạn của Vũ Hoàng.

Trong Lưu gia vốn có hai thanh âm, hiện tại thái độ của Vũ Hoàng đã sáng tỏ, tự nhiên không người nào dám nhúng tay. Có thể ngăn cản Lăng Hàn hay không, vậy phải xem Phong Viêm. Xét đến cùng, cái này vẫn là ân oán cá nhân giữa Lăng Hàn và Phong Viêm.

Lăng Hàn lại đi mấy bước, đã đi tới trước hai người kia.

- Lăng Hàn, ngươi đến uống rượu mừng, ta hoan nghênh, lời nói của ngươi ta cũng không muốn nghe!

Phong Minh mở miệng nói. Rõ ràng một bộ như lưu manh, lại nói ra lời có trình độ, khiến người ta mở rộng tầm mắt.

Hiển nhiên, đây là Phong Viêm dạy.
Nhưng lời nói kế tiếp của hắn lại làm người ta nhíu mày.

- Lăng Hàn, ta nghe nói trước kia ngươi và Vũ Đồng quan hệ rất gần. Sẽ không phải ngươi đã cắm sừng cho ta chứ?

Phốc!

Không ít người phun ra ngoài. Lời này sao có thể hỏi ngay mặt, không cảm thấy mất mặt sao? Người ngu ngốc, tên này quả nhiên là người ngu ngốc, là Phong Viêm dùng để làm Lăng Hàn ghê tởm.

Dù ai nghe được nữ nhân của mình bị người nhục nhã như vậy, cũng sẽ tức giận đến xanh mặt!

Ngay cả sắc mặt của người Lưu gia cũng khó coi. Lưu Vũ Đồng là thiên chi kiêu nữ của Lưu gia, nàng chịu nhục, Lưu gia há sẽ dễ chịu?

- Nhanh bái đường thành thân! Nữ nhân xinh đẹp như vậy, ta đã không nhịn được muốn vào động phòng!

Phong Minh dại gái nói. Hắn chỉ gặp qua Lưu Vũ Đồng một lần, lại bị mê đến thần hồn điên đảo. Nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới mình có thể lấy được mỹ nhân tuyệt sắc như vậy.

Tất cả mọi người liên tục lắc đầu. Bọn họ không biết Lưu gia ở chuyện hôn sự này được chỗ tốt gì, nhưng Phong Minh làm như thế, mặt của Lưu gia cũng bị mất hết.

Quả nhiên, tất cả mọi người của Lưu gia đều tái xanh. Không nghĩ tới Phong Minh dung tục đến mức độ như thế.

Chỉ có Phong Viêm mỉm cười. Người khác hắn không tìm, nhưng lại tìm Phong Minh đến, vừa ý không phải vì Phong Minh ác tục lưu manh sao? Phong Minh càng đê tiện, thì càng có thể nhục nhã Lăng Hàn! Xem đi, ngươi cũng chỉ như vậy, cùng tiểu nhân vật như vậy tranh nữ nhân.

- Còn lo lắng làm gì, bái đường a! Bái đường a! Không thấy ta đã nín rất lâu sao?

Phong Minh thúc giục.

Đùng!

Lăng Hàn ra tay, một đấm đánh vào đầu Phong Minh…

Rắc…

Xương cốt gãy lìa, cái cái đầu của Phong Minh bị đập vào trong lồng ngực. Thân thể hắn loạng chà loạng choạng mấy lần, oành… ngã trên mặt đất, lúc này mới có máu tươi tràn ra.

A, việc vui biến thành tang sự.

Thấy cảnh này, không ít người đều muốn vỗ tay khen hay. Thực là Phong Minh quá đê tiện, kéo thấp thân phận của bọn họ. Bây giờ hắn bị Lăng Hàn đập chết, ai cũng đều có cảm giác khoan khoái khi con ruồi ghê tởm kia rốt cục chết rồi.

Chỉ có sắc mặt của người nhà họ Lưu là càng thêm khó coi. Bất kể nói thế nào, Phong Minh cũng là cô gia của Lưu gia. Nhưng hắn ở Lưu gia lại bị người ngoài đập chết, này là đánh mặt của bọn họ.

- Lăng Hàn, lá gan của ngươi càng lúc càng lớn!

Phong Viêm rốt cục đứng lên, hai tay chắp ở sau lưng, đi về phía Lăng Hàn.

Phong Minh chết, hắn tự nhiên không để ở trong lòng, ngược lại hắn chưa từng lưu ý qua người đường đệ này. Phong gia cũng không cần loại phế vật ấy!

Hắn chỉ muốn dùng Phong Minh nhục nhã Lăng Hàn. Không nghĩ tới Lăng Hàn quả đoán như vậy, trực tiếp đập chết Phong Minh.

- Vậy thì như thế nào?

Lăng Hàn đối chọi gay gắt nói. Hắn và Phong Viêm đã sớm không còn khả năng hòa giải.

- Ha ha!

Nhưng Phong Viêm không nổi giận, mà nói với người của Lưu gia:

- Sao dừng lại, không nghe tân lang mới vừa nói sao, nhanh bái đường thành thân!

Ồ, không phải Phong Minh đã bị đập chết rồi sao, còn bái đường kiểu gì? Tê, sẽ không phải Phong Viêm muốn Lưu Vũ Đồng gả cho một kẻ đã chết chứ?

Độc! Quá độc!

Chẳng trách Phong Viêm thong dong như vậy! Mục đích của hắn chỉ là nhục nhã Lăng Hàn. Mà gả cho một kẻ đã chết, so với gả cho một phế vật còn tệ hơn.

---------------

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện