Chương 54 Bông tuyết thưa thớt không chịu được áp lực của sát khí sắc bén đã ào ạt rơi xuống.
Sát khí cuốn cùng gió rét và tuyết bay, bao phủ khắp người Tần Lam Nguyệt.
Cảnh đẹp biến thành địa ngục.
“Lý ca ca.” Tô Điểm Tình ôm vòng eo Đông Phương Lý, khuôn mặt nhỏ tái nhợt, không ngừng khụt khịt: “Muội rất sợ hãi.
“Vì sao? Vì sao lại đối xử với muội như vậy? Muội đã làm gì sai? Rõ ràng nàng ta đã gả cho Lý ca ca, vì cái gì còn không biết đủ?” “Rõ ràng muội đã rời xa Lý ca ca, nhưng, vì sao lại muốn đối xử với muội như vậy?” “Lý ca ca, muội thật khổ sở, thật sợ hãi.” Nàng khóc như hoa lê trong mưa, chôn chặt trong lòng ngực Đông Phương Lý, thân thể không ngừng run rẩy.
Ánh mắt Đông Phương Lý đầy phức tạp, y dùng giọng điệu dịu dàng xưa nay chưa từng có: “Tình Nhi có bị thương hay không?” Tô Điểm Tình lắc đầu: “May là Lý ca ca tới kịp, muội không sao cả.
"Lý ca ca, muội rất sợ hãi.
“Đừng sợ, có huynh.
Giọng nói của Đông Phương Lý trở nên lạnh lẽo, y ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Tần Lam Nguyệt, con người dịu dàng đã bị sát khí thay thế.
Gió nổi lên, tiêu điều xác xơ.
Ráng chiều cuối ngày, dưới sát khí của Đông Phương Lý thời tiết cũng âm u hơn vài phần.
Trời động máy u ám, chim chóc sống trong núi giả như bị hoảng sợ, sợ hãi bay về phương xa, cây cối tiêu điều, lá khô hòa với tuyết rời lất phất.
Gió nổi lên thổi tung đầu tóc và quần áo Tần Lam Nguyệt.
“Tần Lam Nguyệt!” “Đông Phương Lý, ngươi không cần hét lên với ta, ta chỉ có thể nói với người ta không hề làm gì cả.
Tần Lam Nguyệt vô cùng bĩnh tĩnh nói, nhìn thẳng vào y.
“Không làm gì? Tần Lam Nguyệt, người cho rằng bốn vương là người mù sao?” Đông Phương Lý nhìn đáy mắt không