Quan gõ chữ: Dờ đại nhân
...Bệ hạ sắp tới đây rồi.
Ninh Như Thâm nhớ lại trước khi tạm biệt nhau, Lý Vô Đình đã cúi đầu thì thầm với cậu một câu: Đợi trẫm.
Cậu đoán Lý Vô Đình định Ngự giá thân chinh.
Nhưng không ngờ lại nhanh đến thế...!Là do cuộc chiến ở Lịch Xuyên trở nên gay gắt sao?
"Sao thế?" Hoắc Miễn nhìn cậu.
"Không..." Ninh Như Thâm gạt đi những suy nghĩ lung tung, hỏi hắn: "Vậy bệ hạ tới Lịch Xuyên hay là Trường Tuy?"
"Chắc là đến Trường Tuy."
"Nhưng Lịch Xuyên mới là nơi cần binh lực mà?"
Hoắc Miễn đáp, "Lịch Xuyên rất yếu, còn Lũng Viễn Quan dễ thủ khó công, phù hợp để đóng quân và thiết lập kế hoạch tác chiến.
Còn bên Lịch Xuyên thì...!Lệnh thuyên chuyển Quận thú và lệnh ra quân chi viện chắc hẳn đã được truyền xuống rồi."
Ninh Như Thâm bình tĩnh lại, "Ồ..."
Hoắc Miễn suy đoán, "Sao vậy, bệ hạ tới đây...!ngươi không vui?"
Ninh Như Thâm điều chỉnh tâm trạng, "Vui chứ.
Ta vui quá nên đang sợ thất lễ trước mặt bệ hạ đây."
"Hô ha ha ha!" Hoắc Miễn vỗ vai cậu, "Yên tâm, bệ hạ không trách tội đâu!"
"...." Nhưng cậu sẽ muốn tự sát.
Ninh Như Thâm phẩy tay không muốn nghĩ ngợi nữa, "Bỏ đi, chúng ta đi thôi."
- --
Cần một khoảng thời gian nhất định để đi từ kinh thành lên Bắc Cương.
Trong lúc đó, Bắc Địch lại dẫn quân công thành mấy lần.
Bắc Địch rất giảo hoạt, biết rằng không dễ chọc vào Định Viễn Quân nên cơ bản toàn tấn công tầm xa.
Kỵ binh chạy vòng vòng ở quan ngoại, sau đó đồng loạt bắn tên rồi lại rút lui.
Sau mấy lần như vậy, các binh sĩ thủ thành chịu khá nhiều tổn thất.
Hơn nữa thời tiết gần đây ngày càng nóng nực, gây bất lợi cho việc hồi phục vết thương.
Trong quân doanh ngày nào cũng nồng nặc mùi thuốc.
Ninh Như Thâm quay trở về từ nơi sắc thuốc.
Mấy ngày nay, cứ nghĩ tới chuyện Lý Vô Đình sắp đến đây, cậu lại cảm thấy rất kỳ lạ: Lòng cứ thấp thỏm, lại còn hơi mong chờ.
Thầm tính toán một chút, gần mười ngày trôi qua rồi.
Không biết còn bao lâu nữa thì hắn tới được chiến trường...
Cậu vừa suy nghĩ vừa xới cơm rồi bưng đến bên cạnh Hoắc Miễn.
Đang định cúi đầu ăn thì bị gọi lại:
"Ấy, đợi đã!"
Ninh Như Thâm quay ra nhìn: Sao vậy??
Cậu vừa bị hun bởi khói đun thuốc, khuôn mặt vốn dĩ trắng trẻo nay bị dính vết bẩn, vết đen càng trở nên rõ ràng.
Trên chóp mũi có một chút bụi tro, cả khuôn mặt chỉ còn mỗi đôi mắt là sạch sẽ.
Hà Lương không nhịn được nữa, "Phụt ha ha! Mèo mướp...!À không phải, mèo xám tro!"
"..." Ninh Như Thâm nhìn hắn với đôi mắt u ám.
Sao vậy? Trong mắt của Hà Lương, cậu còn có màu lông à?
Tôn Ngũ ngồi cạnh giơ cánh tay lên định lau giúp cậu, "Không sao không sao, nào lau đi." Hắn vừa giơ cánh tay lên thì đã bị hất ra!
Hoắc Miễn, "Ống tay áo của ngươi còn bẩn hơn cả mặt y."
Tôn Ngũ kích động, "Á? Làm gì có!"
Hai người bắt đầu so bì xem tay áo của ai bẩn hơn.
Ninh Như Thâm nhấc vạt áo lên tự lau, "Ta tự lau là được rồi."
Mọi người:...
Hà Lương không nhịn được cảm thán, "Ninh đại nhân bị nhiễm thói thô kệch của chúng ta rồi, nhớ lại lúc mới đến...!Vừa trắng trẻo vừa sạch bong kin kít."
Ninh Như Thâm cũng cảm thán: Bây giờ đúng là cậu hơi bị vấy bẩn rồi.
Đang mải nghĩ, cậu nghe Hoắc Miễn đột nhiên nói: "Trắng thì vẫn trắng."
Ninh Như Thâm quay ra, "Vậy sao?" Cậu không để tâm lắm.
Mấy người cùng nhìn cậu, đồng loạt gật đầu, "Ừm."
Lúc này ánh nắng đang rất chói chang, cậu ngồi giữa một đám tướng sĩ có màu da lúa mạch, càng trở nên trắng trẻo nổi bật.
Hoắc Miễn nhìn cậu một lát rồi cảm thấy lo lắng thay, "Hầy, sao sắc mặt của ngươi trắng nhợt vậy, hay là bị yếu..."
