Vào một ngày đẹp trời, trong một căn phòng nhỏ ọp ẹp, một người thanh niên trẻ tuổi với hình xăm một con chim gõ kiến trên bàn tay trái đang ngồi nhìn đám trẻ chơi đùa trong sân khu tập thể, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười bí ẩn. Bỗng nhiên có tiếng Tíc tíc vang lên từ phía chiếc điện thoại Iphone 5S để trên bàn
“Bạn có một tin nhắn từ diễn đàn tangthuvien.com”
Ai lại nhắn cho mình lúc này nhỉ? – Chàng thanh niên tự nhủ
“Thân mời các bạn đến dự buổi offline mừng sinh nhật tôi 27 tuổi trên du thuyền Quang Trung. Thuyền sẽ đón các bạn lúc 20h ngày 10/09 tại cảng Hải Phòng. Sự có mặt của các bạn là niềm vinh hạnh của tôi
Thaimanh – tác giả truyện PHÙ THỦY HÀNG ĐẦU
P/S: Các bạn dùng nick diễn đàn gửi cho tôi địa chỉ để tôi gửi thư mời nhé. Chuyến đi kéo dài khoảng 10 ngày, đề nghị các bạn chuẩn bị đồ đạc, sắp xếp thời gian”
Cái giề thế này, lừa đảo? đùa giỡn? Người thanh niên lập tức lên mạng. Những dòng tít như “Du Thuyền Quang Trung cập bến cảng Hải Phòng”, “Du thuyền của tỷ phú Mỹ gốc Việt đến Việt Nam”, “Phải chăng một bữa ăn chơi sa đọa trên biển của kẻ rửng mỡ lắm tiền?”... như vậy tin tức du thuyền Quang Trung là tồn tại. Tiếp theo là dùng nick diễn đàn để đăng ký thôi. Người thanh niên ấn nút send gửi địa chỉ của mình đi, sau đó hút một điếu thuốc, môi hơi cong lên thành 1 nụ cười
---------
Hai ngày sau, cầm trên tay thư mời dự tiệc, người thanh niên trẻ khẽ cười khổ một tiếng. Thôi, coi như một chuyến nghỉ phép vậy. Chàng trai vào nhà, kéo từ dưới gầm giường lên một cái túi đen, đeo vào vai, chụp lên đầu một chiếc mũ lưỡi trai, huýt sáo rồi đi ra ngoài
---------
Cảng Hải Phòng, ngày 10/09/2013
Mạnh đứng trên boong chỉ huy của du thuyền, tay cầm một ly rượu vang đỏ, dựa lưng vào tường nhìn biển xa xa. Hôm nay là sinh nhật hắn 27 tuổi, cũng là 7 năm kỷ niệm ngày hắn bị bồ đá. Đau thật là đau.
Nhớ lại lúc ấy, hắn cảm thấy mình thật là ngu ngốc. Hắn yêu một cô gái thật lòng, và hắn giả làm một chàng trai nghèo để theo đuổi cô ấy. Hắn không đi Lamboghini mà chuyển sang tập xe đạp để đèo nàng, dù ngã lên ngã xuống, trầy xước khắp người. Hắn ăn những bữa trưa ở căn tin vừa bẩn vừa khó nuốt cùng nàng. Hắn bỏ những buổi đi bar, quậy phá cùng đám bạn mà cùng nàng đi bộ quanh bờ hồ, ăn cái kem chỉ có mấy nghìn đồng. Thế nhưng đổi lại là gì, là hắn tận mắt chứng kiến nàng ôm tay một lão béo phệ xấu xí, bước ra từ trong nhà nghỉ vào đúng ngày sinh nhật của hắn. Việc này làm Mạnh chán nản. Hắn xin bố mẹ đi Mỹ du học. Năm hắn 23 tuổi, ông nội mất, để lại cho hắn 2 tỷ USD cùng 1 hợp đồng mua chiếc du thuyền Quang Trung, vốn được cải trang từ lớp chiến hạm Durenque của Pháp. Mê quân giới là sở thích chung của 2 ông cháu Mạnh, và chiếc du thuyền được cải trang từ chiến thuyền này hắn thật sự mê cực kỳ luôn
Trong thời gian thất tình, phiêu bạt giang hồ, Mạnh có đọc truyện và viết truyện trên diễn đàn tangthuvien.com. Tuy diễn đàn vẫn còn nhiều sự cố, như mất truyện, mất thanks... các loại, nhưng dù sao đó gần như là chỗ duy nhất để hắn trút bầu tâm sự. Vì thế lần sinh nhật này, nhân việc quân đội Pháp đã cải trang xong chiếc du thuyền Quang Trung, Mạnh quyết định tổ chức buổi offline trên du thuyền.
Đúng 20h, bắt đầu có khách lên thuyền. Mạnh ước lượng phát ra khoảng 200 thiếp mời, nhưng số lượng tham gia cho đến lúc này chỉ có khoảng gần 100 người. Đúng 21h, thuyền bắt đầu dời bến Hải Phòng, hướng về vùng biển quốc tế mà chạy tới
- Ha ha, Xin chào mọi người, cảm ơn vì đã đến dự bữa tiệc sinh nhật nho nhỏ của tôi. Còn vị này là Jame, người Mỹ, là thuyền trưởng – Mạnh chỉ vào một người đàn ông râu ria xồm xoàm đứng cạnh.
- Trên thuyền có tất cả là 50 thuyền viên, 23 đầu bếp. Tất cả đều là người Mỹ. Mọi người cần gì xin cứ kêu gọi. Xin cảm ơn
- Jame là bạn thân của tôi lúc còn bé. Cậu ấy rất có uy tín với các thuyền viên, cũng rất sát gái đấy. Bởi vậy các quý cô, xin hãy cẩn thận. – Mạnh cười ha ha, khoắc vai Jame nói đùa - Nào. Bây giờ là giờ thổi nến – trong căn phòng vốn dành để lên kế hoạch tác chiến, trên bàn bản đồ để 1 cái bánh kem lớn, thắp 27 ngọn nến lung linh
- Chúc mừng sinh nhật – tất cả mọi người đều đồng thanh kêu lên
- Cảm ơn. Cảm ơn mọi người. Viết truyện và đọc truyện lâu lắm mới được gặp mọi người. Xin tự giới thiệu tôi là Mạnh, Thái Quốc Mạnh, nick diễn đàn là thaimanh
- Chúc mừng sinh nhật – một cô bé có gương mặt tròn tròn, xinh như búp bê – em là Lý Hạ Viên, nick là Tròn Tròn
- Rất vui được quen em, đúng là tròn thật – ánh mắt ai đó đánh đi một chỗ nào đó...
- Tôi là Bình, nick diễn đàn là woody_woodpecker
- Tôi là Tú, Trần Nhân Tú, nick như tên
- Tôi là...
Mọi người trao đổi nick, chém gió, nói lên những ý tưởng viết truyện của mình, lý tưởng của mình...
Bỗng nhiên...
- báo cáo, phía trước có tín hiệu cấp cứu – một thuyền viên xộc vào buồng nói
- Có chuyện gì thế - Jame hỏi
- Một con tàu vừa đánh tới tín hiệu cấp cứu, thưa thuyền trưởng
Mọi người theo nhau chạy lên boong tàu. Mạnh lấy một cái ống nhòm ngắm ra phía xa, rất có cảm giác một vị tướng quân đang chuẩn bị đánh trận
Phía xa xa, trên biển, một con tàu đánh cá nhỏ đang bị một tàu lớn truy đuổi. Trên mạn tàu lớn màu trắng có dòng chữ :HẢI GIÁM TRUNG HOA. Mạnh đưa ống nhòm cho mọi người, ai cũng tỏ vẻ tức tối. Tàu trung quốc bắt nạt tàu cá Việt Nam là chuyện thường ngày ở huyện, đọc báo nghe đài lúc nào cũng thấy. Nhưng tận mắt chứng kiến thế này ai cũng cảm thấy tức giận sục sôi
- Thuyền trưởng, thả ca nô –