Nàng lạnh mặt: “Con chỉ phát hiện cái chết Tam Nha không giống như chết đuối, cho nên mới mời quan tri huyện đến xem thử, miễn để trở thành án oan, vậy mà không ngờ đến cuối cùng lại tra ra Thẩm Thị, vậy thì con sai ở đâu hả? Tại sao phải tạ lỗi?”Người trong Phong gia đều sửng sờ, không phải sững sờ vì những lời nàng nói mà là vì thái độ của nàng, không ngờ bình thường ngày nào nàng im im như hũ nút, một ngày nói không quá ba chữ lại có thể một hơi nói nhiều lời như vậy, hơn nữa thái độ lại vô cùng thẳng thắn.
Phong Thị còn không kịp tìm hiểu hài tử của bà hôm nay sao lại bất thường như vậy đã liếc mắt qua khuôn mặt của Phong Thiên Bảo, trái tim run lên, vội nói: “Vậy, vậy thì không liên quan tới con, làm sao con có thể nói bừa được! Con đã lôi Thẩm Thị vào chuyện này rồi, bọn họ chắc chắn sẽ ghi hận chúng ta.
”Phong Thượng Thượng đột nhiên nhận thức được bản thân không nói được với bọn họ, bọn họ hoàn toàn không muốn quan tâm chân tướng như thế nào, bọn họ chỉ quan tâm đến việc sẽ gặp phiền phức hay không.
Nàng có giải thích như thế nào cũng đều vô dụng, cho nên nàng không giải thích nữa, đem củi đến phòng để củi, rồi đến phòng bếp lấy bát đũa chuẩn bị ăn cơm.
Tuy nhiên, khi nàng mở nắp nồi cơm ra, lại phát hiện một nửa số cơm trong nồi đã hết, chỉ còn thừa một lớp cơm cháy mỏng dưới đáy nồi.
Cơm bị xơi sạch, một chút cũng không chừa lại.
Phong Thượng Thượng nhìn chằm chằm vào nồi cơm hồi lâu, nàng hít thật sâu vài lần, sau đó mới dùng vá chậm rãi xúc cơm cháy từ trong nồi ra bát, vừa đúng nửa bát nhỏ.
Nàng nhìn chút cơm cháy trong bát rồi thở dài, nàng bước đến ngồi xuống bàn ăn, lại phát hiện thức ăn trên bàn cũng bị ăn sạch sẽ, chỉ còn thừa lại một chút canh rau.
Phong Thiên Bảo và Phong Tiểu Vân vẫn đang vì chuyện lúc nãy mà tức giận, ánh mắt không thiện cảm đang nhìn chằm chằm vào nàng.
Phong Thị cẩn thận liếc nhìn khuôn mặt của Phong Thiên Bảo, bà thấy ông