QF như cá gặp nước ngày càng vươn xa phát triển, đợi diễn vừa rồi vừa được lòng CEO Sicily vừa được các nhà thiết kế, người mẫu đình đàm kêu gọi.
Mà trái ngược với thành công vang dội của QF, PCF rơi vào bế tắc cùng cực, tất cả các mối làm ăn cứ như bị cắt đứt, không có một nhà cung cấp nguyên liệu và người mẫu hợp tác diện trang phục, càng không còn bản thiết kế nào được tung ra, trong khi đó QF mỗi tháng đều sẽ cho ra mẫu sản phẩm hot, PCF cứ như nhà hoang chết chủ, hiu quạnh trống vắng.
Mẫn Phương Kiều nhìn các biểu số liên tục rớt hạng, cô ta tức đến mức gương mặt lộ dạng hung tàn.
Solar bồn chồn đi qua đi lại lo lắng, mấy ngày nay đối với Solar mà nói là khủng hoảng, PCF cứ như bị cục hoạ rơi trúng đầu, khách không có mà nhà cung cấp cũng chẳng đồng ý cung cấp cho họ.
Mấy ngày trước Mẫn Phương Kiều vốn dĩ đã tìm được nhà thiết kế có triển vọng vực dậy PCF ngay trên bờ vực, vậy mà chưa kịp đem bản kí kết hợp đồng tới thì người ta đã xách dẹp chạy như thể gặp quỷ.
Solar rối rắm một phen, gương mặt nhăn nhó bồn chồn: "Có khi nào QF giở trò không cô chủ?"
Mẫn Phương Kiều không trả lời cô ta ngay mà trầm ngâm, suy nghĩ hết mọi khả năng, có khi nào mình đã đụng trúng cái đuôi của ai hay không...lát sau khoé môi Mẫn Phương Kiều gương lên, cười lạnh, đôi mắt loé lên dữ tợn, sóng cuồn cuộn trào dâng.
"Không phải QF, tôi biết là ai giở trò rồi"
Mẹ nó! Tốt nhất là đừng để tôi nắm thóp ngược.
Ở một tầng cao nhất trụ sở.
Ngay lúc này.....
"Ha ha ha.
Thích quá đi mất, cho mày giả vờ ngọc nữ" Ngao Bạch Minh Nguyệt ở trong văn phòng trụ sở chính Ngao Thị không ngừng đắc ý cười lớn nhìn máy tính trước mắt.
"Mẫn Phương Kiều, có thích món quà tao tặng cho mày không?" khoé môi gương lên trào phúng.
Trần Khính đứng một bên cúng kính hỏi: "Cô Ngao, xin hỏi tiếp theo cô muốn làm gì"
Ngao Tổng đã căn dặn mấy ngày nay phải làm theo chỉ thị của cô Ngao, dốc sức hết mình hoàn thành yêu cầu.
Môi mỏng Ngao Bạch Minh Nguyệt nhếch lên, ánh mắt lơ đãng nhìn vào màn hình hiển thị trên máy tính, bình thản nói: "Tiếp tục chèn ép, đến khi PCF đóng cửa mới thôi"
"Vâng thưa cô Ngao" sau đó lùi ra sau đi ra ngoài.
Điện thoại trên bàn vang lên, Ngao Bạch Minh Nguyệt thoáng nhìn qua, bắt máy.
"Là chị đúng không?"
"Chính chị là người chèn ép công ty tôi để phục thù đúng không?"
"Không ngờ một đại tiểu thư danh giá lại làm chuyện bi ổi hạ lưu như vậy, tôi sẽ nói với bác Ngao, chị chờ đó Ngao Bạch Minh Nguyệt" một giọng chanh chua vang lên, bất quá không làm cho Ngao Bạch Minh Nguyệt tức giận mà cô còn cong môi cười thắng lợi.
Mẫn Phương Kiều giận dữ nói một tràng, căm thù nghiến răng nghiến lợi muốn nghiền nát người đầu dây bên kia.
Thề! Nếu Ngao Bạch Minh Nguyệt đứng trước mặt cô ta có lẽ sẽ bị cắn đến chết.
Ngao Bạch Minh Nguyệt xoay xoay cây bút trên tay, bộ dáng lười nhác: "Ồ? Mách sao? Vậy thì mách đi"
"Tôi biết ngay là chị mà"
"Thì sao? đây là quang minh chính đại, chứ không giống như ai kia, làm chuyện bi ổi lại lấy lớp nhựa trên mặt ra làm trò.
Kinh tởm chết đi được!"
"Chị!" cô ta cứng họng đáp.
"Mẫn Phương Kiều, kẻ bỉ ổi vô sỉ? haa cô đang mắng chính mình sao? Nên nhớ! Chính cô là người muốn tôi GIÚP ĐỠ, giờ lại quay sang trách tôi.
Não cô bị úng nước à?"
Mẫn Phương Kiều quát tháo, hơi thở gấp gáp: "Đây là Chị đang dồn ép tôi thì có chứ giúp đỡ cái gì, chị có ăn có học sao lại hiểu ngu như vậy, chị khiến cửa hàng tôi phải đóng cửa tôi sẽ khiến chị sống không yên, đợi đó"
Ngao Bạch Minh Nguyệt cười khẽ: "Vậy tôi đợi, đừng khiến tôi chờ đợi lâu quá, nếu không..." giọng kéo dài một hơi: "điểm kế tiếp sẽ là các chỗ kinh doanh khác của cô đấy"
"Nên nhớ, Ngao Bạch Minh Nguyệt tôi không thích đợi chờ!"
"Con điên này, mày dám!" Mẫn Phương Kiều bị bức đến điên, trợn mắt hét rống.
"Dám hay không thì mày cứ việc chọc điên tao, Mẫn Phương Kiều! chính mày làm cho tao có hứng thú thì nên gánh chịu vượt qua trò chơi mà tao đã làm ra.
Người như mày làm heo nái heo đực còn chê, muốn bước chân vào Ngao gia....
Hừ! nằm mơ ban ngày!"
Dứt lời không đợi Mẫn Phương Kiều lên tiếng mắng người, trực tiếp cúp máy.
Bên này Mẫn Phương Kiều đập điện thoại xuống sàn kế tiếp là những tiếng hét tiếng đập phá đồ vang vọng, các nhân viên sợ đến mức đứng yên không dám di chuyển, tội nhất là Solar đứng trước cửa gõ mõ cầu siêu, nếu ban nãy cô ta lén phén đi vào có lẽ mồm đã ngậm chiếc giày cô chủ ban cho rồi.
"Thượng Khiết My, Ngao Bạch Minh Nguyệt, sao hai con chó trông cửa tụi mày lại liên tục đối nghịch với tao, nếu không có đám chó tụi bây tao sẽ được gả vào Ngao gia, làm bà chủ của Ngao thị, tất cả là của tao.
Tụi bây chỉ là một con chó, vậy mà hết lần này đến lần khác ngán chân cản đường"
Mẫn Phương Kiều ánh mắt đỏ ngầu, thở hổn hển, hai tay nắm chặt bóp nát giấy trên bàn.
Chưa đầy 5 phút sau, ánh mắt cô ta loé lên, gương mặt bại lộ rõ tâm cơ hiểm độc, nguy hiểm cận kề.
Tìm lại chiếc điện thoại đáng thương bị văng ở trong góc ra.
Đầu dây bên kia vang lên, giọng nói có chút hứng thú: "Mẫn tiểu thư?"
Mẫn Phương Kiều điều chỉnh lại giọng nói thục nữ dịu dàng con nhà gia giáo: "Chào Anh Ngô, Anh vẫn còn nhớ em sao?"
"Mẫn tiểu thư gọi tôi có việc gì" giọng Ngô Tang xa cách làm cho Mẫn Phương Kiều phải đơ mặt, nhưng nhanh chóng bỏ qua, giờ là lúc cô ta nhờ vả, không thể đắc tội vì đây là đồng minh!
"À, em có việc cần nhờ Anh Ngô đây giúp đỡ.
Việc là như thế này, PCF là hãng thời trang của em, mà em họ của Anh Ngô cũng chính là Thượng Khiết My làm chủ QF, đối thủ cạnh tranh với PCF.
Anh Ngô có biết điều này không?"
Ngô Tang hơi bất ngờ, không ngờ rằng QF hãng thời trang mà Ngô Vân thường xuyên xem xét, yêu thích đến nỗi mỗi tuần phải đến tham qua 2-3 lần lại là của Thượng Khiết My.
Nếu Ngô Vân mà biết có lẽ trái tim nát bét mất.
Cậu ta trầm giọng nghiêm túc: "Thì sao? Cô Mẫn thích nói dòng vo như vậy thì tôi cúp máy đây"
Mẫn Phương Kiều vội nói: "Anh Ngô, chúng ta là đồng minh!"
Ngô Tang: "ồ!?"
Mẫn Phương Kiều muốn chửi cái tên làm giá này, cũng chỉ là một tên bị cô ta lợi dụng có gì mà kiêu, đợi đến khi mất hết giá trị xem tôi hành hạ Anh ra sao.
"Tôi muốn