Thần Vương Lệnh

49: Kiêu Ngạo


trước sau


Nhìn thấy đôi mắt này, Tô Tô có hơi bối rối.
Cô khẩn trương nói: "Ngô Phi, anh muốn làm gì?”
“Tôi muốn làm gì, trong lòng cô còn không rõ ràng sao?" Ngô Phi nhe răng cười, nhìn chằm chằm Tô Tô, khoa trương liếm liếm môi.
Hành động vô cùng vô sỉ.
Tô Tô phẫn nộ đỏ mặt.
“Muốn chết!" Tần Thiên không nhịn được nữa lên tiếng.
Lúc trước hắn chỉ bảo Tô Văn Thành đánh gãy một chân Ngô Phi, đã xem như khai ân rồi.
Không nghĩ tới tên này lại dám ở trước mặt mình, nhục mạ người phụ nữ của mình.
Cảm nhận được một cỗ sát khí đánh úp lại, Ngô Phi khẽ hô một tiếng, lảo đảo lui về phía sau.
“Mau bảo vệ tôi!”
Vệ sĩ xung quanh lập tức bảo vệ hắn.
Ngô Phi thở dài, cười lạnh nói: "Họ Tần, mày không nên kiêu ngạo!”
“Biết chút công phu thì sao? Người muốn xử mày sắp đến rồi!”
“Hôm nay mày chết chắc!”
Dương Ngọc Lan vội vàng khuyên: "Tần Thiên, hôm nay là ngày đại hỉ của chúng ta, không nên xằng bậy.”
Bà cố gắng tươi cười nói với Ngô Phi: "Ngô công tử, chuyện lúc trước qua rồi thì cho qua đi.”
"Năm năm trước, cậu vì theo đuổi con gái của tôi, ở đêm tân hôn của nó phái người đánh Tần Thiên rồi còn ném xuống sông."
“Nó chỉ để Tô Văn Thành đập một chân cậu, tôi nghĩ, đã đủ khách khí rồi.”
“Chuyện này, bất luận đi đến đâu chúng tôi đều chiếm lý.”
“Hiện tại con gái tôi và Tần Thiên là vợ chồng hợp pháp, cậu cũng cưới Tô Nam, tôi hy vọng sau này có thể bình an vô sự, mọi người nước sông không phạm nước giếng.”
“Hôm nay là đại hội thành lập công ty mới của chúng tôi, chúng tôi không mời cậu, mời cậu rời đi.”
Dương Ngọc Lan giữ sự kiềm chế tối đa, lời nói cũng vô cùng hợp tình hợp lý.

Ngô Phi nghe xong càng cười ha ha.
"Dương Ngọc Lan, bà cũng chỉ làm vài ngày cái chức ủy viên mà thôi, hiện tại cũng dám nói chuyện với tôi?"
“Tôi hiểu rồi, là mấy lão già này chống lưng cho bà đúng không?”
Hắn xoay người, nhìn chằm chằm mấy người viện trưởng Mã Dung, cười lạnh nói:
"Tôi cảm thấy kì lạ, với địa vị của mấy lão già các ông muốn gái thế nào chả có?"
“Tại sao phải tham luyến đóa mẫu đơn già này?”
"Còn tổ chức tập thể đến cổ vũ bà ta, có phải điên hết rồi không?"
Đám người Mã Dung đều là trưởng giả đức cao vọng trọng, bình thường được người người tôn kính, có khi nào bị người ta sỉ nhục trước mặt như vậy?
“Làm càn!”
“Ngô Phi, đừng ỷ vào cậu là Ngô gia thiếu gia thì muốn làm gì thì làm.”
“Người khác sợ Ngô gia các người còn Mã Dung tôi không sợ!”
“Đúng vậy!”
“Ủy ban y học chúng tôi không sợ Ngô gia các người!”
“Hôm nay là ngày đại hỉ, cậu không mời tự đến, muốn tới quấy rối sao?”
“Mời cậu lập tức rời đi!”
Bọn họ nhao nhao lên tiếng.
Ngô Phi càng thêm càn rỡ, anh ta cười to nói: "Nói rất đúng.”
“Đừng tưởng rằng các ông thành lập y học ủy ban, là có thể muốn làm gì thì làm.”
“Người khác sợ các ông còn Ngô Phi tôi không sợ!”
“Chờ đó, tôi xem các người cầu xin tôi như thế nào!”
Nói xong, cậu ta nói với thủ hạ bên cạnh: "Bảo bọn họ vào hết đi!”
Rất nhanh, một hàng người mặc âu phục giày da nối đuôi nhau đi vào, người cầm đầu chính là ông chủ y dược Thành Nam, Lý Thành Nam.
Ngô công tử, dựa theo phân phó của ngài, tất cả thành viên của liên minh y dược chúng ta đều đã đến.
Liên minh y dược?
Nhận rõ thân phận của những người này, tất cả mọi người âm thầm giật mình.
Ngô Phi lôi kéo bọn họ thành lập liên minh y dược, tương đương với việc lũng đoạn lĩnh vực cung ứng y dược của Long Giang.
“Nếu hôm nay là đại hội thành lập công ty mới, vậy liên minh y dược chúng ta cũng chính thức tuyên bố thành lập.”
“Ông chủ Lý, tới nói cho bọn họ biết, liên minh y dược làm cái gì.”
Lý Thành Nam cao giọng nói: "Liên minh y dược là một đại gia đình, mọi người trong ngành hỗ trợ lẫn nhau, cùng tiến cùng lui.

