Thần Y Trở Lại

Chương 8


trước sau

Chương 8

Tên mặc áo ca rô hỏi: “Làm kiểu gì ạ?”

Tên trọc đầu đáp: “Cậu Tống bảo, dùng con bé này để uy hiếp thằng ấy, bắt nó làm chuyện phạm pháp. He he, cậu Tống có tiền mà, thiếu gì cách cho thằng nghèo hèn ấy đi tù đâu”.

Người thanh niên mặc áo ca rô cười nói: “Anh, thế mình chén con bé này được không?”

Tên trọc bật cười rồi chậm rãi đi tới cạnh Ngô Mi rồi giơ tay cởi cúc áo của cô bé.

Vì hai thôn cách nhau không xa nên loáng cái, Ngô Bình đã chạy đến nơi. Anh vừa tìm vị trí theo định vị của điện thoại, vừa chạy. Sau khi chạy hơn một trăm mét trên đường lớn, anh chợt dừng lại, vì điện thoại thông báo đây là vị trí hiện tại của Ngô Mi.

Ngô Bình phát hiện phía bên trái có hai cánh cửa gỗ đã chóc sơn của một ngôi nhà cũ kỹ.

Bụp bụp!

Ngô Bình lập tức ra sức đạp cửa, đồng thời hét lên: “Mở cửa ra!”

Nhưng không có ai đáp lại, vì vậy anh lại nhấc chân lên đạp vào cửa. Cảnh cửa mục nát lập tức vỡ tan rồi bay ra xa cả mấy mét.

Cửa vừa mở, anh đã nhìn thấy ba gian nhà ngói cũ kỹ, sân sướng rất bừa bộn, cây cỏ mọc um tùm, đâu đâu cũng là những món đồ đã cũ.

Tiếng động lớn đó đã làm kinh động tới tên đầu trọc trong phòng, gã nhíu mày rồi vội lao ra ngoài.

“Làm gì thế hả?”, gã cầm con dao với ánh mắt dữ tợn rồi gọi với về phía Ngô Bình.

Ngô Bình không để ý đến gã, anh khởi động con mắt xuyên thấu nhìn quanh nơi này một lượt thì thấy có một cô gái đang nằm trong ngôi nhà ở phía bên trái. Áo ngoài của cô bé đã bị cởi ra một nửa, đó chính là Ngô Mi. Lúc này, còn một người thanh nhiên khoảng hơn hai mươi tuổi đang đứng cạnh cô bé và nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Chết tiệt, lũ khốn kiếp này!”

Ngô Bình nổi giận và bừng sát ý, hơn một năm qua, anh luôn cứu người, nhưng hôm nay, anh lại muốn giết người rồi.

Nhưng vì từng phải ngồi tù nên anh biết không thể giết người tuỳ tiện được. Anh gào lên rồi điểm một ngón tay thật nhanh, tên đầu trọc chưa kịp phản ứng lại thì đã thấy ngực và bụng mình tê rần, sau đó toàn thân gã như mất hết sức lực, con dao trong tay cũng rơi xuống đất.

Ngô Bình lập tức lao vào phòng, người thanh niên mặc áo ca rô còn chưa kịp ngoái lại nhìn thì đã bị anh điểm chỉ, sau đó toàn thân mềm nhũn, không thể cử động.

Ngô Mi vẫn đang nằm hôn mê trên giường, chắc cô đã bị người ta hạ thuốc. Thấy áo quần của em gái mình vẫn chưa bị lột ra, Ngô Bình thở phào vì cô bé chưa bị xâm hại.

Anh khẽ ấn vào ấn đường của Ngô Mi rồi truyền chân khí vào. Một lát sau, Ngô Mi đã mở mắt ra. Khi nhìn thấy Ngô Bình, cô bé mừng rỡ hô lên: “Anh!”

Sau đó, cô bé ôm chầm lấy Ngô Bình rồi khóc. Quá trình bị người ta bắt cóc khiến Ngô Mi vô cùng sợ hãi và run rẩy.

Ngô Bình vỗ lưng em gái mình rồi an ủi: “Đừng sợ, không sao đâu, có anh ở đây rồi”.

Anh ngoảnh lại nhìn chằm chằm vào tên mặc áo ca rô rồi hỏi: “Tại sao chúng mày lại bắt cóc em gái tao?”

Tên đó bị ánh mắt lạnh lùng của Ngô Bình doạ cho sợ chết khiếp nên run rẩy khai ra ngay: “Là Tống Thế Kim thuê chúng tôi làm”.

Ngô Bình híp mắt lại, hoá ra là Tống Thế Kim! Tên khốn kiếp đã lái xe tông chết bố anh.

“Tại sao nó lại làm thế?”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện