Thần Vương Lệnh

41: Ngoan Đừng Nháo


trước sau


Biết được Tần Thiên chính là con cóc ghẻ kia, trong mắt Hình Lượng liền bốc hỏa.
Bởi vì Tần Thiên ngoại trừ tướng mạo đẹp trai một chút, thì các phương diện khác đều không thể đánh đồng với anh ta.
Một thân quần áo bình thường giống như cu li khiêng túi ở bến tàu.
Mà hắn, một thân hàng hiệu, giá trị hơn vạn.
“Anh bạn, anh tên là gì?”
“Công việc hiện tại ở đâu?” Anh ta chướng mắt hỏi.
Tần Thiên cười nói: "Họ Tần tên Thiên.

Công việc của tôi, chính là hầu hạ Tô tiểu thư.”
“Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy có người ăn bám mà nói chuyện hợp lý hợp tình như vậy.”
Hình Lượng cười lạnh một tiếng, cảm thấy mình nghiền ép Tần Thiên.
Anh nịnh nọt nói: "Hoa khôi đại học, cậu muốn đi mua xe gì?"
“Khí chất và thân phận như cậu, tôi cảm thấy thấp nhất cũng phải là BMW.”
Tô Tô vén tóc, bình tĩnh nói: "Bây giờ tôi tự mình gây dựng sự nghiệp, không có tiền.”
Nhìn ra ngoài cửa sổ, một chiếc xe chạy tới, cô nói: "Đây là xe gì? Nhìn to thế.”
Hình Lượng cười nói: "Đây là Ngũ Lăng Hoành Quang.

Đừng nhìn lớn, mấy vạn là có thể mua được.”
Sau đó cố ý khoa trương nói: "Hoa khôi trường, cậu sẽ không mua chiếc xe này chứ?"
Tô Tô thật lòng cảm thấy, xe này thể lượng lớn, chở người kéo hàng cũng dễ, đối với người khởi nghiệp giai đoạn đầu mà nói, rất có lời.
Hơn nữa giá cả không đắt, Tần Thiên nói không chừng thật sự có thể mua nổi.
Cô động tâm, nhìn Tần Thiên: "Không phải anh nói muốn mua xe cho tôi sao?"

“Xe Ngũ Lăng, mua nổi không?”
Tần Thiên nở nụ cười: "Ngoan, đừng nháo.”
“Xe này ngồi không thoải mái, anh sợ sẽ lắc chết em mất.”
Tô Tô bỗng nhiên nghe được những lời thân mật như vậy, nhịn không được đỏ mặt.

Trên xe nhiều người, lại không tiện phản bác ngay tại chỗ.
Hình Lượng cười lạnh nói: "Xe này thoải mái, mua nổi không?"
Anh ta lấy điện thoại ra, đưa ra một bức ảnh.
Tần Thiên cười nói: "Không tồi, rất phù hợp với thân phận của cô ấy.”
“Xe gì vậy?” Tô Tô tò mò.
Hình Lượng vội vàng khoe khoang nói: "Tô Tô, cậu xem loại SUV này, ngoại hình khí phái, không gian lớn tính năng cũng rất tốt.”
"Du lịch gia đình, thậm chí tiếp đãi công việc cũng rất phù hợp."
“Tôi biết chỗ bán hàng có thể mua rẻ hơn một chút, anh có muốn mua một chiếc không?”
Tô Tô nhíu mày đọc ra tên hãng xe: "Chúng Thái......!Xe này hẳn là rất đắt đúng không?”
“Bây giờ chúng tôi không thể mua nổi.”
Hình Lượng vội vàng nói: "Không đắt không đắt.

Chiếc T600 này giá gốc hơn mười vạn là có thể mua được.”
“Hơn nữa theo tôi được biết, bọn họ vừa vặn có hai chiếc xe giá đặc biệt, còn có thể ưu đãi.”
Tô Tô do dự.

Cô mở công ty, tuy rằng không muốn tiêu tiền lung tung, nhưng một chiếc xe Ngũ Lăng dù sao cũng có chút quê mùa.

Mà chiếc xe này, cho dù là phương diện nào thì nhìn cũng rất đẳng cấp.
Ai biết, Tần Thiên lắc đầu nói: "Xe này cũng không xứng với em.”
“Phốc!" Hình Lượng nở nụ cười, trào phúng nói:" Cóc ghẻ, không có tiền cứ nói thẳng.

Cần gì phải vòng vo chứ.
“Ngay cả một chiếc Chúng Thái cũng không mua nổi, anh cảm thấy anh xứng đôi với Tô tiểu thư sao?”
“Thức thời, cút sớm một chút đi.”
Tần Thiên nổi giận, lạnh lùng nói: "Anh có tin hay không, chỉ cần tôi gọi một cuộc điện thoại, trong vòng ba phút, có thể mua lại toàn bộ tập đoàn Chúng Thái."
Hình Lượng nghe xong cười ha ha.

Kể cả hành khách xung quanh, cũng đều buồn cười.
Trong mắt bọn họ, một người trẻ tuổi quần áo bình thường, chen chúc trên xe buýt, mở miệng muốn mua tập đoàn Chúng Thái, thật sự là rất buồn cười.
Tô Tô đỏ mặt, cô cảm thấy Tần Thiên làm cho cô mất mặt.
“Hình Lượng, cậu cứ việc gọi điện thoại, tôi đặt cái này.”
“Được!" Hình Lượng mừng rỡ, vội vàng gọi điện thoại cho salon ô tô 4S.

Sau đó, mặt mày hớn hở tiếp tục khoe khoang xe tốt cỡ nào.
Tần Thiên cũng hết chỗ nói.
Rất nhanh, đi tới một trạm xe buýt, Tần Thiên không đưa tay lên thì Hình Lượng chủ động đẩy Tô Tô đi xuống.
Trong mắt Tần Thiên hiện lên một tia hàn ý, loại người như Hình Lượng trên đời nhiều lắm, Lấy thân phận của hắn, vốn không muốn so đo.

Nhưng mà, quá không thức thời, cũng đừng trách hắn nổi giận.
Không nghĩ tới, Tô Tô chẳng những không có cự tuyệt còn cười cảm ơn với Hình Lượng.
Tần Thiên chỉ có thể tạm thời đè lửa giận xuống.
“Hình Lượng, sao giờ anh mới đến! Người ta đã chờ nửa ngày rồi!”
“Cô ta là ai?" Trước cửa salon ô tô 4S, một cô gái xinh đẹp đang đứng.

Nhìn thấy Hình Lượng đẩy Tô Tô đi vào mặt của cô ta lập tức không vui..
Hình Lượng vội vàng nói: "Thiến Thiến, đây là Tô Tô, là hoa khôi thời đi học của trường chúng ta, em không nhận ra sao?"
“Thì

ra là Tô đại hoa khôi trường, sao cậu lại thành cái dạng này?”
“Chân làm sao vậy?" Vương Thiến Thiến vừa nói, vừa ôm cánh tay Hình Lượng.
Tuyên thệ chủ quyền, ngạo kiều nói: "Hoa khôi đại học, cô không ngờ tới chứ? Hình đại tài tử từng khổ sở theo đuổi cô, bây giờ là bạn trai tôi.”
“Chúng tôi sắp kết hôn rồi, hôm nay tới mua xe mới.”
Tô Tô nhẫn nại, lễ phép cười nói: "Vậy phải chúc mừng hai người.”
Tần Thiên, đẩy tôi vào.
“Được rồi." Tần Thiên vội vàng đẩy Tô Tô đi vào salon ô tô 4S.
Biết được Tô Tô cũng là tới mua xe, hơn nữa cũng là T600, Vương Thiến Thiến vì muốn thể hiện, buộc Hình Lượng đem T600 lúc trước nhìn trúng trả lại, đổi thành T800.
"Tô đại tiểu thư, nghe nói nhà các người phá sản, cô lại rơi vào kết cục này, đoán chừng mua không nổi T800 đâu phải không?"
“Không sao, T600 cũng không tệ.”
“Mau gọi chồng cô đi trả tiền đi, không đủ tiền cũng không sao, hai người có thể trả góp mà.”
Sắc mặt Tô Tô khó coi.
Cô nén giận muốn Tần Thiên đi trả tiền, vừa quay đầu lại thì phát hiện phía sau chẳng biết lúc nào đã không có bóng dáng của Tần Thiên.
Vừa rồi còn mạnh mồm lắm mà lúc lâm trận lại chạy trốn chả thấy bóng dáng đâu.
“Tô tiểu thư, loại đàn ông này thật sự không đáng để cô lưu luyến." Hình Lượng thấm thía nói.
Không mua nổi xe thì đứng đến nơi này.
“Hoa khôi trường à, ánh mắt cô chọn chồng thật đáng lo." Vương Thiến Thiến cực kỳ đắc ý.
Nhân viên bán hàng bên cạnh, thậm chí khách hàng xung quanh, đều ném tới ánh mắt trào phúng.

Trong mắt Tô Tô thấm ra nước mắt.

Lúc trước cô chỉ bực bội với Tần Thiên, cô cũng biết Tần Thiên không có nhiều tiền như vậy.
Kỳ thật cô đã chuẩn bị tốt, dùng chút tiền tiết kiệm lúc trước của mình.
Không nghĩ tới, Tần Thiên vậy mà vì chút thể diện, vì chút tiền ấy, bỏ lại cô chạy thoát thân!
“Tô tiểu thư, tôi lái xe đưa cậu về!" Hình Lượng ân cần nói.
“Không cần!" Tô Tô lau nước mắt, tự mình đẩy bánh xe, nhanh chóng chạy về phía cửa.
Giờ khắc này, cô cảm giác mình tựa như là một tên hề, hơn nữa còn là một tên hề đáng thương bị người bên cạnh vứt bỏ.
Lòng tự trọng của cô đã bị tổn thương rất lớn.
Nhìn thấy trước mắt có một chiếc xe mới tinh màu đen Land Rover chạy tới, Hình Lượng vội vàng xông lên, giữ chặt Tô Tô xe lăn.
Hắn hướng về phía Land Rover quát: “Không biết lái xe à, có mắt không?”
Vương Thiến Thiến vội vàng nói: "Mau câm miệng lại!”
“Hình Lượng anh không thấy đây là xe Land Rover Lãm Thắng à!”
“Người lái xe Lãm Thắng, anh đắc tội nổi sao?”
Hình Lượng kịp phản ứng, trong mắt cũng lộ ra vẻ khiếp sợ.
Anh ta vừa mới khẽ cắn răng tốn thêm mười vạn đề đổi thành T800, chỉ sợ cũng không bằng một góc của người ta.
Cuộc sống chính là thực tế như vậy.
Nhân viên bán hàng của salon ô tô 4S cũng chạy tới.

Từ xa liền hưng phấn vẫy tay: "Tiên sinh, là tới chọn xe cho nhân viên công ty sao?”
Rất vui được phục vụ ngài!
Xe dừng lại, cửa xe mở ra, Tần Thiên vẻ mặt khẩn trương xông tới: "Tô Tô, em làm sao vậy?"
“Có phải là ai bắt nạt em hay không!”
Tiếng nói vừa dứt, mọi người đều đờ đẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện