Thần Vương Lệnh

39: Ai Dám Động Tần Tiên Sinh


trước sau


“Các người tới vay tiền?”
Nghe Tần Thiên nói xong, Tô Văn Thành cười ha ha.
Tô Nam cũng bị chọc cười, cô khinh bỉ nói: "Họ Tần kia, mày chỉ là một tên lưu manh mà thôi.”
"Một tên lưu manh đẩy một tên tàn phế, cũng dám đến ngân hàng Kiến Long vay tiền?"
“Tôi thấy là hai người tới xin ăn thì đúng hơn!”
Cô nói với Tiền Thịnh: "Chủ nhiệm Tiền, tên này là kẻ lừa đảo.

Trên người không có xu dính túi, ngài ngàn vạn lần không nên mắc mưu.”
“Cho họ vay tiền, chính là tổn thất đối với ngân hàng.”
Tiền Thịnh lạnh lùng nói: "Ngân hàng Kiến Long chúng tôi không phải ai cũng có thể tới.”
“Đi mau, đừng ảnh hưởng đến mặt tiền của chúng tôi.”
Tô Văn Thành vô cùng đắc ý, anh ta lắc lắc hợp đồng trong tay, nói: "Họ Tần, mày thấy không?”
“Loại người như tôi, mới là khách hàng cao cấp của ngân hàng Kiến Long.”
“Mày đẩy một tên tàn phế, đi nhầm chỗ rồi!”
“Mày......”
Tô Văn Thành còn muốn nói cái gì, lúc này Tần Thiên không nhịn được nữa, đôi mắt nổi lên một tia phẫn nộ.
Sỉ nhục hắn còn có thể chịu đựng, nhưng Tô Văn Thành luôn miệng nói Tô Tô là tàn phế nên đã chạm đến nghịch lân của hắn.
Dưới chân hắn khẽ động, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, bốp một tiếng, cho Tô Văn Thành một bạt tai.
“Mày còn dám nói nhảm, có tin tao cho mày vĩnh viễn câm miệng hay không!”
Tần Thiên ngữ khí nghiêm nghị, ánh mắt cao ngạo.
Tô Văn Thành che mặt, sợ đến choáng váng.


Anh ta không nghĩ tới ở nơi này Tần Thiên cũng dám công khai động thủ đối với mình.
Tô Văn Thành muốn phản kháng, lại ý thức được mình căn bản không phải là đối thủ.
Anh ta cắn răng, trong mắt phun ra ngọn lửa thù hận.
“Đánh người rồi!”
“Người đâu tới đây!”
Tô Nam giống như một người đàn bà chanh chua kêu lên.
“Chủ nhiệm Tiền, anh không thể mặc kệ được!”
"Nhanh, bảo bảo vệ bắt hắn lại!"
Tiền Thịnh cũng chấn kinh, ông ta cũng không nghĩ tới Tần Thiên nói động thủ liền động thủ.
Thật sự là, quá ngông cuồng.
“Bảo vệ!" Ông ta tức giận quát.
Lập tức, hai tên bảo an cường tráng từ ngoài cửa vọt vào.
Bọn họ cũng không phải là ngân hàng bình thường, hai tên bảo an này đưa tay mạnh mẽ, dứt khoát ánh mắt sáng ngời, là bộ đội đặc chủng xuất ngũ chân chính.
Hai người tạo thành hình kẹp sừng, nhìn chằm chằm Tần Thiên.

Tay cầm gậy điện, lạnh lùng nói: "Tiên sinh, mời ngài theo chúng tôi đến phòng an ninh một chuyến.”
“Đủ rồi!”
Tô Tô lạnh lùng nói: "Chúng tôi tới vay tiền.”
“Các người không nên khinh người quá đáng!”
Lúc trước, cô rất phản cảm Tần Thiên động một chút là đánh người, nhưng lúc này cô cảm thấy rất hả giận.

Hơn nữa trong lòng cô có chút ấm áp, bởi vì cô biết Tần Thiên là bởi vì bảo vệ mình mới ra tay đánh người.
“Vay tiền.” Tiền Thịnh long trọng nói: "Trước khi đến đây các người cũng không hỏi thăm một chút, tôi là ai?"
“Tiền Thịnh tôi chính là chủ nhiệm bộ phận cho vay của ngân hàng Kiến Long, tôi không lên tiếng ai dám cho các người vay tiền?”
Vì thể hiện ra uy nghiêm của mình, Tiền Thịnh quát hai bảo an: "Đừng nói nhảm với bọn họ, mang tới phòng bảo an thẩm vấn đi!"
Hai bảo vệ đang muốn động thủ, chợt nghe trên lầu truyền đến một giọng nói: "Ai dám động đến Tần tiên sinh!"
Nghe được thanh âm này, bọn họ vội vàng lui về phía sau, cung kính nói với người từ trên lầu đi xuống: "Giám đốc Vương.”
“Giám đốc Vương!”
Tiền Thịnh lắp bắp kinh hãi, vội vàng cúi đầu khom lưng, vẻ mặt là cười nói: "Một chút việc nhỏ, vậy mà kinh động đến ngài.”
“Giám đốc Vương ngài cứ bận việc, hai người ăn xin thối tha này tôi xử lý là được.”
Vương Bân sắc mặt âm trầm đáng sợ, nhìn Tiền Thịnh mắng to.
“Họ Tiền kia, não anh bị úng nước à? Tôi thấy anh mới là đồ ăn xin thối tha đấy!”
“Còn không mau bồi tội với Tần tiên sinh và Tô tiểu thư!”
"Bọn họ là khách quý của gân hàng chúng ta, anh mạo phạm bọn họ, có phải không muốn làm ở đây nữa!"
Tiền Thịnh trợn mắt há hốc mồm, ngây ngốc tại chỗ.
Ông ta không nghe lầm chứ? Đường đường là giám đốc lại nói Tần Thiên và Tô Tô là khách quý?
Đúng rồi, giám đốc Vương nhất định là vì biểu thị thái độ lễ hiền hạ sĩ cho nên cố ý nói như vậy.
Dù sao ngân hàng cũng cần làm ăn, cần khách tới cửa.
Tiền Thịnh có chút không tình nguyện nói với Tần Thiên: "Tần tiên sinh, vừa rồi là tôi mạo muội.”
“Không nghĩ tới hai người thật sự đến vay tiền.”
“Muốn vay bao nhiêu, dùng cái gì thế chấp, tôi sắp xếp một nhân viên tiếp hai người.”

Tần Thiên cười lạnh nói: "Ông còn không xứng tiếp tôi.”
“Giám đốc Vương, nghe nói ngân hàng Kiến Long là ngân hàng thương mại tốt nhất Long Giang, bây giờ xem ra hữu danh vô thực.”
“Loại sâu mọt này làm sao làm được vị trí chủ nhiệm? Trong này có mờ ám gì không, tôi đề nghị điều tra một chút.”
“Vâng!" Mồ hôi lạnh trên trán Vương Bân đều chảy xuống.
Tần Thiên ngữ khí tuy rằng không nặng, nhưng

bên trong có ý trách móc vẫn rất rõ ràng.
Dùng người không rõ, Vương Bân không thoát khỏi tội danh thất trách.
Đừng nhìn ông ta đường đường là giám đốc ngân hàng, nhưng ở trước mặt Tần Thiên, ông ta tính là cái gì?
Cả cái ngân hàng này có phải của ông ta đâu!
Ông ta vì tự bảo vệ mình, vội vàng nói: "Tiền Thịnh, từ giờ trở đi anh đã bị khai trừ!"
“Lập tức thu dọn đồ đạc cút đi cho tôi!”
Lúc này Tiền Thịnh mới thật sự luống cuống, vừa rồi ông ta còn tưởng rằng Vương Bân ra vẻ cho người khác xem không ngờ là thật.
Ông ta đau khổ cầu xin, hơn nữa còn lấy Tô Văn Thành ra làm ví dụ: "Giám đốc Vương, thành tích của tôi rõ như ban ngày.

Ngài xem tôi vừa mới thành công cho vay hai mươi triệu.

Tôi cam đoan, sẽ cho ngân hàng chúng ta kiếm một khoản lớn!”
Tô Văn Thành vội vàng nói: "Đúng vậy, giám đốc Vương.

Tôi vừa mới vay 20 triệu, tôi mới là khách hàng lớn của các anh!”
Tô Nam không phục nói: "Giám đốc Vương tôi muốn hỏi một chút, Tần Thiên bọn họ vay bao nhiêu tiền?"
“Khách hàng cũng có phân chia ba bảy loại, tôi muốn biết bọn họ có tư cách gì ở chỗ này khoa tay múa chân?”
Tiền Thịnh cũng nói: "Chỉ cần vay vượt qua mười vạn đều cần tôi phê duyệt nhưng tôi không nhận được báo cáo nào, tôi nghĩ sẽ không vượt qua mười vạn đâu."
Vương Bân cười lạnh nói: "Nếu như là tôi cho hai người họ vay, cũng cần anh phê duyệt sao?”
Tiền Thịnh sửng sốt, theo bản năng nói: "Để giám đốc ngân hàng ngài tự mình tiếp đãi, bọn họ đến tột cùng vay bao nhiêu?"

Vương Bân nói: "Không nhiều lắm, cũng chỉ năm ngàn vạn mà thôi.”
“Năm ngàn......!Vạn!" Tô Nam thiếu chút nữa cắn đầu lưỡi: "Không thể nào!”
"Tần Thiên là một tên lừa gạt, Tô Tô là một tên tàn phế, bọn họ có vốn liếng gì có thể vay năm ngàn vạn?"
“Tôi không tin!”
Vương Bân nhìn thấy trên mặt Tần Thiên không còn kiên nhẫn nữa, ông ta vội vàng nói: "Đây là cơ mật thương nghiệp ngân hàng chúng tôi, người ngoài không có tư cách biết."
“Bây giờ tôi tuyên bố Tiền Thịnh bị đuổi.

Khoản vay hai mươi triệu anh ta cho vay cũng bị hủy bỏ.”
“Mời các người rời đi!”
Lúc này đây, không chỉ là Tiền Thịnh, mà ngay cả Tô Văn Thành và Tô Nam đều choáng váng.
Bọn họ vừa mới làm xong, tiền hai mươi triệu dùng để cứu mạng, nói không có là không có?
Nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng, Tô Văn Thành luống cuống, vội vàng cầu xin Vương Bân.
Vương Bân rơi vào đường cùng, trưng cầu ý kiến nhìn về phía Tần Thiên.
Cho vay năm ngàn vạn, Tần Thiên Thành trở thành khách hàng lớn của ngân hàng Kiến Long, cho nên hắn liền có quyền lên tiếng.
Sau khi hiểu được đạo lý này, Tiền Thịnh liền quỳ gối trước mặt Tần Thiên.
Ông ta tự bạt tai, một phen nước mũi một phen nước mắt thỉnh cầu Tần Thiên tha thứ.

Đừng để Vương Bân đuổi việc ông ta.
Mà Tô Văn Thành và Tô Nam, tuy rằng không tình nguyện cũng không thể không cười theo, thỉnh Tần Thiên giơ cao đánh khẽ.
Thấy Tần Thiên không nói lời nào, Tô Nam đem mục tiêu chuyển hướng đến Tô Tô:
"Chị, chúng ta đều chảy dòng máu của Tô gia, chị nhẫn tâm đem bọn họ đuổi tận giết tuyệt sao?"
“Nói thật, không có số tiền này, Tô gia thật sự sẽ phá sản.”
"Tuy rằng hai chúng ta đều là khuê nữ đã xuất giá, nhưng uống nước nhớ nguồn, chúng ta vĩnh viễn không thể quên gốc, chị nói đúng không?".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện