Edit: Mimi - Beta: Chi
****
Trạm Trinh đánh tiếng với Thích Tư Nhạc trước. Sau khi vào phòng, hắn cũng nói lại chuyện này với Hàm Sênh. Người kia lập tức ngẩn ra: "Ngươi... ngươi nghĩ cái quỷ gì thế, chẩn đoán xong mà không sinh ra nổi thì giải quyết thế nào?
"Ngươi yếu ớt, không giữ được đứa bé cũng là chuyện dễ hiểu mà." Trạm Trinh lại nói: "Đừng lo, tiểu hoàng thúc quen biết nhiều người trong viện Thái Y, ra vào hoàng cung rất dễ dàng. Nếu bị phát hiện, hắn vẫn có thể tự xử lý được."
"Loại chuyện khi quân phạm thượng nhường này, hắn cũng bằng lòng giúp ngươi?"
"Giúp ta cái gì, rõ ràng là ừ ư ừ của hắn."
"?" Hàm Sênh cau mày: "Vuốt cái lưỡi cho thẳng ra rồi nói chuyện đàng hoàng."
"Ngươi đẹp như thế, muội muội của cô gia con bị ngươi câu mất hồn vía, nói gì đến Thích Tư Nhạc."
Hàm Sênh rất không thích nghe những lời này. Hắn lườm Trạm Trinh, mà đối phương cũng sợ hắn giận thật, mở miệng dỗ dành: "Dù không phải người trong lòng thì ngươi cũng là tiểu sư muội của hắn mà, đúng không, hử?"
Hàm Sênh lạnh mặt: "Ngươi ra ngoài cho ta."
Trạm Trinh ngoan ngoãn cút ra ngoài.
Trước đó, Hoàng hậu sai người tới chuyển lời, bảo Hàm Sênh thay xiêm y màu trắng, chuẩn bị theo nàng tới miếu dâng hương. Hàm Sênh ngoan ngoãn làm theo. Chuyện này không có gì là bí mật cả. Dù sao Hoàng hậu ra ngoài cũng sẽ mang theo thủ vệ, hắn không cần lo lắng.
Thanh Dung cũng nắm được thông tin. Một số thuộc hạ cũ của phụ thân nàng đã đầu quân dưới trướng người khác, nhưng vẫn còn vài tâm phúc âm thầm nghe theo mệnh lệnh của nàng. Duỗi tay cho Thúy Tú xoa bóp, Thanh Dung như có điều suy nghĩ, hỏi: "Tiểu ma ốm kia muốn ra ngoài à?
"Cũng không hẳn thế, Hoàng hậu tự che chở, nghe nói là đưa nàng ta đi bái Phật cầu con."
"Hàm Thương đã ở Thượng kinh rồi, liệu Tần Dịch có lén đến đây không?"
"Ý của người là..."
"Hắn thật sự là một thanh đao sắc bén." Thanh Dung nhìn xuống bàn tay trái của mình, cười nói: "Không cần biết hắn có đến hay không, tóm lại, nếu Hàm Sênh ra ngoài, chỉ cần hắn còn tồn tại, nhất định sẽ có náo nhiệt để xem."
Hôm đó trời khá âm u, Trạm Nhân bị cấm túc không được ra ngoài, nên chỉ có mình Hàm Sênh đi theo Hoàng hậu. Hắn ngồi chung xe ngựa với nàng, lại nghe nàng nói: "Xem ra Thích Tư Nhạc thật sự có bản lĩnh, mới mấy hôm mà sắc mặt ngươi đã khá hơn nhiều."
"Không thì sao có thể gọi là thần y." Hàm Sênh cười nhẹ. Chiếc xe ngựa này tương đối tốt, chẳng qua ngày thường hắn nằm nhiều hơn ngồi, nên vẫn không thoải mái cho lắm. Thấy thế, Hoàng hậu bảo: "Ngả lưng một lát đi, đi cùng Bổn cung không cần quá câu nệ."
Hôm nay khá là âm u, quả nhiên ngoài trời nhanh chóng có mưa phùn. Hoàng hậu vén màn xe lên, nói: "Thời tiết chán thế này, sao mà xuống xe đây."
Lông mi hơi rung động, Hàm Sênh cũng quay đầu nhìn ra bên ngoài.
Chuyến đi này không gióng trống khua chiêng, chỉ có mười mấy thị vệ theo cùng, nếu không có sự cố bất ngờ, việc hộ giá hiển nhiên không hề khó. Nhưng nghĩ đến chuyện Tần Dịch đã có mặt ở Thượng kinh, Hàm Sênh lại không khỏi lo lắng.
Ở một góc khuất trên triền núi, miếng ngọc bội hai màu hồng – vàng đeo nơi chuôi kiếm khẽ khàng lay động. Chủ nhân của nó đang nhìn chằm chằm chiếc xe ngựa đằng xa, đôi mắt tối đen như vực thẳm.
Bên tai bỗng truyền đến vài tiếng xột xoạt, nam nhân nép người tránh sang một bên, vừa lúc nhìn thấy một đội quân đeo kiếm bên hông, lén lút đi theo xe ngựa.
Hắn nhướng mày, sâu trong mắt tràn ra một luồng khí lạnh, nhưng chẳng biết nghĩ tới điều gì lại chầm chậm tan đi.
"Đi cả rồi?"
"Đúng vậy, ngài còn ung dung ngồi ở đây nữa." Cao Hiên hơi nóng vội: "Đám người kia đeo bội kiếm, cố tình mạo danh người Đại Lương, mưu đồ vu oan cho Thương Thái tử."
"Dùng đầu ngón chân mà nghĩ cũng biết, oan này vu không nổi." Trạm Trinh nắm chặt bội đao, ra lệnh: "Phái người đến phủ Đô úy trước, xem Mục Đô úy có nhà không. Tóm lại, lục tung cả Thượng kinh lên mà tìm hắn, cứ bảo cô gia có việc cần bàn, động tĩnh càng lớn càng tốt."
"Cả đội xuất phát."
Hàm Sênh hắt hơi một cái. Tân Hoàng hậu nhíu mày, đưa tay sờ lò sưởi nhỏ trong tay hắn, nói: "Đừng ló đầu nhìn ra ngoài nữa, trời lạnh, cẩn thận gió thổi bệnh luôn bây giờ."
"Vâng." Hàm Sênh ngoan ngoãn rụt cổ về. Hoàng hậu cũng buông mành xe xuống, lại bảo: "Sắp đến nơi rồi, Trạm Trinh cũng là do Bổn cung cầu ở miếu này mà có. Ngươi hy vọng đứa nhỏ thế nào thì cứ nói ra, nhất định sẽ linh."
Hàm Sênh chỉ có thể cười trừ.
Hoàng hậu lại gợi chuyện: "Hay là nói cho Mẫu hậu nghe trước xem sao?"
"Chủ yếu là Điện hạ thích thế nào, ta sao cũng được."
"Hắn thích thế nào?" Hoàng hậu cười trêu chọc: "Hắn thích xinh đẹp, thông minh, nam hài tử thì có dũng có mưu, nữ hài tử thì biết ăn biết nói, yêu cầu cũng thật là cao."
Nhắc đến Trạm Trinh, Hàm Sênh mới hơi có tinh thần: "Hắn nói với ngài như thế ạ?
"Không phải." Hoàng hậu trả lời: "Năm ngoái, khi thoáng thấy ngươi trên tường thành, hắn đã ghi tạc trong lòng, trở về liền nói với Bổn cung, sau này nhất định sẽ để ngươi sinh cho hắn một tiểu Công chúa thật xinh đẹp mà yêu thương chiều chuộng."
Hàm Sênh cong đôi mắt, nhưng ánh sáng trong con ngươi lại thoáng tối đi. Hoàng hậu nhìn hắn, cứ cảm thấy hơi thở u buồn không ngừng bủa vây đứa nhỏ này. Có lẽ vì bệnh nặng sức yếu, nên nàng rất hiếm khi trông thấy Hàm Sênh phấn chấn tinh thần hoặc thoải mái cười to.
"Sao? Ngươi không thích Công chúa à?"
"Không phải." Hàm Sênh vội nói: "Ta đều thích, chỉ cần hắn thích là được."
"Nhưng nhìn ngươi có vẻ không vui?"
"Nào có, chỉ là sức khỏe của ta khó lòng giúp hắn như nguyện. Chẳng bằng ta cầu thượng thiên để hắn sớm nghĩ thông, ngoan ngoãn nạp thêm vài tì thiếp."
Hoàng hậu hơi híp mắt, hỏi: "Có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
Hàm Sênh cười nhưng rõ ràng niềm vui không lan tới đáy mắt, vẻ mặt dịu dàng lại lộ ra cảm giác mỏi mệt ủ rũ đã thấm tận xương, dáng vẻ thờ ơ không tranh không đoạt dường như mang theo vài phần không còn thiết tha nhân thế.
"Không có." Hàm Sênh đáp: "Ngày xuân u ám, ta uể oải đã lâu nên không phấn chấn được, Mẫu hậu đừng lo lắng."
"Ngươi có mùa nào phấn chấn đâu?" Hoàng hậu kéo lại áo khoác trên người cho Hàm Sênh, nói: "Cũng tại ta, sáng sớm đã gọi ngươi đi đây đi đó. Trong miếu có phòng của ta, ngươi có thể nghỉ ngơi một lát rồi mới dâng hương cũng không muộn."
"Vâng." Hàm Sênh cảm thấy ấm áp trong lòng, dựa vào thùng xe nhắm mắt lại