Cách đó vài trăm dặm, một trận chiến kịch liệt cũng đang diễn ra tại ấp Trường Chinh, quận Hoành Vĩ, thành trì cuối cùng của Kim triều tại Liêu Dương.
Thốc Mãn Quần là chủ tướng phe công thành, đã tự thân điều quân công phá Trường Chinh ba ngày ba đêm.
Tướng thủ thành là Khuyết Hoát Tự đã xả thân giữ thành cũng từng nấy ngày đêm, tới cả trục phá thành và máy lăng đá cũng không xâm phạm nổi tường thành.
Thốc Mãn Quần, phần vì nóng lòng lập đại công, phần vì phẫn uất vì sự kiên trung ngu xuẩn của Khuyết Hoát Tự, mới mời các phó tướng của mình bày mưu tính kế.
Một tiểu tướng mang tên Bất Bá Gia nói, "Người Nữ Chân không chịu được làm nhục.
Theo kế của tiểu tướng sỉ nhục bọn chúng, tất Khuyết Hoát Tự sẽ mở cổng thành nghênh chiến."
Quần y kế thực thi.
Bất Bá Gia mới mang thủ cấp của Chu Nhậm ra trước cổng thành, vừa dong ngựa vừa rêu rao, "Liêu Dương Đệ Nhất Kích của các người gặp chúng ta cũng chỉ còn là cái đầu lâu.
Bọn ta nghênh chiến với các ngươi suốt ba ngày nhưng ngươi không dám mở cửa thành ứng chiến, té ra là vì lũ người Nữ Chân các ngươi tư chất tầm thường, biết chắc sẽ thất bại nên mới chui lủi trong thành như rùa rụt cổ, phải không? Có gan thì ra đây tiếp vài chiêu của ta!"
Hoát Tự không nói không rằng, sai quân bắn hỏa tiễn xuống.
Bất Bá Gia chết cháy.
Thốc Mãn Quần nổi xung, điên cuồng dùng máy lăng bắn hạ.
Hoát Tự một mặt treo các kiện rơm và bông len lên những nơi máy lăng bắn tới, mặt khác sai các nỏ thủ bắn tên không cho quân Mông Cổ tiếp cận đủ gần.
Quân Kim sử dụng lôi bom—một loại bom nhồi đầy thuốc súng mà Mông Cổ chưa bao giờ biết đến, khiến quân Mông Cổ dè chừng không dám tiến công.
Cung mới sai một toán kỵ binh nhỏ giả bộ tấn công từ mạn Tây rồi rút chạy, nhưng Hoát Tự vẫn khư khư giữ thành mà không xua quân đuổi theo.
Mãn Quần phẫn uất ngồi trong trại.
Vừa lúc đó, toán quân tiếp viện tới.
Quần nghe tin có tiếp viện, không những không vui vẻ mà còn rầu rĩ hơn nữa.
Trước giờ trong hàng ngũ tướng lĩnh Mông Cổ đều có phát thưởng và thăng chức dựa trên chiến công.
Hắn đã đặt chân đến Trường Chinh nhanh nhất, muốn lập đại công để được khen thưởng, nhưng nay không những sẽ không được tưởng thưởng mà còn khó tránh khỏi quở trách.
Đó là vì đội ứng viện của hắn được chỉ huy bởi không ai khác ngoài Hung Nô Lục Sát Khuyển Húc Đồ Cung.
||||| Truyện đề cử: Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí |||||
Đồ Cung cao hai thước rưỡi, khuôn mặt hung đỏ, tiếng nói như hổ gầm, chuyên dùng một cây trường thương mang tên Ma Lôi Thương.
Đứng bên tả hữu Đồ Cung là hai phó tướng thân tín Đồng Dao Tử và Bạt Tác.
Trong đó, Bạt Tác là một trong số ba trăm đứa con hoang của Thành Cát Tư Hãn, không phải hạng võ công cao cường, nhưng được kế thừa tuyệt bí võ công Quyết Hãn Đạo chỉ tương thích với người mang huyết mạch Đại Hãn.
Bạt Tác trước kia công thành Bạch Tháp, chính hắn miệt mài mở đường vào thành, nhưng Thốc Mãn Quần chỉ đợi lúc có sơ hở xua binh vào tranh công, khiến hắn tức giận lắm.
Đó là còn chưa kể Bạt Tác và Thốc Mãn Quần là hai đệ tử của hai bang phái đối đầu nhau—Hoàng Kim Bộ bang và Y Nhĩ giáo.
Hoàng Kim Bộ và Y Nhĩ giáo cùng với Đại Nguyên giáo và Sát Cáp Thai phái là tứ đại giáo phái Hung Nô, mỗi bang phái lại có một thế mạnh riêng.
Y Nhĩ giáo đi lên từ những thợ săn thiện chiến, vốn trước đây là tập hợp những kẻ du thủ du thực, vô cùng căm ghét dòng dõi thân vương hay chiếm cứ đất đai, mà chẳng hay Hoàng Kim Bộ bang là chính phái của Khả hãn, nên cứ mỗi năm lại xảy ra một xung đột nhỏ, chục năm lại xảy ra xung đột lớn.
Đó là lý do vì sao mỗi đại tướng Mông Cổ khi viễn chinh thường không thu nạp tướng của Hoàng Kim Bộ và Y Nhĩ trong cùng một quân đoàn.
Bản thân quân của Mộc Hoa Lê đại đa số cũng là Đại Nguyên giáo đồ, rất ít người từ Hoàng Kim Bộ hay Y Nhĩ giáo.
Tuy nhiên, Húc Đồ Cung thì chẳng quan tâm gì tới thù hằn cá nhân hay loạn đả võ giới.
Cung chỉ đơn thuần là cứ thấy kẻ nào đánh giỏi thì cất nhắc.
Nhân chuyện Quần bao vây mà không phá được thành, Tác mới tâu với Đồ Cung rằng Quần chậm trễ tiến công, phải tới Trường Chinh ngay một thể kẻo chiến sự kéo dài gây bất lợi.
"Ba ngày mà không phá được một thành nhỏ, thật mất mặt chúng ta quá," Bạt Tác nói.
Húc Đồ Cung trách mắng Thốc Mãn Quần thậm tệ vì trong ba ngày không phá nổi một thành trì nhỏ.
Mãn Quần trong lòng cực hận, nhưng ngoài mặt không nói một lời.
Hắn chắc mẩm lần này sẽ bị Đồ Cung phế truất, xếp hàng dưới cùng trong Ngũ Liệp Khuyển của Cung.
Hắn lui về trại, sai lính canh ngoài trại xua đuổi hết khách thăm.
Nửa đêm, lính canh ở ngoài lật đật chạy vào, nói rằng có kẻ nhất quyết muốn gặp, đuổi mãi cũng không đi.
Thốc Mãn Quần bất đắc dĩ phải cho gọi kẻ đó vào.
Kẻ bước vào dáng người mảnh khảnh, đôi tay dài như vượn, đôi mắt dẹt như lươn, tác phong tuy đạo mạo nhưng ngũ quan lại toát ra tà khí.
Cung trông ra thì thấy đó là Minh An, hàng tướng của nước Kim.
Minh An cúi chào Quần rồi nói ngay, "Hung Nô các ông trên lưng ngựa có thể vô song, nhưng nghệ thuật vây hãm thì người Nữ Chân vẫn hơn các