Ninh Như Thâm như bị đạp phải đuôi, đá hắn một phát:
"Không cho nói linh tinh!"
Bụp! Cậu đá người ta nhưng chân mình lại bị đau, thế là rụt người về: "...Áu."
Mọi người:...
Hoắc Miễn bị đá cũng xi nhê gì, thực sự không nhẫn nhịn nổi nữa, đưa bát canh cho Ninh Như Thâm: "Ở trong này còn một miếng thịt...!Hay là ta nhường cho ngươi để tẩm bổ nhé?"
"Không, không cần tẩm bổ nữa." Ninh Như Thâm nén nước mắt rồi xoa chân, vốn dĩ đã...!nếu tẩm bổ thêm nữa thì càng bức bối hơn, "Ngươi ăn đi, ta bị nóng trong người."
"Hả???"
Bọn họ đang tán gẫu về chuyện nóng trong người, bên ngoài đột nhiên có tiếng bẩm báo của binh lính:
"Tướng quân! Cấp báo!"
"Ngự giá đã tới bên ngoài Trường Tuy Thành...!"
Chủ đề nói chuyện lập tức bị cắt đứt, cả đám người đồng loạt đứng dậy!
Ninh Như Thâm giật mình thon thót.
- --
Các tướng sĩ nhanh chóng thu dọn rồi xuất phát đi đón Ngự giá.
Ninh Như Thâm theo quân ra ngoài thành.
Ngoại trừ Định Viễn Quân thì ở đó còn có các quan viên lớn nhỏ của Trường Tuy.
Tất cả mọi người đều đội cái nắng chang chang, nghển cổ chờ đợi.
Ninh Như Thâm và mấy người Hoắc Miễn đứng ở hàng đầu.
Cậu nhìn vùng đất rộng lớn trước mắt, trái tim lại bắt đầu gia tốc, đột nhiên cảm thấy hơi hoa mắt.
Hoắc Miễn liếc nhìn, "Ngươi có ổn không?"
Ninh Như Thâm gật đầu, "Sắp được diện thánh nên hơi căng thẳng."
"..." Hoắc Miễn muốn nói lại thôi.
Ánh mắt của hắn như muốn nói: Cả cái Đại Thừa này, ngoài Thái giám ra thì ngươi là người được gặp bệ hạ nhiều nhất.
Ninh Như Thâm không nhìn hắn, thầm tính toán thời gian, "Bệ hạ đi nhanh thật đấy."
Đến đây sớm hơn khi cậu đến những mấy ngày.
Hoắc Miễn ngập ngừng, "Chẳng lẽ bệ hạ..."
Hắn chưa nói xong, tiếng động trước mặt như muốn chứng minh cho điều hắn nghĩ là chính xác.
Chân trời phía trước đột nhiên truyền tới tiếng vó ngựa rầm rập vang rền...! Bụi đất cuồn cuộn bốc lên trong lúc vó ngựa tung hoành.
Nhịp tim của Ninh Như Thâm như trùng khớp với tiếng vó ngựa.
Cậu nín thở vài giây, nhìn thấy một đoàn quân phi ngựa tới từ phía chân trời, cờ xí màu đỏ rực bay phần phật trong gió.
Lý Vô Đình mặc một bộ giáp bạc, phi nước đại dẫn đầu đoàn quân, chiếc áo choàng màu đen tung bay phía sau người.
Thị vệ theo sát phía sau, như một đám mây đen dần dần bao trùm xuống mặt đất, rẽ ngang cát vàng sa mạc để tới đây.
Chỉ một chốc sau, đoàn quân đã tới gần.
Lý Vô Đình cưỡi trên một con ngựa lớn, dừng lại ở phía trước.
Tim Ninh Như Thâm hẫng một nhịp, cậu ngẩng đầu lên nhìn.
Còn chưa kịp nhìn rõ vẻ mặt của đối phương thì đã nghe thấy các tướng sĩ và quan viên Trường Tuy đồng loạt quỳ xuống bái lạy:
"Chúng thần cung nghênh bệ hạ!"
Cậu sực tỉnh, vội vàng quỳ xuống.
Trong lúc cúi đầu, dường như có một ánh mắt đang nhìn vào cậu.
Một lát sau, tiếng nói vang lên ở phía trước: "Miễn lễ."
Giọng điệu lạnh nhạt đầy quen thuộc ấy lại vang lên.
Đã hai tháng kể từ lần cuối gặp nhau, Ninh Như Thâm ngẩn ngơ một lúc lâu.
Mọi người đứng dậy, cậu cũng bắt chước ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc ngước lên này đúng lúc chạm mắt với Lý Vô Đình.
Lý Vô Đình im lặng nhìn cậu, đáy mắt kiềm chế một cảm xúc nóng hầm hập.
Hắn hé môi nhưng không nói gì, giống như đang che giấu điều gì đó trước con mắt của tất cả mọi người.
Ninh Như Thâm bị hắn nhìn như vậy, hơi thở trở nên hỗn loạn.
Đúng lúc này, Tri phủ Trường Tuy bỗng nhiên đi lên:
"Bệ hạ, hạ quan đã chuẩn bị nơi nghỉ ngơi..."
Lý Vô Đình nhìn sang chỗ khác, hắn xuống khỏi lưng ngựa rồi giơ tay lên, "Không cần, đến quân doanh."
Hoắc Miễn liếc nhìn Tri phủ, "Bệ hạ, xin hãy đi theo thần!"
- --
Đoàn người xuống ngựa rồi đi xuyên qua thành.
Suốt dọc đường đi đều có bách tính đứng xem ở hai bên, tiếng người vô cùng huyên náo.
Ninh Như Thâm tuân theo quy củ, cậu đi theo