Thần Đạo Đan Tôn

Giận Dữ Rời Đi


trước sau

- Cút!

Lăng Hàn tiện tay vung lên, Quách Định Quyền bị hắn quăng bay ra ngoài, oành một tiếng, đụng vào trên tường.

- Khốn nạn!

Quách Định Quyền bò dậy, giận không nhịn nổi kêu lên, hắn thật muốn tức chết rồi, thân là Đan sư được thế nhân tôn kính, lại bị người đè lên bàn, bị rượu dính đầy mặt, còn bị ném ra ngoài.

May là lúc này còn chưa mang món ăn lên, bằng không trên mặt hắn sẽ càng thêm đa dạng, vô cùng đặc sắc.

- Còn muốn tới lần nữa?

Lăng Hàn lạnh lùng nói, lần này không phải lần thứ nhất hắn đánh Đan sư, cũng chắc chắn sẽ không là lần cuối cùng.

- Ta muốn ngươi chết!

Quách Định Quyền giận dữ hét, hừng hực vọt tới, thân là một Đan sư, hắn chưa từng bị sỉ nhục như vậy, thù này không báo, hắn thề không làm người!

Lăng Hàn ra tay. Oành! Quách Định Quyền bị hắn tóm cổ lần thứ hai, không hề ngoài ý muốn đụng lên bàn, khác biệt ở chỗ, lần này dùng sức càng lớn, đánh vỡ cả mặt bàn.

- A…

Trên mặt Quách Định Quyền che kín vết máu, trong mắt đều muốn phun ra lửa.

Có điều, hắn không dám lao tới lần thứ hai, bởi vì hắn ý thức được thực lực của mình kém Lăng Hàn quá lớn. Đáng ghét, từ khí tức phán đoán, đối phương và hắn không phân cao thấp, nhiều nhất chỉ là Tụ Nguyên tầng bốn, làm sao sẽ mạnh như vậy?

Hắn quay đầu lại nhìn Đại Vương Tử, đối phương đang đối lập với Lưu Vũ Đồng, hiển nhiên không thể giúp hắn ra tay. Hắn cất giọng nói:

- Ai đánh tiểu tử này một trận, ta cho hắn mười viên Bão Nguyên Đan!

- Cái gì, Bão Nguyên Đan!

- Đối với người Tụ Nguyên tầng chín trở xuống mà nói, đây chính là đồ tốt, có thể giúp ngưng tụ nguyên hạch, tăng lên khoảng ba phần mười tỷ lệ thành công.

- Một hơi lấy ra mười viên, thực là bạo tay!

Tất cả mọi người nghị luận sôi nổi, nhưng người cảm thấy hứng thú lại không nhiều, bởi vì ngày hôm nay có thể được mời tới, người nào không phải thiên tài? Đối với thiên tài mà nói, nếu như ngay cả ngưng tụ nguyên hạch cũng cần nhờ ngoại lực trợ giúp, cái này vẫn xứng được gọi thiên tài sao?

Quách Định Quyền thấy thế, không khỏi cắn răng nói:

- Một viên Địa Hỏa Đan!

- Thao, Địa Hỏa Đan!

Lần này, tất cả mọi người ngồi không yên, thậm chí ngay cả Thích Vĩnh Dạ cùng Đại Vương Tử cũng lộ ra vẻ động tâm.

Hiệu quả của Địa Hỏa Đan giống Tử Nguyên Đan, đều là giúp võ giả đột phá Dũng Tuyền Cảnh, chỉ là hiệu quả kém nhiều, nhiều nhất chỉ có thể tăng lên hai phần mười xác suất, nhưng vì linh dược hiếm có, nên giá trị rất cao.

Như Thích Vĩnh Dạ, cũng coi như là thiên tài, còn bị nhốt ở Tụ Nguyên tầng chín đỉnh cao hơn nửa năm. Bình thường mà nói, có thể ở trong ba năm rưỡi đột phá đến Dũng Tuyền Cảnh, cũng đã đáng giá tán thưởng.

Mà Đại Vương Tử, từ bảy năm trước liền đạt đến Tụ Nguyên tầng chín đỉnh cao, nhưng hiện tại vẫn vậy, đủ thấy đột phá Dũng Tuyền Cảnh khó khăn ra sao.

Một viên Địa Hỏa Đan, có khả năng để thiên tài tiết kiệm mấy năm thời gian tu luyện, ngươi nói quý giá cỡ nào? Tuy vật liệu luyện chế Địa Hỏa Đan không quý như Tử Nguyên Đan, nhưng vô cùng hiếm thấy, thuộc về có tiền cũng không thể mua được. Bằng không lấy tài lực của Đại Nguyên Vương phủ, làm sao cũng có thể mua được mấy viên.

Bởi vậy, mọi người lập tức hừng hực nhìn Lăng Hàn, phảng phất hắn chính là một viên Địa Hỏa Đan.

- Làm càn, các ngươi cho rằng đây là địa phương nào?

Thích Vĩnh Dạ hừ lạnh nói, hắn là người làm đại sự, nên lập tức đè tham niệm xuống. Quách Định Quyền là người của Đại Vương Tử, hắn tội gì phải để đối phương hả giận? Mà Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng có quan hệ người ngoài không biết, như vậy lập trường của hắn tự nhiên rất rõ ràng.

Giúp Lăng Hàn!

Hắn hét như thế, mọi người lập tức tỉnh táo lại. Đây chính là phủ đệ của Tứ Vương Tử a, nếu như động can qua ở nơi này, nói tạo phản cũng không khác nhau gì cả.

Quách Định Quyền vù vù thở hổn hển, hắn nhìn chằm chằm Thích Vĩnh Dạ, đột nhiên quay đầu rời đi.

Hắn tuyệt không cam tâm nuốt xuống cơn giận này, hắn muốn xin sư phụ của mình đến, không ai có thể nhục nhã một vị Đan sư như vậy!

- Quách huynh! Quách huynh!

Đại Vương Tử vội vàng kêu lên, đuổi theo Quách Định Quyền rời đi.

Hai người đột nhiên đến, đi cũng đột nhiên, đại sảnh trong khoảng thời gian ngắn yên tĩnh lại. Có mấy người đau lòng Địa Hỏa Đan, có mấy người thì hiếu kỳ sự tình phát triển kế tiếp.

- Người đâu, đổi một cái bàn!

Thích Vĩnh Dạ bắt đầu điều tiết bầu không khí, lần thứ hai phát huy ra mị lực của hắn, để bầu không khí của tiệc rượu náo nhiệt lần nữa.

Tất cả
mọi người cảm thấy rất hứng thú với Lăng Hàn. Phải biết áp chế Quách Định Quyền không khó, nơi này tám phần mười trở lên đều có thể làm được, nhưng dám làm như vậy, phỏng chừng chỉ có Lăng Hàn.

- Lăng huynh, không biết ngươi từ đâu tới?

Có người rốt cục hỏi.

- Thương Vân Trấn.

Lăng Hàn không ẩn giấu, hắn muốn tham gia Đại Nguyên luận võ, hộ tịch là không giả được.

- Thương Vân Trấn?

Tất cả mọi người sửng sốt. Này chỉ là một địa phương nhỏ do Đại Nguyên thành quản lý, vì sao sức lực của Lăng Hàn trâu bò như thế? Không chỉ hắn trâu bò, ngay cả nữ tử bên cạnh hắn cũng cực kỳ ngạo khí, ngay cả Đại Vương Tử cũng không có để ở trong mắt.

Thích Vĩnh Dạ càng thêm kinh ngạc, Lăng Hàn là Thương Vân Trấn? Vậy làm sao dính líu quan hệ với Lưu Vũ Đồng?

Muốn nói mặc dù hắn là hoàng thân quốc thích, nhưng so sánh với Lưu Vũ Đồng, lại có chút không bằng. Dù sao, bọn họ chỉ có thể nói là chi nhánh của Hoàng thất Thích gia, truyền thừa lớn như vậy, quan hệ kỳ thực cũng không quá chặt chẽ.

Trừ khi hắn có thể lên làm Đại Nguyên Vương, bằng không ngay cả hắn cũng không xứng cưới Lưu Vũ Đồng, nhưng Lăng Hàn có thể để Lưu Vũ Đồng đi theo bên người. Chỉ là tiểu tử ở Thương Vân Trấn, dựa vào cái gì?

Từng món ăn được đưa lên, mọi người cũng cảm thấy có chút đói bụng, liền bắt đầu ăn, võ giả tiêu hao lớn, xác thực rất dễ đói bụng.

- Ha ha ha ha, xin lỗi xin lỗi, Tứ Vương Tử, ta tới chậm.

Trong một tiếng cười dài, chỉ thấy một nam tử vóc người thon dài đi vào, dáng dấp khoảng hai mươi tuổi, có khí thế kinh người.

Kim Gia Lão Tam, Kim Vô Cực.

Kim Vô Tương theo ở phía sau, rập khuôn từng bước, thật giống như chuột thấy mèo, hoàn toàn không có hung hăng như trước.

- Kim huynh, sao cố ý đến muộn như vậy?

Thích Vĩnh Dạ đứng lên, cười hỏi.

- Có chút việc vặt!

Kim Vô Cực vừa nói, vừa đi về phía trước.

- Ca, chính là hắn! Chính là hắn!

Đi tới hàng thứ nhất, Kim Vô Tương lập tức chỉ vào Lăng Hàn la lên.

Ánh mắt của Kim Vô Cực đảo qua, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, nói:

- Ồ, Lưu sư muội, tại sao ngươi lại ở chỗ này?

Hắn cũng là đệ tử của Hổ Dương Học Viện, đương nhiên nhận ra Lưu Vũ Đồng.

Lưu Vũ Đồng chỉ nhàn nhạt gật đầu, nhưng không trả lời.

Kim Vô Cực biết tính cách của nàng, nên không có để ở trong lòng, ánh mắt của hắn chuyển hướng Lăng Hàn, lập tức bay lên một luồng hơi lạnh. Hắn vốn chỉ đến muộn một hồi, nhưng ở cửa gặp phải đệ đệ, biết được chuyện xảy ra, hắn liền sai người điều tra Lăng Hàn.

Cái này cũng không khó, sau khi báo tên tự nhiên sẽ lưu lại tư liệu.

Chỉ là thiếu gia của một gia tộc nhỏ ở Thương Vân Trấn, lại dám đối phó Kim gia?

Hắn tuyệt không cho rằng Lưu Vũ Đồng sẽ coi trọng Lăng Hàn, coi như phải, Lưu gia cũng tuyệt sẽ không đồng ý! Chuyện này quả thật sẽ làm Lưu gia mất hết mặt mũi! Bởi vậy, hắn cũng không sợ Lưu Vũ Đồng ra mặt cho Lăng Hàn, hơn nữa, thực lực của hắn còn trên Lưu Vũ Đồng.

- Tiểu tử, cút khỏi vị trí của ta!

Hắn lạnh lùng nói.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện