Trong lớp khi cô Văn đang giảng bài không ngừng, làn gió hiu hiu nhẹ lùa vào cửa sổ trong một mùa thu vừa sang.
Cái mùa mà con người ta mang trong mình nặng trĩu tâm trạng nặng nề.
Thế mới nói có rất nhiều nghệ sĩ coi mùa thu như mùa của thi ca và nghệ thuật, trong đó có cả những cảm xúc bâng khuâng khó tả hoà trong không khí tiết trời mát mẻ.
Mùa thu có lẽ là một mùa dễ chịu nhất.
Khi mùa thu tới mùa hè phải thu liễm đi cái nắng gắt như cháy da lại.
Cũng không có cái lạnh thấu xương của một mùa đông rét buốt, cái lạnh như chỉ bẽn lẽn rót vào mùa thu những cơn gió mát dịu dàng nhất.
Trong cái bài giảng dài miên man nhưng đầy dẫn chứng cảm xúc trong từng tác phẩm văn chương của môn văn thì ngược lại, cái con người ngồi xoay bút nhìn ra ngoài cửa sổ mang theo đấy suy tư.
Cảm nghĩ như thiếu niên từ trong một bức hoạ vừa bước ra vậy.
"Song tử, Cậu làm gì ngồi đần ra vậy, còn không chú ý bà văn lại la cho bây giờ" Cô bạn cùng bàn Lệ Ánh nhẹ nhàng nhắc nhở Song Tử đang thả hồn theo mây trời ngoài cửa sổ.
Song tử lấy lại được tinh thần quay qua nói:"À ừ, có chuyện khó giải quyết thôi" Ở cái thời niên thiếu điều đáng sợ nhất của học sinh là những cô giáo thầy giáo khó tính, chỉ cần phạm lỗi nhỏ thôi cũng sẽ bị mắng không thì là vào sổ.
Lệ Ánh ngại ngùng hỏi anh:"Song Tử, cậu có chuyện gì khó nói có thể tâm sự với tôi"
Điều nuối tiếc nhất trong thời học sinh là gì? Đúng rồi, là bỏ lỡ và ngu ngốc.
Cứ ngốc nghếch thích một người dù biết người đó không hề thích mình, tình cảm của họ dành cho mình cũng chỉ là tình bạn đơn thuần.
Mà người kia lại ngốc nghếch yêu tới dù biết đối phương hoàn toàn không thích mình.
Lệ Ánh là một người như vậy.
Cô nàng thích thầm Song Tử, thích rất lâu rồi, từ khi còn học khác lớp ở năm cấp hai.
Song tử như một ánh sáng nhỏ dù trước mắt nhưng cô chẳng bao giờ nắm lấy được.
Song tử không nghĩ một người như Lệ Ánh có thể giải quyết được vấn đề lan giải của mình, nhưng vẫn chần chừ rồi nói ra:"Tôi đang nghĩ làm thế nào để một người có thể tha lỗi cho những hành động quá đáng tôi làm mà thôi"
Tay của Ánh khẽ khựng lại có thứ gì đó như chặn lại khiến cô không dám thốt ra nhưng vẫn gượng ép hỏi:"Người đó...!là nam hay nữ vậy?"
Song tử thản nhiên trả lời:"À, là Nữ.
Sao vậy?"
Lệ Ánh cười gượng gạo nói:"Haha, hỏi để xem là nam hay nữ để tôi còn giúp ấy mà"
Song tử như đã hiểu, tiếp thu lòng tốt của cô cười đáp lại:"Vậy sao, cậu có ý kiến gì hay không, cậu cũng là con gái chắc cũng hiểu biết hơn mình"
"À..." Lệ Ánh im lặng, cô khẽ liếc nhìn Song Tử, cậu ấy không giống thường ngày, không giống một Song Tử mà cô biết, ít nhất là lúc này.
Cô thấy được một biểu cảm mới của cậu ấy, cái biểu cảm cô chưa từng thấy trong những năm cô thầm thích cậu ấy, đây là lần đầu cậu ấy biểu hiện sự quan tâm của mình đến một cô gái.
Nó làm cô khó chịu.
"Tớ nghĩ, nếu cô ấy tức giận thì sẽ cần những lời nói chân thành, hoặc là về sở thích của cô ấy, cô ấy thích gì, ăn gì,...có lẽ...vậy cũng ổn, tôi nghĩ vậy đó"
Lệ Ánh khi nói ra câu này, bản thân cô cũng là một cô gái mà, tất nhiên cũng có mơ mộng hão huyền, những tưởng tượng do chính bản thân mình tưởng tượng ra.
Cô từng có mơ mộng Song Tử là người yêu của cô, những lúc cô giận dỗi cậu ấy sẽ dịu dàng dỗ dành, an ủi, dùng tính cách hài hước làm cô cười không ngừng, nhưng...!không ngờ giờ cô lại nói những điều cô ao ước để cậu ấy dỗ một người con gái khác.
Cái cảm giác này...thật là sót.
Trước mặt Song Tử, ở lớp cô không dám rơi nước mắt, chỉ biết ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong mà cười cho có.
Song tử ngơ ngác nhìn Lệ Ánh, bản thân như tìm ra được chìa khoá cho cánh cửa câu hỏi bản thân phải đối mặt:"Tớ hiểu rồi, thì ra là nó.
Sao tôi không nghĩ ra sớm hơn nhỉ"
Song tử nghĩ tới hôm nay cô bé đó không đi học do ốm vậy thì anh liền nghĩ ra một cách hay hơn, có lẽ đủ thời gian trong chiều nay để anh có thể thực hiện nó.
"Cảm ơn cậu nha Ánh, nếu không có cậu không biết tôi đến bao giờ mới có thể nghĩ ra nó nữa"
Lệ Ánh không nói gì, cô chỉ gật đầu như đã hiểu, rồi chú tâm vào bài cô giáo giảng nhưng nếu tinh ý chút có thể nhận ra tay của cô ấy đang run như đang kiềm chế những cơn đau tê tái xuất phát từ con tim của mình.
Chàng trai năm ấy giờ bắt đầu chơm chớm bước vào tình yêu.
Nhìn mặt cậu ấy chắc cũng không biết bản thân mình đang dần bước vào nó đâu nhỉ.
Giờ...cô phải làm sao đây?
Song tử không để ý lắm đến những biểu cảm thay đổi liên tục của Lệ Ánh, giờ anh chỉ muốn nhanh chóng đến tiết cuối, nhanh chóng để về rồi thực hiện điều anh đang nghĩ.
Ý kiến của mama không tồi nhưng nếu theo anh thấy thì cách của anh sẽ hiệu quả hơn nhiều.
Đúng như theo dự tính, vừa mới tan học Song Tử đã vội cất sách cất vở.
Lệ Ánh do dự nhưng vẫn hỏi:"Cậu định làm gì sao? Cần không mình giúp một tay" Cô cũng muốn nhìn người mà Song Tử để ý.
Song tử khẽ lắc đầu cười rồi nói:"Không cần đâu, mình muốn tự bản thân làm, dù sao cũng cảm ơn ý tốt của cậu"
Lệ Ánh đứng ngơ ra đó nhìn Song Tử vội vã rời đi mà lòng nặng trĩu.
Song tử chạy qua lối tắt đến lán xe.
Nhìn xe mình tận bên trong có chút hơi nản.
Thấy thằng bạn cùng lớp không đi xe thì anh vội bảo nó lấy xe anh đi về mai trả còn giờ anh phải về nhanh trước đã.
"Được rồi, nhưng mà mày vội gì vậy Song tử"
"À, chuyện bí mật"
Bỏ lại câu nói úp mở xong đã thấy nó chạy mất hút ra cổng trường luôn rồi.
Có nhất thiết phải vội vàng như vậy không kia chứ.
....
Có tiếng trống phát là tụi Sư Tử đã tụ họp lại với nhau rồi.
Tụi nó bàn sẽ mua đồ và đến thăm Thiên Bình xem sao.
Trang gấp vở lại đưa cho Đình:"Đưa cho Bình hộ tao, bảo đây là bài trên lớp hôm nay, tao không đi cùng bọn mày được vì tao còn có tiết học thêm"
"Mày không đi à tiếc nhể, tao nghe nói Bình sống ở biệt thự to lắm" Đình cũng một phần hứng khởi đi ngóng mấy cái này.
Trang lắc đầu cười nói:"Chắc chắn lớn lên tao sẽ tự mình sống trong một căn biệt thự lớn"
Tụi nó thấy Trang mơ hơi cao quá nhưng tụi nó không biết sau này cô gái Trang đó sẽ là một bà chủ lớn với rất nhiều triển vọng.
Thời học sinh những ước mơ như vậy rất nhiều, hoài bão cùng chí lớn.
Luôn vùi đầu vào sách vở để tương lai bản thân có thể sáng lạn.
"Đăng, ông có đi không?" Hùng vỗ vai Đăng.
Anh cũng muốn tên này đi chứ một đám con gái tòi ra có mấy thằng con trai cũng hơi ngại.
Đăng hơi do dự nhưng vẫn gật đầu:"Ừ" Anh cũng muốn thăm Thiên Bình xem cậu ấy có sao không.
Chủ nhân của sự bàn tán của tụi nó hiện đang nằm liệt giường.
Lúc mới đến với thế giới này cũng là một trận ốm không dậy nổi.
Có lẽ cô cần phải tập luyện nhiều hơn để tăng sức khoẻ.
"Dì, con không sao đâu" nhìn bảo mẫu cứ cuống từ sáng tới giờ làm cô cũng bất lực theo.
"Không sao cái gì, sốt đến vậy rồi còn gượng ép bản thân, buông cuốn sổ xuống đi tiểu thư"
Bảo mẫu nhất quyết muốn lấy quyển sổ để cô nghỉ ngơi.
Thực ra ốm thì ốm nhưng lúc như vậy không có gì làm cô dễ đi vào trạng thái tiêu cực.
Kiếp trước cái tật xấu này nó đã có từ những lần bị mẹ đánh nhất là lúc ốm, nó trở thành bóng ma trong cô, những lúc như thế vẽ là điều duy nhất cô có thể nghĩ tới.
"Con muốn vẽ mà Dì, giờ cháu cũng không ngủ được, nếu cứ vậy sẽ rất buồn chán"
Bảo mẫu khuyên ngăn không được đành phải buông