Thanh Xuân Của Em Đều Liên Quan Đến Anh

Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Mẹ Bầu

Lúc Lộ Vân Phàm về đến nhà, thì đã là 10 giờ đêm.

Mở cửa ra, đối mặt với anh là một căn phòng hắc ám quạnh quẽ, anh mở đèn, chậm rãi đi vào phòng khách. Vừa nghiêng đầu anh liền nhìn thấy trên tủ giầy bên cạnh cửa ra vào có hai chuỗi chìa khóa đặt ở đó. Đó là chìa khóa xe và chìa khóa cửa phòng mà anh đã đưa cho An Hồng.

Lộ Vân Phàm nhìn chằm chằm vào hai chuỗi chìa khóa kia trong chốc lát, sau đó anh quay đầu liền đi tới bên cạnh ghế sofa, ngồi xuống.

Anh dựa người vào trên chỗ dựa lưng của ghế sofa, buông lỏng thân thể, dần dần nhắm hai mắt lại. Trong đầu anh xẹt qua cảnh tượng đã xảy ra trước đó không lâu kia.

An Hồng chật vật đứng ở trước mặt anh, gương mặt giống như tro tàn, nhưng trên khóe miệng của cô thì vẫn còn đang treo lên một nụ cười đầy quật cường. Chính cô cũng không hề hay biết, die,n;da.nlze.qu;ydo/nn nụ cười này quả thực nhìn còn khó coi hơn cả khi cô khóc.

Lộ Vân Phàm có thể nghe được những tiếng nói chung quanh truyền ra. Có thể nhìn thấy ánh mắt đầy kinh ngạcop các tân khách. Ở trong mắt của những người kia, đây chỉ là một cảnh buồn cười trên phim truyền hình. Nói không chừng đến ngày mai, chuyện này có thể trở thành đề tài trọng tâm, đồng hành để những người trà dư tửu hậu tiêu khiển.

Một lần nữa mở to mắt ra, anh ngồi thẳng người lại, từ trên bàn trà sờ lấy hộp thuốc lá, rút ra một điếu thuốc châm lửa. Mùi thuốc lá theo hơi thở hít vào trong phổi, kết hợp với không ít cồn trong cơ thể, anh cảm thấy trong đầu mình có chút hỗn độn. Đưa tay xoa lên cái trán, tầm mắt của anh đột nhiên bị một thứ gì đó sáng lấp lánh ở trên bàn trà hấp dẫn. Nhìn kỹ thì thấy, đó chính là chiếc đồng hồ mà An Hồng đã để lại.

Cô chính là một người như thế. Cho dù là bỏ đi, cũng phải ra đi thật sạch sẽ. Lộ Vân Phàm cầm lấy chiếc đồng hồ. Ngón tay anh xoa lạnh lẽo mặt chiếc đồng hồ bằng vàng kia, tưởng tượng ở trên đó có lẽ còn giữ được một chút hơi ấm nhiệt độ cơ thể của cô.

Cô đã rời đi rồi, chỉ mang đi thứ thuộc về cô, để lại những thứ mà
cô tự nhận là không thuộc về cô.

Mỗi một lần, đều là như thế này.

An Hồng lôi kéo va ly hành lý đi trên đường. Cô vẫn mặc bộ lễ phục buổi dạ tiệc màu đỏ như trước, trên vai cũng vẫn khoác chiếc Âu phục của Tân Duy như trước. Ban đêm trung tuần tháng sáu, thỉnh thoảng có một làn gió lạnh thổi qua, nhiệt độ không khí có lẽ cũng không thấp lắm. diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn Cô ăn mặc như vậy, lại đứng một mình ở đầu đường, nhìn có vẻ có chút khác người.

An Hồng biết lớp trang điểm của mình đã sớm bị trôi đi. Hiện giờ trên mặt cô không biết đã biến thành bộ dáng cái quỷ gì, nhưng cô vẫn cứ lãng đãng bước từng bước một đi tới. Đôi giày cao gót màu đỏ dẫm xuống trên mặt đường lát xi măng, phát ra tiếng vang lóc cóc. Chân của cô đã có chút đau. Cô cũng không biết mình đã đi bao lâu rồi, không biết mình phải đi đến chỗ nào.

Có trong nháy mắt, An Hồng muốn gọi điện thoại cho Trần Hàng. Ở cái thành phố này, anh là người duy nhất mà cô có thể tin cậy dựa vào. Thế nhưng mà, lòng tự tôn còn thừa không nhiều lắm đã nhắc nhở cô, không nên làm quấy rầy đến anh.

Đây chính là quả đắng mà cô đã gieo xuống! Sự chua xót bức người này chỉ có thể bản thân cô nếm trải. An Hồng thật sự muốn lập tức mua vé máy bay bay trở về thành phố T, trở lại cái tổ nhỏ của mình, suồng sã tứ phía khóc lớn một hồi. Thế nhưng mà ngày thứ mai đã là hôn lễ của Lâu Tĩnh Tĩnh, Tĩnh Tĩnh là bạn tốt của cô suốt ba năm trung học. Hôn lễ của bạn tốt, làm sao cô có thể vắng mặt được chứ!.

Ở lại chờ thêm một ngày nữa mà thôi! Đến đêm mai, là cô đã có thể trở về nhà rồi. Sau khi về đến nhà, tắm rửa một cái, ngủ một giấc, hút điếu thuốc, uống ly rượu, mở to mắt, sau đó lại sẽ là một ngày mới.

Trước kia cô đã sống như thế nào, đến sau này cô cũng sẽ vẫn tiếp tục trải qua như thế.

An Hồng cười cười tự giễu, chuyện xảy ra suốt mấy tháng qua 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện