Ngay cả ngũ vương gia mỗi lần cũng chỉ gọi bà ta một tiếng quận chúa, đã có lúc nào gọi mẫu thân đầu
Quận chúa Di Thanh ai oán liếc nhìn Mộ Dung Bắc Quý, nhưng người sau ngay cả nửa phần tâm tư để ý bà ta cũng không có.
Mộ Dung Bắc Quý còn kinh ngạc hơn bà ta.
Làm sao có thể hắn rõ ràng đã cho người chặt đứt cầu treo. Như vậy Mộ Dung Bắc Uyên chỉ có thể đi đường lớn, cho dù gấp gáp đuổi đến cũng không thể đến Triệu phủ trong thời gian ngân như vậy.
Hàn lại không thể mọc cánh bay đi, rốt cuộc làm sao làm được!
Còn nữa chẳng phải hắn không thích Triệu Khương Lan sao, tại sao lại có thái độ kính trọng như vậy với Thích phu nhân, Mộ Dung Bắc Uyên rốt cuộc đang nghĩ gì!
Triệu An Linh siết chặt ngón tay, trong mắt nàng ta bùng lên ngọn lửa ghen tỵ
Hành động này của Mộ Dung Bắc Uyên, khiến cho Triệu Khương Lan nổi bật, chỉ sợ sau hôm nay, người ngoài sẽ nói phu thế họ mới là ân ái nhất.
Dựa vào cái gì nàng chiếm hết mọi nổi bật, ngay cả ánh mắt phụ thân cũng trở nên từ ái, dựa vào đâu chứ!
Nhưng lúc này, Triệu Khương Lan hoàn toàn không quản người ngoài nghĩ thế nào, ánh mắt nàng dường như đã bị Mộ Dung Bắc Uyên chiếm cứ, có lẽ không phát hiện ánh mắt của mình dính chặt thế nào. Hãn rất ít khi nhìn thấy dáng vẻ mang theo sự đáng yêu của nàng, nhưởng mày mỉm cười: “Sao vương phi lại nhìn bổn vương như vậy, tròng mắt cũng không chuyển động.
Triệu Khương Lam bị hàn nói gương mặt nóng lên, không tự nhiên hàng giọng: “Vương gia thật biết chọn thời gian để đến, là sợ đến sớm một khác sẽ thiệt thòi sao?”
“Chuyện này mà nàng cũng không hiểu à, bổn vương đến gần chót, sẽ khiến người ta chú ý nhất, vừa khéo có thể lấy chút thể diện cho vương phi
Máy mắt nàng cong cong, nhưng miệng lại không chịu thừa nhận. “Ai cần huynh tranh thể diện, ta không hiếm lạ đâu.”
“Vương phi vẫn đừng nên nói dối sẽ tốt hơn.
Hãn sắp đến gần. “Nói không hiếm lạ lại mang theo nụ cười, bổn vương muốn tin nàng cũng khó.”
Hắn đột nhiên đến gần, vẻ mặt thường xuyên lãnh đạm hiểm khi nhiều hơn chút thần thái thiếu niên, quanh người cũng thêm mấy phần ấm áp.
Triệu Khương Lan còn muốn đấu võ mồm với hắn, đột nhiên nghe hắn nói: “Vương phi, ta hứa với nàng nhất định sẽ đến, ta làm được rồi.”
Nghe thấy câu này, lời phản bác của nàng không thể thốt lên được nữa. Một lúc sau mới khẽ khảng ừm một tiếng: “Phải, vương gia làm được rồi, đa tạ huynh”
Dường như cảm thấy không đủ, nàng lại ngẩng mặt lên chân thành nhìn vào mắt hắn, thấp giọng lặp lại một tiếng: “Đa ta.”
Gió chiều mang theo vẻ ẩm áp lười biếng, trong không khi còn có hương hoa vô danh.
Gương mặt trắng trẻo của nàng có một tầng phần mỏng, Son phần nhìn không rõ ràng lắm nhuộm lên một lớp hồng nhạt, khiến trái tim người ta dao động, không khỏi run rẩy.
Giờ phút này, vết thương sau lưng hắn không ngừng lại, huyết