Không được gặp Lâm Phong mỗi ngày như trước đây, Di Giai vô cùng buồn bã và trống vắng.
Cô cứ thơ thơ thẩn thẩn nhìn cảnh nhớ người.
Cô đứng ở cửa sổ phòng mình nhìn sang cửa sổ nhà đối diện đóng kính, trong đầu lại nhớ những lúc cả hai cùng nhau thức khuya học bài, chốc chốc lại nhìn nhau mỉm cười, còn vui vẻ vẫy vẫy tay.
Còn có cả chiếc xích đu, góc ban công, nơi cô và anh thường ngồi cạnh nhau ngắm sao, ngắm trời mây, còn cùng nhau bàn tính cho tương lai.
Tóm lại, đâu đâu cũng là hình bóng của anh, khiến cho cô không ngừng mong nhớ.
Có những đêm cô không chịu được phải bật khóc.
Một ngày đối với cô mà nói dài như ba năm.
Cho nên, cô quyết định sẽ đến phụ việc ở quán cà phê của mẹ, vừa để mình bận rộn không có thời gian nhớ anh, vừa để có thêm kinh nghiệm va chạm với cuộc sống.
Nghĩ xong đâu ra đấy, cũng được sự đồng ý của ba mẹ, cô liền vui vẻ kể cho anh nghe.
Nào ngờ anh lại tỏ vẻ không vui: “Anh không muốn em phải làm gì vất vả.”
Di Giai biết Lâm Phong lo lắng cho sức khỏe của cô, cũng sợ cô không chịu được cực nhọc nên mới phản đối.
Nhưng cô là làm thuê cho chính mẹ ruột của mình.
Chẳng lẽ lại có thể bị bóc lột sức lao động hay sao?
“Anh đừng lo, em là con gái bà chủ đấy nhé.
Thỉnh thoảng có thể lười biếng mà hì.”
Lâm Phong vẫn không bị thuyết phục: “Nghe lời anh, cứ nghỉ ngơi mấy tháng này đi.
Sắp tới em vào đại học sẽ bận rộn lắm, không sợ không có cơ hội trải nghiệm vất vả đâu.”
Di Giai xụ mặt: “Thật ra em đi làm… cũng vì muốn giết thời gian… Không làm việc gì em sẽ nhớ anh đến chết mất…”
Bên này màn hình, nhìn thấy hốc mắt Di Giai cơ hồ đỏ lên, lại nghe được lý do cô muốn đi làm thêm có liên quan đến mình, Lâm Phong trong lòng khó chịu vô cùng.
Anh cũng nhớ cô đêm ngày, cũng rất muốn mỗi ngày được nhìn thấy cô, ở bên cô, cùng cô trải qua mọi việc.
Tâm trạng nhung nhớ của cô, anh có thể hiểu được.
Nhưng mà anh cũng không muốn cô phải mệt mỏi.
Di Giai bên này cố gắng kiềm chế để không rơi nước mắt.
Cô không muốn anh đau lòng vì cô.
Lấy lại được sự bình ổn, cô tiếp tục thuyết phục anh cho mình đi làm thêm: “Anh để em đi làm đi mà, em hứa sẽ không để bản thân mệt quá đâu… Nếu em không chịu được, lập tức ngoan ngoãn ở nhà ngay.”
Lâm Phong thở dài, dù không muốn nhưng cuối cùng cũng vẫn đồng ý với cô.
Anh đã nghĩ cẩn thận, cô là phụ việc cho mẹ Cố, mà mẹ Cố đương nhiên không thể để con gái mình vất vả.
Được chấp thuận, Di Giai vui vẻ: “Cảm ơn anh!”
Lâm Phong thấy tâm trạng Di Giai tốt lên, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn chút.
Vừa nãy thấy cô suýt khóc, anh đau lòng cô muốn chết.
Nếu cô mà khóc thật, anh chắc sẽ lập tức phóng xe về gặp cô ngay.
Thứ khiến anh yếu lòng nhất chính là nước mắt của cô.
Di Giai sau khi được như ý rồi, thì lại nổi lên hứng thú muốn biết căn nhà của anh đang ở trông như thế nào.
Mấy hôm nay, cô đều nói anh quay nhà cho cô xem, nhưng anh tuyệt đối không chịu.
“Hôm nay có thể quay nhà cho em xem không?” Cô nài nỉ.
Lâm Phong vẫn trước sau lắc đầu: “Hôm nay chưa được.”
Di Giai bĩu môi: “Vậy khi nào mới được chứ…”
“Đợi đến lúc thích hợp sẽ cho em xem.”
“Hừ không thèm nữa đâu…” Di Giai hờn dỗi.
Lâm Phong bật cười dỗ dành: “Ngoan, đừng giận.
Chờ thêm một thời gian nữa, em đến đây nhập học rồi, sẽ cho em một bất ngờ.”
Nghe đến bất ngờ, Di Giai vô cùng mong đợi, cũng vô cùng muốn biết ngay.
Nhưng anh đã nói để đến lúc thích hợp, cô cũng xem như miễn cưỡng chờ đợi.
Đến lúc đó mà không phải bất ngờ như anh nói, xem cô xử lý anh thế nào.
Nói chuyện thêm một lúc nữa, Di Giai cảm thấy đã trễ rồi, liền giục Lâm Phong: “Anh mau đi ngủ đi, sáng mai còn phải đi làm.”
Lâm Phong gật đầu: “Anh biết rồi, em cũng ngủ đi đấy, không được nghĩ lung tung rồi khóc một mình đấy.”
Di Giai cười khổ, anh đúng là hiểu cô nhất.
Cô vốn hay nghĩ ngợi, lại rất dễ rơi vào tiêu cực khi ở một mình.
Mà lúc nãy có anh cô còn chưa thể khóc được, dự là đêm nay cô lại khó ngủ.
Nhưng để anh yên tâm, cô đành ngoan ngoãn: “Em biết rồi.
Anh ngủ ngon nhé, em yêu anh moa moa…” Vừa nói Di Giai vừa hôn chụt lên màn hình điện thoại, tưởng tượng như đang hôn Lâm Phong.
Đây là nghi thức trước lúc ngủ của anh và cô, nụ hôn chúc ngủ ngon.
Lâm Phong cũng đáp lại nụ hôn của Di Giai: “Ngủ ngon.
Anh yêu em.”
Tắt điện thoại, Lâm Phong lại nghĩ ngợi.
Anh đã hứa sẽ về thăm cô thường xuyên, nhưng vẫn chưa thể về.
Mới vừa bắt đầu làm thêm được một thời gian, anh cũng ngại mở miệng xin nghỉ phép với ông chủ, sợ người ta nói anh không siêng năng.
Nhưng vừa rồi, thấy cô vì nhớ anh mà buồn như vậy, anh thật không đành lòng.
Chắc phải sắp xếp về gặp cô thôi.
Anh cũng nhớ cô lắm rồi.
Sáng hôm sau, Di Giai, còn có cả Giai Ý, Hiểu Tâm và Hà Nhi đến phụ việc ở quán của mẹ Cố.
Chỉ có mình Hiểu Tâm là thật lòng muốn đi làm kiếm thêm tiền, còn lại ba cô nàng kia chỉ là muốn giết thời gian nên tìm một việc gì đó để làm mà thôi.
Di Giai và Hiểu Tâm được sắp xếp làm bên pha chế vì hai cô nàng đều rất thạo mấy việc liên quan đến sự khéo léo và giỏi tay nghề này.
Giai Ý và Hà Nhi thì phụ trách mảng phục vụ.
Ngày đầu tiên đi làm, cả bọn đều rất hào hứng, cũng phân chia công việc với nhau đâu ra đấy cả.
Nhưng chỉ được lúc đầu, đến lúc sau khách càng lúc càng đông, cả đám đều mệt nhoài, thở không ra hơi.
Thế mới nói, kiếm được đồng tiền đâu phải dễ dàng gì.
Năm giờ chiều, cả đám tan ca trở về nhà.
Giai Ý vừa bước ra khỏi cửa đã ngã gục vào người của Di Giai: “Mệt quá đi… tay chân tao rã rời cả rồi…”
Hà Nhi cũng có cảm giác không còn đứng vững trên đôi chân của mình được nữa, cả ngày cứ chạy tới chạy lui làm cô mất cảm giác luôn: “Mình cũng vậy… chân mình tê rần…”
Di Giai cũng thấy mệt, nhất là hai bàn tay cứ phải liên tục làm việc đã mỏi nhừ, nhưng cô vốn không có thói quen kêu ca trước mặt người khác.
“Mới có một ngày đã thế rồi.
Hai người còn định làm tiếp không hả?” Cô trêu.
Giai Ý và Hà Nhi tuy than vãn, nhưng đã nói sẽ đi làm thì nhất định làm cho tới cùng, không thể mới có một ngày đã bỏ cuộc.
Cả hai đồng thanh: “Làm chứ!”
Di Giai cười, vỗ vỗ vào vai Hiểu Tâm: “Nhìn Hiểu Tâm người ta này, không hề kêu ca.”
Hiểu Tâm không nói gì, chỉ cười.
Từ nhỏ cô đã phải phụ ba mẹ làm nhiều việc, sớm đã quen sự vất vả rồi.
Chút này thì có đáng gì đâu.
Cả bọn còn đang đứng hi hi ha ha ở trước cửa quán, chuẩn