Thanh Xuân Của Em Đều Liên Quan Đến Anh

Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Mẹ Bầu

Không khí trong bữa tối trở nên rất quái lạ. Lộ Vân Phàm không rõ là vì sao, cho dù anh có nói chuyện cùng với ai, thì đối phương đều là hờ hững. Rốt cục anh cũng không còn tinh thần nữa, đành ăn cơm, nhưng trong đầu buồn bực.

Sau khi ăn xong, Lộ Kiến Vũ gọi Lộ Vân Phàm đi lên thư phòng.

An Hồng giúp Giang Bội thu thập bát đũa. Cô vừa muốn vén tay áo lên rửa chén, thì Giang Bội giữ cô lại, nói: "Hồng Hồng, cứ để đấy, một hồi nữa dì tới rửa. Con trước đi theo dì một chút."

An Hồng cúi thấp đầu đi theo Giang Bội đi đến trên ban công. Giang Bội đứng ở trước mặt cô, kéo tay cô qua, nói: @MeBau*[email protected]@ "Ba ba của Tiểu Phàm đã nói cho dì biết chuyện lúc nãy rồi!"

"..."

"Kỳ thực, năm đó tại sao con muốn lấy 30 vạn, chúng ta cũng đã biết được nguyên nhân rồi! Tiểu Phàm đã sớm nói cho chúng ta biết điều này."

"..."

"Ba ba của Tiểu Phàm rất tức giận, cảm thấy là đang con đang vũ nhục ông ấy, không coi chúng ta như người trong một nhà."

"Con không có như vậy." An Hồng thở dài, "Dì Bội, là con cảm thấy, ba luôn luôn không thích con."

Giang Bội nhìn mặt cô, thật đau lòng. [email protected]*dyan(lee^qu.donnn), Bà vỗ vỗ lên mu bàn tay của An Hồng, nói: "Tính cách của ba ba Tiểu Phàm chính là như vậy đấy! Kỳ thực ông ấy và Tiểu Phàm tính nết rất giống nhau. Tuy rằng thoạt nhìn thì ông ấy có vẻ không được thân cận gần gũi lắm, nhưng kỳ thực trong đáy lòng ông ấy đã đón nhận con rồi."

"..." An Hồng cũng không tin tưởng lắm.

"Trước đây, ông ấy vốn có chút hiểu lầm đối với con. Kỳ thực sự hiểu lầm này, cùng với số tiền 30 vạn kia cũng không có quan hệ gì quá lớn. Dì cũng muốn nói lại chuyện này từ đầu cho con biết. Sự hiểu lầm của ông ấy đối với con là từ rất sớm rất sớm, đã bắt đầu từ trước kia, thời điểm ấy đến sớm tới mức con căn bản là không thể tưởng được đâu."

"Khi nào vậy hả dì?" An Hồng thật mê mang. Khi cô học lớp 11, thì đây chính là lần đầu tiên cô mới nhìn thấy Lộ Kiến Vũ! Chẳng lẽ khi đó ông liền không muốn gặp cô rồi sao?

Giang Bội cười rộ lên, nói: "Dì nói lại với con chuyện xưa, con có muốn nghe không?"

Vẻ mặt An Hồng hiện ra biểu cảm nghi hoặc, cô gật gật đầu.

Giang Bội cũng thở dài, nói: "Con
cũng biết rồi đấy, Tiểu Phàm không phải là do dì sinh ra."

"Vâng."

"Thời điểm dì gả cho ba ba của Tiểu Phàm thì dì mới chỉ có 23 tuổi." Giang Bội dựa vào lan can ban công, nhìn vào trong bóng đêm tiểu khu, "Khi đó tuổi của dì còn rất trẻ, vừa mới tốt nghiệp đại học xong. diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn Nhưng mà dì đã giống như người đã chết rồi vậy! Con có biết tại sao không?"

An Hồng lắc đầu.

"Khi học Đại học thì dì đã có bạn trai. Thời điểm năm thứ tư, do không cẩn thận nên đã mang thai. Chúng ta thật sợ hãi, tìm đến một phòng khám nhỏ nghĩ muốn phá thai. Rốt cuộc, cuộc giải phẫu đã được thực hiện rất tệ, dì đã bị băng huyết, thiếu chút nữa thì đã chết rồi. Sau đó dì được đưa đến Bệnh viện lớn, bác sĩ nói với dì, cơ hội dì có thể lại mang thai lần nữa đã cực kỳ bé nhỏ rồi."

Nghe tới đây, tim của An Hồng như bị nhéo lại, thế nhưng Giang Bội lại thật giống như không có chuyện gì xảy ra, nói tiếp, "Khi biết được tin tức này, bạn trai của dì liền chia tay với dì. Khi đó, dì đã hoàn toàn tuyệt vọng đối với toàn bộ thế giới này, vô số lần dì đã nghĩ muốn chết. Những người thân của dì mỗi ngày đều ở bên dì, an ủi dì! Về sau này dì rốt cục đã nghĩ thông suốt rồi, chỉ là dì không thể sinh con được mà thôi, cùng lắm thì dì sẽ sống một mình, trải qua cuộc sống tiêu tiêu sái sái cả đời chứ sao. Năm mà dì tốt nghiệp đại học là năm 1986, khi đó dì là sinh viên tốt nghiệp Đại học vô cùng nổi tiếng. Dì được phân công đến làm ở một công ty kiến trúc. Dì đã cực kỳ cố gắng làm việc. Có lẽ bởi vì dì là một nữ sinh có thành tích, biểu hiện của dì cũng rất xuất sắc, nên lãnh đạo đã chú ý tới dì. Đó cũng chính là ba ba của Tiểu Phàm."

Ánh mắt của Giang Bội có chút mơ hồ, dường như đang suy nghĩ về tới khoảng thời gian năm tháng đó.

"Có một ngày, dì đưa tài liệu đi đến nhà của ba ba Tiểu Phàm, lần đầu tiên gặp được Tiểu Phàm. Khi đó, nó mới được 2 tuổi, bộ dạng phi thường phi thường đáng yêu, tóc màu đen sẫm,


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện