Thanh Xuân Của Em Đều Liên Quan Đến Anh

Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Mẹ Bầu

An Hồng đã sớm không còn sức lực, đúng vào lúc này lại phải nhận được một tin tức xấu. Bác sĩ Phan đồng nghiệp của bác sĩ Tiêu tìm được An Hồng đưa ra một tờ giấy Giấy vay nợ. Ông ta có chút ngượng ngùng nói khi còn sống bác sĩ Tiêu đã hướng ông ta mượn 5 vạn đồng tiền, dùng làm tiền sinh hoạt cho Tiêu Trí xuất ngoại du học. An Hồng cảm thấy kỳ quái. Bác sĩ Phan liền kéo cô đi ra một góc, nhỏ giọng nói: "Kỳ thực, khi bác sĩ Tiêu hỏi vay tiền tôi, khi ấy tôi có hỏi qua nguyên nhân cậu ta vay tiền. Bác sĩ Tiêu nói, cậu ta cho em gái và em rể cậu ta mượn 15 vạn đồng để đầu cơ cổ phiếu. Theo như tôi biết, em gái của cậu ta cũng không có viết giấy vay nợ đâu. Số tiền kia, thực sự là cháu rất khó đòi lại trở về đó."

An Hồng nói lại việc này cho Lộ Vân Phàm nghe. Lộ Vân Phàm trầm ngâm một khắc, nói cậu ta đã nghĩ ra được biện pháp.

Ngày kế, An Hồng cùng Lộ Vân Phàm nhìn thấy cô Tiêu ở bệnh viện. An Hồng trực tiếp nói thẳng vấn đề:@MeBau*diendan@leequyddonn@ "Dì à, trong tay cháu có Giấy vay nợ, chứng minh là ngài đã mượn tiền của chú Tiêu hai mươi lăm vạn đồng. Số tiền kia ước định là đến cuối năm hoàn trả. Thừa dịp này chúng ta trước tiên cũng nên nói rõ ràng một chút về nó, món nợ này cũng nên tính làm di sản của chú Tiêu cùng với mẹ của cháu."

Cô Tiêu kinh hãi, thốt ra: "Này giấy vay nợ kia nhất định là giả dối! Chúng ta chỉ hỏi mượn anh ấy có mười lăm vạn đồng mà thôi!"

"Vậy sao? Nhưng mà Giấy vay nợ ở trong tay của cháu viết giấy trắng mực đen rõ ràng là tên của ngài vay mà."

"Giấy vay nợ ở đâu? Cháu đưa đây cho cô xem! Tôi chưa từng bao giờ viết Giấy vay nợ như vậy. Lúc trước chính là mượn bằng miệng, không tin cháu cứ đi hỏi, đến hỏi…"

Đến hỏi ai đó? Cô Tiêu cũng
không nói ra được. Đột nhiên cô ý thức được, chuyện này lúc trước chăm sóc cho bác sĩ Tiêu, bác sĩ Tiêu không nói cho những người khác, lại càng không có để lại văn tự gì để làm bằng chứng. Cô Tiêu lập tức sửa miệng nói: "Cô cảm thấy chính là các cháu đã lầm rồi! Cô… Cô chưa từng hỏi vay tiền của anh trai bao giờ!"

"Không phải mới vừa rồi ngài đã thừa nhận đó sao?" An Hồng nhìn chằm chằm vào ánh mắt của cô Tiêu, lạnh lùng nói.

"Là cô nhớ sai lầm thôi! Cái gì mà hai mươi lăm vạn đồng! Chúng ta có khi nào lại mượn nhiều tiền như vậy chứ!"

"Ngài vừa nói mượn mười lăm vạn."

"Không thể nào!"

"Cuối năm hoàn trả."

"Không có! Không có!" Ánh mắt của cô Tiêu lóe lên, mặt đỏ rần, "An Hồng, cháu tuổi còn trẻ, thế nào lại xu lợi như vậy. Anh trai của cô và mẹ cháu xương cốt còn chưa lạnh, thừa dịp mấu chốt này cháu liền tiến vào trong chuyện này sao? Vu khống người cũng đừng vu khống hãm hại cô như vậy chứ!"

An Hồng nói: dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com "Cháu là vì Tiêu Lâm thôi. Di sản của chú Tiêu và của mẹ cháu, tất cả mọi người đều nhìn thấy được. Trong tài khoản của ngân hàng căn bản là không còn tiền nữa rồi, chỉ có khoản tiền này là có thể phân chia. Phòng ở ngay trong một chốc cũng không thể bán đi được. Tiền sinh hoạt cùng học phí của Tiêu Lâm về sau này phải làm sao bây giờ?"

"Cuộc sống của Lâm Lâm là một gánh nặng của chúng ta. Chuyện này không cần cháu phải quan tâm." Cô Tiêu nói, "Tóm lại, chuyện vay tiền kia chính là chuyện giả dối hư ảo!"

"Cháu có bằng chứng chú Tiêu chuyển khoản gửi tiền cho chú dì qua ngân hàng. 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện