Sắc mặt Phượng Khương Trần biến đổi, tay cầm nhíp run lên làm cho nhíp rơi xuống đất.
Làm thế nào điều này có thể xảy ra.
Thật không may, ông đã thất vọng.
Đông Lăng Vũ Cửu giống như không nhìn thấy, lặng lẽ đứng ở đó, tự tạo thành một thế giới, không nỗi bật cũng khiến người ta không thể bỏ qua.
Phượng Khương Trần cúi đầu, khí quyển cũng không dám thở hỗn hến một chút.
Nàng biết nàng không có quyền từ chối, nhưng…
Vết thương của Đông Lăng Tử Lăng, nàng thật sự không nắm chắc sẽ trị được.
Thái độ của Cửu Hoàng thúc rất rõ ràng, đó chính là sẽ không giúp nàng.
Phượng Khương Trần quỳ xuống: “Hoàng thượng, Khương Trần chỉ nắm chắc ba phần, nếu Hoàng thượng đồng ý để Khương Trần chữa trị, Khương Trần khẩn cầu Hoàng thượng cho phép, trong phòng chỉ lưu lại một mình Khương Trần.
”
Ngay cả khi chỉ có một cơ hội, nàng cũng không thể bỏ cuộc.
Đông Lăng Tử Lãng là một bệnh nhân và nàng là một bác sĩ, nàng sẽ không nhằm lẫn.
Phượng Khương Trần không có lòng hại người, nhưng Hoàng hậu lại có lòng phòng người.
“Không được, Phượng Khương Trần, bản cung không đồng ý.
” Tâm tình hoàng hậu nương nương đã bình phục, lần thứ hai khôi phục tư thái quốc mẫu ung dung cao quý.
Ngầm khiêu khích nhìn về phía Đông Lăng Vũ Cửu.
Bà đang chờ Đông Lăng Vũ Cửu thay Phượng Khương Trần ra mặt.
“Nếu như không được, như vậy Khương Trần ngay cả một phần nắm chắc cũng không có, mời hoàng thượng hạ chỉ xử tử Khương Trần, xin hoàng thượng phân minh.
” Rõ ràng là lời uy hiếp nhưng Phượng Khương Trần lại nói vô cùng bi thương.
“Hoàng thượng, Khương Trần là đại phu, nếu hôm nay người bị thương không phải là Lăng vương điện hạ, mà đổi lại là một người bình thường thì Khương Trần đã sớm liều lĩnh tiến lên chữa trị, đã biết rõ cứu người như cứu hỏa, chậm trễ thêm một khắc Lăng vương liền chịu thêm một phần nguy hiểm.
”
Phượng Khương Trần lần thứ hai nhắc nhở, Đông Lăng Tử Lãng lúc này sinh tử không rõ, tất cả đều là do Hoàng hậu một tay tạo thành, không phải do nàng.
“Phượng Khương Trần, ngươi thật to gan, ngươi dám