Thấy mặt Diệp Thiếu Xuyên đầy sợ hãi, dáng vẻ hận không thể nhắm mắt lại, trong lòng Quan Tiểu Hà hết sức đắc ý, trong miệng lại không ngừng thúc giục.
“Tôi biết rồi, cô đừng nhìn tôi, nhìn đường, mẹ nhà nó, phía trước có xe!” Diệp Thiếu Xuyên nhìn một chiếc xe lái tới trên ngã ba, mắt thấy nhóm người mình sắp đụng vào, Quan Tiểu Hà lại nhìn cũng không thèm nhìn, dọa sợ hồn cũng sắp bay, kinh hô.
“Yên tâm, tôi nhìn đây!”
Quan Tiểu Hà vẫn không nhanh không chậm, đạp thắng xe một cái, xe theo tiếng mà dừng, chiếc Huyndai từ trước xe lái qua nguy hiểm lại càng nguy hiểm, mơ hồ còn có thể nghe được tiếng mắng của chủ xe truyền tới.
“Mấy người này thật không có tố chất!”
Bị người ta mắng, Quan Tiểu Hà giống như thói quen, bĩu môi nói, ngay sau đó khởi động xe.
“Cô có thể lái chậm một chút hay không?” Diệp Thiếu Xuyên không nhịn được nói.
“Không phải anh không có nhiều thời gian sao?”
Quan Tiểu Hà nhìn anh một cái, hỏi ngược lại.
“Không vội nữa không được sao, cô lái chậm một chút, tôi sợ quay đầu mạng cũng bị mất.
” Diệp Thiếu Xuyên bất đắc dĩ nói.
“Anh đây là không tin tưởng tài lái xe của tôi.
”
Quan Tiểu Hà cả giận nói.
“Tôi không phải là không tin tưởng cô, là không tin những người khác, xe này của cô, người bình thường còn thật không phải là đối thủ.
” Diệp Thiếu Xuyên lắc đầu nói, nhưng vừa nghe, cũng biết là nói mát.
Đương nhiên Quan Tiểu Hà cũng nghe ra, trong lòng nhất thời nổi nóng, chợt đạp cần ga, xe vèo một tiếng xông ra ngoài, Diệp Thiếu Xuyên nhìn một cái, bị dọa sự sắc mặt đều trắng, giận dữ hét: “Cô điên rồi?”
“Không phải là anh không tin tưởng kỹ thuật của tôi sao, cái này tôi để cho anh xem xem!” Vừa nói, tốc độ xe càng lúc càng nhanh, tiếng nổ mãnh liệt.
“Tôi tin tưởng, tôi tin tưởng còn chưa được sao, mau chậm một chút, mau chậm một chút!” Diệp Thiếu Xuyên cười khổ nói.
“Anh cái người này lời cũng không nói rõ ràng, rốt cuộc là nhanh lên một chút hay là chậm một chút?” Quan Tiểu Hà