Nói tới đây, quận chúa Minh Châu lại cắn môi: “Ta xem như hiểu rõ ngày hôm nay Triệu nhị tiểu thư có ý gì, tỷ tỷ của ngươi là tiên vương phi của Thần vương phủ, đã bị nổ chết.
Nhưng lại qua một thời gian, ta sẽ trở thành chủ nhân mới của Thần vương phủ nên trong lòng ngươi cảm thấy không vui, cảm thấy không nuốt trôi được cơn giận này thôi.”
“Nhưng mà Triệu An Linh, tỷ tỷ của ngươi cũng không phải là do ta hại chết, bản thân nàng không có phúc để sống lâu trăm tuổi, thì sao có thể trách người ngoài được? Hôn sự của ta và Thần vương điện hạ là do hoàng thượng gật đầu ban cho, ngươi nếu thấy không vui thì đi tìm hoàng thượng nói lý lẽ đi kìa!”
Triệu An Linh nghe nàng ta nhắc đến Triệu Khương Lan mà không có chút xíu tôn trọng ngược lại lại đầy vẻ châm chọc, chợt cảm thấy máu nóng dâng trào.
Cái thứ gì thế không biết, những thủ đoạn nham hiểm sau lưng của nàng ta kia thật sự cho là người bên ngoài chẳng ai hay biết gì sao?
Nếu không phải biết rõ Mộ Dung Bắc Uyên có chỗ khó nói không thể không để ý đến an toàn mạng sống của Triệu Khương Lan nên mới đành chịu thì nàng ấy đã sớm đến Thần vương phủ quậy cho một trận rồi.
“Nhóc mập, ngươi có từng nghe nói ở Thịnh Khang chúng ta có một tập tục liên quan tới chuyện tái hôn hay chưa?”
Nhóc mập vừa nghe thấy lời này của Triệu An Linh đã biết nàng ấy muốn nói cái gì, nhanh chóng nịnh nọt: “Kiến thức của tiểu nhân nông cạn, nhị tiểu ngài nói thử xem.”
Nàng ấy hắng giọng một cái: “Có người nói, phải chú ý nơi ở một chút, thê tử sau này sau khi vào cửa bất kể thân phận ra sao cũng phải ở trước bài vị của người thê tử kết tóc đã chết trước đó mà dùng thái độ cung kính làm lễ của thiếp.”
Nhóc mập u một tiếng: “Vậy là phải cúi đầu làm nhỏ rồi?”
“Còn không phải sao, lúc trước ta không hiểu, cũng nghĩ là giống nhau thôi.
Nhưng mà sau khi nghe xong tập tục này thì mới biết thì ra là khác xa luôn đó!”
Quận chúa Minh Châu tròn tròn