Mục đích là mưu cầu lợi ích tối đa.”
Lý Thành Nam hô xong liền chuyển đề tài, nhìn Mã Dung nói: "Mã hội trưởng, từ sau khi các người thành lập ủy ban y học chó má gì đó, liền trắng trợn đè ép lợi nhuận của chúng tôi."
“Các huynh đệ đều rất khó chịu.”
Mã Dung trầm giọng nói: “Cậu muốn làm gì?”
Lý Thành Nam cười lạnh nói: “Rất đơn giản.

Nếu giá mua của các ngươi không tăng lên, liên minh y dược chúng tôi

sẽ thống nhất cắt cung.”
“Đến lúc đó, tất cả bệnh viện Long Giang đều khan hiếm nguyên liệu, chậm trễ trị bệnh cứu người, hậu quả này sẽ do Mã hội trưởng phụ trách.”
“Các ngươi có thể lựa chọn nhà cung ứng khác, nhưng trong thời gian ngắn nhất định sẽ không kịp đâu.”

“Hơn nữa, Long Giang là địa bàn của chúng tôi.

Đồng nghiệp bên ngoài muốn tiến vào, không có sự đồng ý của chúng tôi chỉ sợ cũng không dễ làm.”
“Các người dám!" Mã Dung tức giận đến đỏ mắt.
Mã Dung biết mức độ nghiêm trọng của hậu quả này.

Một khi đối phương cắt cung tập thể, phía bệnh viện, căn bản không kịp thay đổi các nhà cung cấp khác.
Chữa bệnh cứu người, chính là chạy đua với tử thần.

Nếu như bởi vì thiết bị y tế khan hiếm, chậm trễ thời gian, sẽ là một vụ bê bối rất lớn.
Mấy vị viện trưởng còn lại cũng vô cùng khiếp sợ.
Ngô Phi cười ha ha.
“Mấy vị viện trưởng, không nên kích động.”
“Có tiền mọi người kiếm, vấn đề này, chúng ta có thể từ từ nói.”
Ngô phi quay qua nhìn chằm chằm Tô Tô, nói: "Chúc mừng cô thành lập công ty, tôi không có chuẩn bị lễ vật khác.”
“Bây giờ, tôi có thể cho cô một cơ hội làm quà tặng.”
“Gia nhập liên minh y dược do tôi thành lập.

Sau này hầu hạ tôi thật tốt, tôi cho cô miếng cơm ăn.”
Ai cũng không ngờ giữa đường lại bị Ngô Phi chen ngang.
Hơn nữa, là dùng phương thức ngang ngược âm hiểm như thế.
Ngô gia ở Long Giang, tài sản mấy tỷ, thuộc về gia tộc tuyến đầu.

Anh ta hoàn toàn có khả năng độc chiếm ngành này.
Hiện tại, anh ta để Tô Tô gia nhập, tương đương với việc chiếm lấy mọi lợi nhuận từ công ty của cô.
Hơn nữa có thể nhìn thấy một khi Tô Tô tiếp nhận, chẳng khác nào thần phục anh ta.


Cuộc sống sau này khó có thể tưởng tượng được.
Nhưng mà, nếu như không đồng ý, thế cục trước mắt rất rõ ràng.
Ngô Phi có thể lợi dụng thế lực liên minh y dược uy hiếp tổng hội y học, có nghĩa là có thể thoải mái chèn chết công ty vừa mới thành lập của Tô Tô.
“Ông xã, anh thật sự quá tuyệt vời!”
“Chuyện anh thành lập liên minh y dược, thậm chí ngay cả em cũng không nói!”
“Anh thật lợi hại! Anh thật sự là nam thần của em!" Tô Nam nói xong, chủ động hôn lên mặt Ngô Phi một cái.
“Anh rể!" Tô Văn Thành quỳ xuống, hối hận nói:" Lúc trước em bất đắc dĩ mới ra tay với anh, đều là do Tần Thiên giở trò quỷ!”
“Xin anh nhất định không được tha cho hắn!”
“Anh rể, sau này em làm trâu làm ngựa cho anh!”
Tô Bắc Sơn, cũng vui mừng cười nói: "Ngô thiếu gia, cậu mới là quý nhân của Tô gia chúng tôi!"
“Có cậu ở đây, tôi không cần lo lắng Tô gia sẽ phá sản.”
“A Phi, Nam Nam, gia gia cám ơn hai đứa!”
Bọn họ vốn thừa thế mà đến, không ngờ bị đám người Mã Dung xuất hiện đè ngóc đầu lên không được.
Suýt nữa thì mất mặt bỏ chạy.
Ngô Phi đến đã làm thay đổi cục diện.
“Anh chết tâm đi!”
"Cho dù tôi đóng cửa công ty, cũng không gia nhập liên minh của anh!"
Ngô Phi cả giận nói: "Tiện nhân, đến bây giờ cô còn cự tuyệt tôi!”
“Nếu đã như vậy, cũng đừng trách tôi không khách khí!”
“Người đâu, đập cho tôi!’
Một đám vệ sĩ giương nanh múa vuốt, muốn đập phá hội trường..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện