Đa màu muôn sắc thái nha!
Phục sức không bám vào một khuôn mẫu, mang lại nhiều nét đẹp khác nhau!
Bữa tiệc sắc đẹp này, từ đầu đến cuối đều lộ ra phong cách tự do.
Nét đẹp tự do, hoàn toàn xứng đáng!
Buổi trình diễn thời trang này kết thúc, nhưng cái mà nó đại biểu tuyệt đối không kết thúc, mà là vừa mới bắt đầu, nếu không chịu sự áp chế của ngoại lực, phong trào liên quan đến cái đẹp này e là sắp đến rồi.
"Tiểu Béo! Đệ thật sự dễ thương mà!"
"Tiểu Béo, đệ thật là lợi hại, vừa rồi những khách nhân kia nhìn thấy người đều cười không thẳng người được."
Sau khi Hùng Đệ và một đám người mẫu xuống đài, bọn Mộng Nhi liền xông lên giống như oán phụ lâu ngày vậy, sờ đầu Tiểu Béo, xoa gương mặt mập mạp kia, suýt chút là nói "yêu chết ngươi rồi".
Hùng Đệ là đứa bé sáng sủa thế nào, cái bụng to ưỡn lên, lắc lư hai ngực, cười hắc hắc không ngừng.
Lưu Nga và Hàn Nghệ đứng phía sau, đều cười lắc đầu.
Lưu Nga nhỏ giọng nói: "Bây giờ Tiểu Béo rất giỏi nha, đám người chỉ cần nhìn thấy y liền muốn bật cười."
"Vậy sao?"
Hàn Nghệ cười ha ha mấy tiếng, đây chính là chuyện hắn hi vọng nhìn thấy, bởi vì hắn biết đứa trẻ Hùng Đệ này thích nhất là mang đến sự vui vẻ cho người ta, không thích nhất là nhìn thấy người ta đau khổ, do vậy Hàn nghệ muốn biến y trở thành ngôi sao cười đầu tiên từ xưa đến nay, khiến y mang lại tiếng cười cho ngàn nhà vạn hộ, như vậy Tiểu Béo mới có thể vui vẻ hạnh phúc sống hết cuộc đời.
"Hàn đại ca, Tiểu Dã, biểu hiện của đệ thế nào?"
Hùng Đệ cầm Đại Thố và Nhị Thố, nhảy đến trước người Hàn Nghệ, mong chờ hỏi.
Tiểu Dã cười ha ha không ngừng, cậu ta không biết phải hình dung thế nào.
Hàn Nghệ sờ Đại Thố thành thực nhút nhát, cười nói: "Đệ chỉ cần lên đài, cho dù chỉ là ngã một cái cũng là thành công."
"Thật sao?"
Hùng Đệ vui tươi hơn hở nói: "Thật ra đệ cũng không làm gì, đều là Hàn đại ca huynh nghĩ ra ý tưởng tốt, để những tỷ tỷ kia đứng sau lưng đệ, đệ thật ngại quá." Nói rồi nó lại vẫy tay với những người mẫu kia: "Các vị tỷ tỷ, đa tạ."
Chúng nữ đều bật cười khanh khách.
May mà nhóc béo này đơn thuần, nếu có một trái tim phong lưu, phỏng chừng sẽ có trăm ngàn nữ tử bái phục dưới chân y.
Sự ngây thơ của y vô hình trung có thể hóa giải sự phòng bị của nữ nhân.
Hàn Nghệ dở khóc dở cười nói: "Được rồi, được rồi, nếu bọn họ đứng trước mặt đệ, ai nhìn thấy đệ chứ."
Hùng Đệ gãi đầu nói: "Cũng đúng nha, những tỷ tỷ này đều rất cao."
Lại khơi dậy một tràn cười to.
Chợt thấy bên ngoài truyền đến tiếng xôn xao.
Sắc mặt Hàn Nghệ căng thẳng, nói: "Không xong! Tiểu Béo, Tiểu Dã, mau rút!"
Chỉ lát sau, ba người liền biến mất sau hậu đài.
Bọn họ chân trước vừa mới đi, nhưng nữ nhân kia chân sau đã đến gõ cửa, bởi vì y phục kiểu mới bây giờ vẫn còn mặt trên người người mẫu, đây là cơ mật nha, Lưu Nga nhanh chóng đi ra cản các nàng ngoài cửa.
Các nàng vội vã chạy tới, còn có thể vì cái gì, đương nhiên là hỏi phục sức kiểu mới này khi nào thì bán ra nha!
Chuyện đau khổ nhất là gì, dĩ nhiên là nhìn thấy mà ăn không được.
Màn trình diễn Thời trang vừa rồi đã làm cho trái tim của những thiếu phụ quý phụ này trở nên ngứa ngáy, hận bản thân mình không thể lập tức mặc lên.
Hàn Nghệ vừa đi, Lưu Nga dĩ nhiên là mục tiêu tấn công của các nàng.
Khi Lưu Nga nói cho các nàng biết, tiệm y phục ngày mốt mới khai trương, càng không chịu bỏ qua, hôm nay ngươi không bán thì cũng thôi đi, ngày mai cũng được vậy, sao lại cứ đợi đến ngày mốt, ngươi chẳng phải là cố ý khiến chúng ta khó chịu sao.
Nhưng không còn cách nào, đây là phong cách nhất quán của Phương Phi lâu, không bỏ đói các ngươi mấy ngày trước, đến lúc đó các ngươi làm sao mà ăn cơm.
Lưu Nga thật ra không nghĩ như vậy nha, nàng luôn cảm thấy làm vậy như đi trên dây xiếc, sớm muộn cũng có một ngày sẽ bị khách nhân bức điên lên.
Nhưng Hàn Nghệ quyết ý như vậy, nàng cũng không còn cách nào, dù sao cũng tìm đủ mọi cớ, nói khô cả nước miếng, nhưng những nữ nhân kia vẫn không chịu bỏ qua cho nàng, còn hỏi đông hỏi tây miết, nhưng về chuyện này, Lưu Nga nói năng thận trọng, không ngừng lách qua đề tài này, trong lòng lại oán Hàn Nghệ đến chết.
Mà không hề biết rằng Hàn Nghệ lại muốn được các nàng cọ qua cọ lại, chỉ là các nàng hơn phân nửa đều là phụ nữ có chồng, hơn nữa lai lịch đều rất lớn, Hàn nghệ thật sự lau súng cướp cò, đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là Tiêu Vô Y vẫn ở đây.
Thật sự là sợ cái gì cái đó đến.
Hàn Nghệ vừa mới vào trong lâu, chỉ thấy một nữ nhân đứng ở cửa viện, không phải Tiêu Vô Y thì là ai.
Gương mặt tức giận kia, Hàn Nghệ đứng xa cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, đi lên trước, không đợi Tiêu Vô Y mở miệng, liền nhỏ giọng nói: "Này, nàng có chút yêu cầu được không hả, nếu ta tùy tiện chọn một bộ tặng nàng, sao lại là phong cách của Hàn Nghệ ta.
Yên tâm, bộ váy của nàng, ta đã làm xong từ lâu rồi, bảo đảm độc nhất vô nhị trên đời."
Nói chuyện với bạn của nữ nhâ thoải mái vậy đó.
Tiêu Vô Y lập tức đổi giận thành vui, nhưng ngoài miệng lại nói: - Aiai nói với chàng cái này, bản quận chúa trời sinh xinh đẹp, sao lại cần những thứ tục vật kia để tô điểm chứ, ta chỉ muốn chúc mừng chàng, vừa rồi chàng thật sự nổi bật vô cùng.
Vậy cũng đúng, nàng không mặc quần áo còn xinh đẹp hơn mặc quần áo.
Hàn Nghệ làm sao không nghe ra lời nói của nàng có hàm ý, nhưng hắn trải trăm trậm chiến, sao lại đưa ra bất kỳ giải thích nào về hành vi của mình chứ, vẻ mặt kích động nói: "Nàng còn không biết xấu hổ mà nói, vừa rồi dưới đài ra sức đi ngược tiết tấu của ta, nàng có biết khi đó mạo hiểm bao nhiêu không, suýt chút làm hỏng buổi trình diễn Thời trang này rồi, ta nói nàng rốt cuộc đứng về phe nào hả."
Một bụng oán giận của Tiêu Vô Y lập tức hóa thành hoang mang đầy mặt, chớp mắt, nói: "Có khoa trương như vậy không?".
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.
Sổ Tay Người Vợ Có Chồng "7 Năm Ngứa"
2.
Một Kiếp Hồng Trần
3.
Ta Được Kế Thừa Một Hành Tinh
4.
Hợp Đồng Định Mệnh: Ngược Chiều Yêu Thương
=====================================
Hàn Nghê khoa tay múa chân: "Ta nói nàng không hiểu gì cả, kịch bản ta đã học thuộc lòng từ sớm.
Nàng biết đó, ta chưa từng đọc sách, có thể học thuộc được đã vô cùng không dễ dàng rồi, nhưng ta không có học thuộc kịch bản của nàng nha.
Lẽ nào nàng không nhìn thấy sao, vừa rồi ta đứng trên đài căng thẳng đến đầu ngón chân phát run nha.
Nàng quấy rầy như vậy, ta suýt chút hôn mê, cục diện đại loạn nha, tim đập thình thịch như con nao nhỏ, nàng không thấy cuối cùng khi những nữ nhân kia bảo ta nói thêm hai câu, ta chạy xuống đó sao, tại sao vậy, là bởi vì ta không còn gì để nói nha!"
Đầu ngón chân chàng phát run, ta có thể nhìn thấy sao? Tiêu Vô Y kinh ngạc nói: "Chàng căng thẳng?"
"Vô cùng căng thẳng nha!"
"Vì sao ta