Bữa tối được chuẩn bị vô cùng phong phú, cụ Dung ngồi trên ghế chính, thỉnh thoảng ân cần hỏi han vài vấn đề, tất cả đều đơn giản, Lý Thập Di cũng rất ngoan ngoãn trả lời.
Tư Sâm nghe hai người họ trò chuyện, trong tay tao nhã lột thịt cua, tập trung vào việc lấp đầy bụng cho cục cưng nhỏ.
Ông cụ cầm đũa lên nếm thử các món ăn Tư Sâm nấu, nhận xét: "Mặn" rồi lại gắp một món khác: "Nhạt" sau đó không phải "Cay" thì chính là "Ngọt", nói chung là không hợp khẩu vị.
Khiến cho Lý Thập Di cũng nghi ngờ, không biết là do ông cụ quá khó tính hay trình độ của người đàn ông giảm xuống? Cậu cũng nếm thử rồi sau đó vẻ mặt mê man, "Ăn rất ngon mà?"
Tư Sâm cười.
Ông cụ gõ gõ bàn, vuốt râu mép trừng mắt, "Bởi vì thằng nhóc thúi này chính là làm cho con ăn đó!"
Lý Thập Di quay đầu nhìn hắn, Tư Sâm bất đắc dĩ nói: "Quen rồi, học nấu ăn là cũng vì dựa theo khẩu vị của em mà luyện tập nên anh không thể nấu khác đi được."
Mặt Lý Thập Di bất giác nóng lên.
Dung Cảnh không thấy thì không biết, thấy rồi mới biết Tư Sâm đối với đứa nhỏ này rốt cuộc có bao nhiêu quan tâm, như hận không thể hái hết các ngôi sao cùng mặt trăng trên bầu trời xuống dâng lên trước mặt cậu.
Ông cụ tuy ngoài miệng thì trách mắng, nhưng nhìn đứa cháu mình yêu thương nhất rốt cuộc cũng tìm được chốn về khiến ông vui mừng không ngớt, nhìn bọn họ càng nhìn càng thấy xứng, đột nhiên hỏi: "Hai con định khi nào kết hôn?"
Lý Thập Di còn chưa kịp nuốt xuống muỗng canh thì đã bị ho sặc sụa, đuôi mắt cũng đỏ lên.
Tư Sâm vội vàng đưa tay ra vỗ nhẹ lên lưng cậu cho cậu dễ chịu hơn.
Lý Thập Di vốn tưởng ông cụ đang nói đùa, nhưng xem nét mặt thì không giống đang đùa, đành phải nói: "Con hiện tại không có ý định này ạ."
Không nói đến chuyện đất nước vẫn chưa chấp nhận, hiện tại cậu còn là sinh viên, căn bản là chưa từng nghĩ tới tương lai.
Ông cụ khó hiểu nói: "Sao lại không được, gia đình con không đồng ý à? Không thành vấn đề, ông sẽ đứng ra làm chủ cho hai con, nếu ai không đồng ý ông sẽ tự mình đến thuyết phục họ!"
Tư Sâm thấy sắc mặt của Lý Thập Di có chút thay đổi nên ngăn ông ngoại tiếp tục nói.
"Ông ngoại, Tiểu Di còn đang đi học, trước tiên không vội.
Hơn nữa con còn chưa chuẩn bị tốt sính lễ, không biết em ấy có chịu đồng ý lời cầu hôn của con hay không..." Câu cuối cùng chính là mỉm cười nhìn Lý Thập nói.
Lý Thập Di ở dưới gầm bàn hung hăng đá Tư Sâm một cái.
Ông cụ cũng chỉ nhắc tới một câu như vậy thôi, biết bọn trẻ đều có suy nghĩ riêng của mình nên cũng không thể ép buộc được, nhưng cuối cùng vẫn không quên cảnh cáo Tư Sâm một câu: "Ông rất thích đứa nhỏ này, con đừng bắt nạt nó để nó chạy mất đấy."
Tư Sâm đương nhiên cười gật đầu, "Nhất định rồi ạ."
Cơm nước xong lại ngồi trò chuyện một lúc thì ông cụ thấy hơi mệt nên đi nghỉ trước.
Tư Sâm thì dẫn cậu đi dạo quanh nhà.
Trời đã tối, dưới ánh đèn mờ ảo, hai người sánh bước trên con đường lát đá xanh.
Đi qua khu vườn, Lý Thập Di cảm thán: "Rộng quá đi, nếu một mình em đi thì chắc sẽ bị lạc mất thôi." Cậu nói xong lại nhớ tới hôm nay gặp người lớn trong nhà thuận lợi như vậy, may là có người bên cạnh này, cậu không khỏi nói đùa: "Trong nhà anh còn có mấy người, không bằng gặp nhau luôn đi."
Ai ngờ Tư Sâm lại không tiếp lời hắn như bình thường mà chỉ dừng bước lại, Lý Thập Di đang muốn nhìn qua thì người đàn ông lại đột nhiên ôm lấy cậu, vùi đầu vào cổ cậu.
"Có chuyện gì vậy?" Lý Thập Di nghi hoặc hỏi.
"Ông ngoại...!ngoại trừ em, ông là người thân duy nhất của anh." Giọng nói khàn khàn của Tư Sâm vang lên bên tai cậu.
Lý Thập Di sửng sốt: "Anh không phải còn có ba cùng em trai sao..."
Rồi lại phản ứng lại, người thân của hắn là loại người nào, tâm tình của cậu cũng trở nên phức tạp.
Tư Phương Đình, người đàn ông từng làm tổn thương cậu, từ lâu đã biến thành một kẻ xa lạ, huống chi đối phương chưa bao giờ nhận được tình thương của ba mình.
Lý Thập Di không biết làm sao để an ủi đối phương, đành mặc cho hắn ôm.
Bỗng nhiên nhớ lại một số chuyện trong quá khứ.
Nhà họ Dung có cơ nghiệp trăm năm, vốn là danh môn vọng tộc, năm đó dưới sự quản lý mạnh mẽ của ông cụ Dung có thể nói là hô mưa gọi gió ở thành phố T.
Mà đại thiên kim của nhà họ Dung cũng chính là mẹ của Tư Sâm, được nuông chiều từ bé, ngang ngược bướng bỉnh, rồi không biết tại sao lại đi yêu một tên nhà nghèo không tên tuổi, ông cụ Dung cực kỳ yêu thương đứa con gái này, lại nhìn Tư Tích Sơn bề ngoài không được nên kết luận hắn ta không phải là người tốt đẹp gì, ông cụ làm sao có thể trơ mắt nhìn con gái mình tương lai sẽ chịu khổ.
Đương nhiên ông đã dùng không ít thủ đoạn để tách bọn họ ra, nhưng ai ngờ ông càng cứng rắn Dung Giai Tuệ càng nổi loạn, một lòng nhận định Tư Tích Sơn, đánh chết cũng không chịu tách ra, thậm chí còn có con.
Ông cụ Dung rốt cuộc cũng hết cách đành ngầm ép Tư Tích Sơn ký mấy bản thỏa thuận rồi mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý cuộc hôn nhân này.
Về sau Tư Tích Sơn dựa vào sự hỗ trợ của Dung Giai Tuệ, mà ông ta quả thật cũng có năng lực nên dần mở rộng công việc kinh doanh của gia đình mình.
Nhưng có lẽ chính vì nhà họ Dung từng sỉ nhục làm cho ông ta nghẹn một bụng tức nên tình yêu của ông ta dành cho Dung Giai Tuệ cũng dần dần biến mất theo thời gian, chỉ trong vòng vài năm, đã có rất nhiều phụ nữ khác vây quanh ông ta.
Dung Giai Tuệ cũng tuyệt vọng, không giữ lại được trái tim của chồng mình, rồi dần tích tụ thành bệnh, thậm chí sau khi nghe nói chồng có con riêng rốt cuộc bà cũng nghĩ quẫn mà buông tay ra đi.
Khi đó Tư Sâm cũng chỉ mới 8 tuổi, cụ Dung đã đưa hắn về để tận tâm nuôi dạy.
Đợi chờ khoảng mười năm đến khi thỏa thuận trước đây hết hiệu lực, Tư Tích Sơn mới chính thức đón Tư Phương Đình về nhà.
"Cho đến bây giờ ông ngoại vẫn cảm thấy mình đã làm sai, lúc trước không nên cứng rắn ngăn cản mẹ như vậy, như vậy mẹ có lẽ sẽ từ từ nhìn rõ con người ông ta, cũng sẽ không có bi kịch xảy ra..." Tư Sâm cười khổ, "Đây cũng là một phần nguyên nhân ông ngoại ủng hộ chúng ta."
"Ông ngoại đã già rồi, không còn sức lực để chịu thêm đả kích..."
Lý Thập Di lặng lẽ lắng nghe hắn nói, trước đây cậu cũng đã nghe Tư Sâm nói qua một chút, chẳng qua là lúc đó lòng cậu để ở nơi khác nên cũng chưa từng để ý, bây giờ nghe chi tiết mọi chuyện, trong lòng cậu cũng không rõ là suy nghĩ gì.
Trên đời này mọi chuyện dường như đều đã được định sẵn, là người ngoài cuộc, cậu cũng không dám nói đến nhân quả nhưng mọi thứ mập mờ có thể nhìn ra được.
Nếu như ông cụ Dung không dựa vào cảm tính của mình để phán đoán