Từ Ninh cười thẹn thùng, cầm bánh bao gặm, còn không quen bảo lão Trần và vợ của trưởng thôn ăn đi.
Hai người ngượng ngùng cầm bánh bao, nhưng mà không nỡ ăn.
Vợ của trưởng thôn đặt vào trong sọt, lão Trần cũng cho vào trong túi, có lẽ là mang về cho đứa bé trong nhà ăn.
Từ Ninh mới ăn bánh bao xong, mấy người khác cũng trở về, lão Trần lập tức đánh xe bò chậm rãi trở về.
Từ Ninh trở lại khu thanh niên trí thức, trong thôn mới tan làm không bao lâu, Từ An và ba thanh niên trí thức nam đang ở trong nhà hóng gió, hai thanh niên trí thức nữ ở phòng bếp nấu cơm.
Từ An nhìn thấy cô mồ hôi đầy đầu trở về, lập tức đi múc nước cho cô rửa mặt.
Từ Ninh đặt sọt ở trong phòng, rửa mặt xong mới trở về phòng ngồi xuống, thì thấy Từ An cầm lấy quạt tới quạt cho cô.
Từ Ninh cảm thấy đứa em trai này vừa ngoan vừa ấm áp, kéo Từ An ngồi xuống bên cạnh cô.
Cô mở sọt ra, lấy bánh bao ở bên trong ra cho cậu bé ăn.
Từ An nhìn thấy trong sọt nhiều đồ như vậy, trợn to mắt nhỏ giọng hỏi Từ Ninh: “Chị, mua nhiều như vậy chúng ta ăn hết không?”Từ Ninh cũng nhỏ giọng trả lời: “Không phải chúng ta ăn hết, phải lấy một ít đi tặng quà.
”Sau đó cô nói kế hoạch của mình cho Từ An, muốn xây hai căn phòng ở trên đất trống chỗ gần núi Đại Thanh, hai chị em cùng chuyển ra đó ở riêng.
Từ An nghe xong đôi mắt sáng lên, nói: “Trưởng thôn có thể đồng ý sao?”Từ Ninh cười tủm tỉm vỗ sọt: “Buổi tối chị đi hỏi một chút.
”Từ Ninh bảo cậu bé nhanh chóng ăn bánh bao, khi cô lấy từ trong không gian ra còn nóng, hiện giờ là đầu tháng 8, là lúc nóng nhất trong một năm, để ngoài 2 tiếng bánh bao vẫn ấm, hiện giờ ăn vừa vặn đúng thời điểm.
Từ An đến phòng cậu bé bưng nước sôi cậu bé tan làm trở về đun tới, hai chị em uống nước sôi ăn bánh bao, giữa trưa không cần nấu cơm.
Bánh bao to cỡ nắm tay của người trưởng thành, Từ An ăn một cái sẽ không no, nói đã ăn no, Từ Ninh biết cậu bé không nỡ ăn.
Bánh bao to như vậy, trước khi xuyên qua mình Từ Ninh còn có thể một mình ăn hai ba cái, càng đừng nói thời đại này, lượng ăn của mọi người rất lớn, Từ