Thần Vương Lệnh

5: Tham Lam Vô Độ


trước sau


Mấy tên xung quanh kịp phản ứng, giống như sói con nhào tới Tần Thiên.
Tần Thiên đứng im tại chỗ, dùng một chân đá ra ngoài.
Thình thịch Thình thịch!
Trong tiếng kêu thảm thiết, mấy tên kia toàn bộ bị đá văng ra xa.

Từng người ôm bụng kêu r3n, không đứng dậy được nữa.
“Còn không nói sao?" Tần Thiên dùng chân giẫm lên tay một tên tóc vàng, mũi chân hắn nhè nhẹ nghiền mạnh ngón tay của bọn chúng.
A!
“Đau chết tôi rồi!”
“Mau dừng tay, tôi nói, tôi nói tất cả!”
Tóc vàng đau đến muốn ngất đi, nhìn Tần Thiên như nhìn thấy quỷ vậy.
Hắn nhịn đau, cắn răng nói: "Tô thiếu chính là Tô Văn Thành của Tô gia!”
“Tô thiếu bảo chúng tôi thu tiền thuê, một tháng một vạn.”
“Những thứ khác tôi cũng không biết......”
Thì ra là mấy tên chó săn, xem ra từ trong miệng bọn họ cũng không lấy được tin tức hữu dụng gì.
Tần Thiên thuận chiều, nhấc chân đá bay tên tóc vàng như đá bay một quả bóng, nói kèm: "Không được có lần sau!”
“Nếu không các ngươi ai cũng đừng mong sống tiếp!”
Tóc vàng cùng mấy tên kia đứng lên, chật vật chạy trốn.
“Tiểu tử, mày dám động đến chúng tao, Tô thiếu nhất định không tha cho mày đâu!”
“Dương Ngọc Lan, bà gây đại họa rồi, chờ chết đi!”
Tần Thiên ngẩng đầu, nhìn thấy bên ngoài cánh rừng, mẹ vợ đang kinh hoảng nhìn về phía bên này.
“Thì ra bà ta sợ Tần Thiên bị đánh chết, nên đi theo tới.”
“Mẹ, Tô Văn Thành không phải là em họ của Tô Tô sao? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Đầu tiên là chỉ thị Lý Cường cố ý cho Tô Tô sử dụng thuốc đắt tiền, giờ lại lại chỉ cho mấy tên du côn tóc vàng này lấy lí do thu tiền thuê nhà ra uy hiếp.
Tô Văn Thành này, rốt cuộc có mục đích gì không thể cho ai biết?
Chuyện đã đến nước này, Dương Ngọc Lan cũng không giấu diếm nữa.
Bà rơi lệ nói: "Tô Văn Thành là súc sinh!”
“Sau khi Tô Tô xảy ra chuyện, mẹ không có lòng dạ nào quản lý công ty.

Người Tô gia chủ động đề nghị hỗ trợ, mẹ cả tin bọn họ nên đồng ý.”
“Ai biết, mấy năm ngắn ngủi, bọn họ thông đồng với nhau sau lưng mẹ, vét sạch công ty.”
“Tất cả tài sản của mẹ, bao gồm biệt thự và mấy căn nhà, đều bị bọn họ chiếm đoạt.”
“Cái này còn chưa tính, bọn họ còn lòng tham không đáy, trăm phương ngàn kế dồn mẹ vào đường cùng!”
Tần Thiên cả giận nói: "Bọn họ còn muốn như thế nào?”
Dương Ngọc Lan thở dài: "Bọn họ muốn độc quyền phương thuốc dược cao trong tay mẹ.”
“Kỳ thật cái này cũng không phải của mẹ, là tâm huyết của Tô Tô.”
"Con bé có đam mệ đặc biệt với y học cổ truyền Trung Quốc từ khi còn nhỏ và đã phát hiện ra một công thức thông qua việc nghiên cứu nhiều loại thảo mộc."
“Căn cứ vào làn da của phụ nữ phương Đông chúng ta, lợi dụng thuốc đông y nguyên chất chiết ra dược cao.”
“Bởi vì mẹ kinh doanh dược phẩm, con bé đưa bằng sáng chế này cho mẹ.

Thương hiệu mẹ đều đã đăng ký rồi, gọi là Tô Ngọc Cao.”
"Ai mà biết được, dược cao còn chưa sản xuất ra thị trường thì phát sinh ra những chuyện này.

"
“Tà tâm Tô gia không chết, mấy năm nay nghĩ hết biện pháp, muốn ép mẹ giao ra phương thuốc này cho bọn họ.


Thật sự là súc sinh cũng không bằng!”
Tần Thiên trầm mặc một chút, nói: "Mẹ, thế còn Tô Tô, cô ấy xảy ra chuyện gì?”
Nhớ lại chuyện cũ, trong mắt Dương Ngọc Lan thống khổ cuồn cuộn.
Bà thương tâm nói: "Đây là một vụ án chưa được giải quyết.”
“Buổi sáng hôm đó, mẹ nhận được điện thoại của Tô Tô, nói là ông nội con bé gọi nó đến viện dưỡng lão chăm sóc một bệnh nhân quan trọng, buổi trưa không về nhà ăn cơm.”
“Lúc đó con bé đang thực tập ở bệnh viện Nhân Dân số một, đây cũng là chuyện bình thường, mẹ không để ý đến.”
“Ai ngờ, buổi chiều nhận được tin dữ, lúc nghe tin chạy tới, con bé đang được cấp cứu.”
“Y tá nói cho mẹ biết, Tô Tô nhảy từ tầng tám của viện dưỡng lão xuống.”
“Lúc đó quần áo trên người đều bị xé rách.”
“Trải qua cấp cứu, mạng của con bé đã được nhặt về, nhưng lại bị gãy hai chân, đầu óc cũng bị hỏng rồi!”
“Sau đó mẹ muốn điều tra, rốt cuộc bệnh nhân hôm đó là ai, nhưng không ai nói cho mẹ biết.”
"Tô Bắc Sơn cảnh cáo mẹ, nếu như không muốn Tô Tô biến mất khỏi thế giới này, thì hãy quên chuyện này đi, không được tiếp tục điều tra nữa...”
"Ông ta nói, thân phận và quyền lực của người đó, chúng ta đấu không lại!"
Nói xong, bà che mặt lại bất lực khóc rống lên.
Tần Thiên nhớ tới trước khi mình bị ném xuống sông Đông Giang có nhắc đến tên của một người, hắn trầm giọng hỏi: "Mẹ, mẹ biết người nào tên Phi thiếu không?"
Dương Ngọc Lan đang mất bình tĩnh, lắc đầu.
Tần Thiên cắn răng, sát ý trong mắt bốc lên!
“Tô Bắc Sơn nhất định biết thân phận của người kia.

Vì nịnh bợ

người nọ, ông ta an bài cháu gái xinh đẹp của mình đi chăm sóc cho tên khốn đó.”
Tên kia làm ra những hành vi súc sinh với Tô Tô, Tô Tô rơi vào đường cùng cho nên mới chảy từ lầu tám xuống!
Tô gia!

Hắn xoay người liền rời đi!
Dương Ngọc Lan kinh hoảng nói: "Tần Thiên, cậu định đi đâu?”
Tần Thiên cắn răng nói: "Mẹ, thù này không báo, thề không làm người!"
“Bây giờ con tới Tô gia, giúp mẹ đòi lại công ty, cũng đem hung thủ năm đó hại Tô Tô điều tra ra!”
“Con cam đoan, bọn họ sẽ trả giá gấp mười lần!”
Dương Ngọc Lan vội vàng bắt lấy quần áo của Tần Thiên, nói: "Lúc nãy tôi đã nói với cậu rồi, cậu muốn ở lại cũng được nhưng đừng gây chuyện cho chúng tôi nữa."
“Công ty gì gì đó, không cần cũng được.

Mẹ chỉ cầu sống bình an mà thôi.”
“Tần Thiên, Tô gia bây giờ đã khác, chỉ dựa vào một mình cậu, không thể nào là đối thủ của bọn họ.”
“Hứa với mẹ, đừng lật lại chuyện này, được không?”
Tần Thiên hiểu được tâm tình của Dương Ngọc Lan, không còn cách nào khác hắn đành phải gật đầu.
Về đến nhà, Dương Ngọc Lan làm cơm trưa.
Cơm nước xong, Tần Thiên chủ động thu dọn bát đũa.

Lúc này, Dương Ngọc Lan nhận một cú điện thoại.
Là quản gia Tô gia gọi tới.

Hôm nay mười lăm tháng tám, dựa theo lệ thường, thông báo cho bọn họ đi tham gia tiệc tối gia tộc mỗi năm một lần.
Dương Ngọc Lan tự giễu nói: "Cái gì mà tiệc tối của gia tộc, chẳng qua là khoe khoang danh lợi mà thôi.”
“Tôi sẽ không đi.”
“Tần Thiên, buổi chiều mẹ đi làm, cậu ở nhà chăm sóc Tô Tô.”
“Chờ tan tầm mẹ mua vài món, chúng ta cũng coi như làm một bữa tiệc đoàn viên.”
Tần Thiên trầm ngâm một chút, nói: "Mẹ, nếu là quản gia thông báo, con cảm thấy chúng ta nên đi thì tốt hơn.”
“Mẹ yên tâm, tất cả đã có con rồi.”
Dương Ngọc Lan do dự một chút, nói: "Cũng được.


Có một số việc cũng nên nói rõ ràng với bọn họ.

Sau này không quấy nhiễu lẫn nhau, chúng ta cũng có thể sống yên ổn.”
Buổi chiều Dương Ngọc Lan phải đi làm, trước khi đi nhớ ra chuyện gì nói: "Cậu thật sự biết chữa bệnh sao?”
Tần Thiên cười nói: "Mấy năm nay con học châm cứu, nhưng tình hình của Tô Tô tương đối phức tạp.

Con cần dẫn cô ấy đi bốc mấy thang thuốc Đông y, nấu chút canh bồi bổ cơ thể.”
Dương Ngọc Lan gật đầu, cũng không để ở trong lòng.
Người trẻ tuổi thích thể hiện, học chút châm cứu, liền nói thiên hạ không có bệnh nào trị không được.
Tần Thiên đẩy Tô Tô ra cửa.
Hắn có thể cảm giác được, Tô Tô tuy rằng dại ra, nhưng thần hồn vẫn đang vô cùng bất an.
Tình hình như vậy nếu thi triển Quỷ Môn Thập Tam châm, chỉ sợ sẽ để lại di chứng.
Cho nên trước tiên cần điều dưỡng một thời gian rồi tính sau.
Hắn đẩy Tô Tô đi tới một tiệm thuốc bắc tên là "Ngọc Nhân Đường".
Mùi thuốc Đông y phả vào mặt, Tần Thiên nhạy bén nhận ra Tô Tô có cảm ứng.
Trong đôi mắt đẹp dại ra của cô, cũng có một chút hào quang.
Hả?
Trong lòng hắn khẽ động.
Mẹ vợ nói, Tô Tô thuở nhỏ si mê thuốc Đông y.

Chẳng lẽ, hương vị quen thuộc này, gợi lên ký ức trong tiềm thức của cô ấy?
Xem ra lần này mình tới đúng chỗ rồi.
“Đứng lại!”
“Bên trong có khách quý đang khám bệnh, nếu mua thuốc, chờ một lát đi.”
Vừa muốn đi vào, cửa tiệm thuốc hiện lên một người đàn ông trung niên da ngăm đen, tứ chi tráng kiện, mặt không chút thay đổi chặn đường Tần Thiên..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện