Nhìn đám củ cải nhỏ ngơ ngác nhìn nhau, Liễu Tố Tố bật cười: "Chính là vì kết băng rồi mới dễ bắt, chúng ta đi câu thôi."
Cá dưới sông thật ra không dễ bắt, lần trước Liễu Tố Tố bắt cá thành công vẫn là nhờ Lữ Linh Chi cầm lưới qua mới bắt được.
Sau khi xây đập chứa nước, mọi người cũng không tự mình đi bắt cá nữa, dù sao thì mua cá cũng không cần phiếu, mà giá cả cũng không khác Cung Tiêu Xã lắm.
Nhưng bởi vì năm nay một năm rồi chưa có mưa, mọi người sợ không có gì ăn nên số lần đi mua cá cũng tăng lên, hiện tại cá trong đập nước không còn nhiều lắm, Triệu chính ủy sợ cá bị ăn hết sạch, chỉ có thể quyết định mùa đông này không bán cá nữa.
Ngày thường còn chưa tính, nhưng đến lúc ăn tết, cá chắc chắn là không thể thiếu.
Tuy trong nhà có hai con lợn, nhưng dựa theo tình hình hiện tại, sang năm lợn sẽ nuôi không nổi, ăn thịt cũng phải thật tiết kiệm.
Liễu Tố Tố nghĩ nghĩ, định dẫn mấy đứa nhóc ra sông câu cá trên băng xem sao.
Hôm nay đã là ngày 27, trừ mấy người Hàn Liệt vẫn phải theo lẽ thường tiến hành huấn luyện bên ngoài, thì Bộ quân vụ đều đã cho nghỉ, thời tiết lạnh lẽo, công việc phải làm không nhiều lắm, ở trong nhà cũng chỉ nhàn rỗi, còn không bằng ra ngoài nghĩ cách kiếm thịt trở về.
Mấy đứa nhỏ chưa câu cá trên băng bao giờ, nhưng bọn nó biết nương là lợi hại nhất, nương đã nói được chắc chắn là được, tưởng tượng đến thịt cá thơm ngon ngào ngạt, một đám nhóc lập tức hứng thú bừng bừng, chủ động đeo bao tay, chờ mong hỏi: "Nương, chúng ta mau đi thôi!"
"Nương đi lấy ít đồ, các con qua gọi bác Lữ và dì Trần đi."
Câu trên băng nói là dễ dàng, nhưng trời lạnh thế này cần chuẩn bị khá nhiều đồ, câu được cá mà để bản thân bị cảm thì lỗ to.
Liễu Tố Tố dùng vải che vườn rau cải buộc thành một lều nhỏ, bên dưới lót thêm đệm, lại mang túi chườm nóng trong nhà ra, vải che mưa ngăn gió lạnh, túi chườm nóng ôm vào trong lòng đặc biệt ấm áp, cứ như vậy một chút cũng không lạnh.
Chờ cô làm xong, Trần Nam và Lữ Linh Chi đi xung quanh vài vòng, tấm tắc bảo lạ: "Như vậy đúng không không tệ, ở bên trong ấm áp hơn nhiều."
Ban đầu Liễu Tố Tố nói biện pháp này hai người họ còn không tin, giờ làm xong rồi mới thấy có hiệu quả.
"Nhưng mà câu cá phải luôn ở bên cạnh nhìn mà, ở bên trong rồi làm sao canh được cá?" Trần Nam hỏi.
"Chúng ta đập hố băng bên cạnh lều là được." Liễu Tố Tố vừa nói vừa làm mẫu.
Nhiệt độ thấp, tầng băng cũng đủ dày, đập luôn một cái hố bên ngoài lều, kéo dây câu dài ra, trông chừng bên trong lều liền không thành vấn đề.
Chuyện trông cá cắn câu này không cần Liễu Tố Tố ra tay, trong nhà nhiều nhóc con muốn ăn cá như vậy, không cần cô sai bảo, một đám đã xung phong đi trông cá.
"Nương, con trước! Con nhỏ nhất, muốn làm nhiều việc nhất!" Hàn Trình siêu lớn tiếng nói.
Liễu Tố Tố dở khóc dở cười nhìn nó, ngày thường cũng không thấy nó chăm chỉ thế này, "Ừ, vậy từ nhỏ đến lớn, mỗi đứa nửa giờ, nếu có cá cắn câu thì kêu anh cả biết không?"
Tiểu Lộ biết câu cá, trong nhà chỉ có một cái cần câu, nếu để mấy đứa Hàn Trình làm hỏng thì đúng là mất cả chì lẫn chài, cho nên loại việc thế này giao cho nó làm là yên tâm nhất.
Tiểu Lộ vội vàng gật gật đầu: "Nương yên tâm, con nhất định sẽ trông thật nghiêm túc."
"Ừ, mau vào trong đi, đừng chạy ra ngoài." Liễu Tố Tố đưa đồng hồ cho Tiểu Lộ giữ, lại qua giúp hai người Lữ Linh Chi dựng lều, sau khi làm xong tất cả mới dẫn Hàn Cẩm đến đập chứa nước một chuyến.
Vừa đi tới nơi liền thấy sĩ quan hậu cần chờ ở cách đó không xa, vẫy vẫy tay về phía cô: "Tiểu Liễu mau tới đây!"
Liễu Tố Tố bước nhanh qua đó: "Ngài đợi lâu chưa?"
"Không lâu lắm, tôi cũng vừa mới đến thôi."
Hàn Cẩm ngửa đầu, ngoan ngoãn gọi: "Ông Triệu".
Sĩ quan hậu cần móc kẹo từ trong túi ra, cười tủm tỉm đưa cho nó.
Hàn Cẩm không nhận ngay, mà nhìn Liễu Tố Tố một cái, thấy nương gật đầu mới cầm kẹo cất vào túi: "Cháu cảm ơn ông Triệu ạ."
Sĩ quan hậu cần nhìn nó mà cảm thán.
Hàn Cẩm là con liệt sĩ, thời điểm Hàn Liệt nhận nuôi nó, ông cũng phá lệ quan tâm, bởi vậy cũng rất rõ ràng mấy năm nay Hàn Cẩm thay đổi nhiều thế nào.
Khó trách lúc trước Chung sư trưởng nói Tiểu Liễu đặc biệt biết nuôi dưỡng con cái, nếu không phải cô làm việc ở Bộ quân vụ càng ngày càng tốt, để cô đến trường học làm giáo viên phỏng chừng có thể bồi dưỡng ra không ít nhân tài.
Sĩ quan hậu cần phục hồi tinh thần, cười cười nói: "Đi thôi, bọn họ đang chờ chúng ta ở phía trước."
Lần này Liễu Tố Tố đến là để giải quyết vấn đề tôm hùm đất.
Sau khi đập chứa nước xây xong, ban đầu do chưa thích ứng được hoàn cảnh sống, tốc độ sinh sản của lũ tôm không tốt lắm, nhưng theo thời gian dần trôi, số lượng tôm ngày càng tăng.
Chỉ có điều không có quá nhiều người hứng thú với thứ này, không chỉ là vì bên này ít khi nhìn thấy tôm, mà còn là vì lũ tôm này ít thịt, hơn nữa chúng nó còn mang theo mùi bùn tanh, nếu không biết phương pháp xử lý, tùy tiện nấu thật đúng là không ngon.
Sau khi Chung sư trưởng biết chuyện này liền để sĩ quan hậu cần nghĩ biện pháp xem có thể bán chỗ tôm hùm đất này đi không.
Rốt cuộc nhiều tôm như vậy, đập nát làm thức ăn cho gà vịt cũng quá lãng phí.
Sĩ quan hậu cần chưa từng ăn thứ này, lần đó Liễu Tố Tố mang tôm biển về gửi tặng một phần, sĩ quan hậu cần nấu lung tung ra vài món, phát hiện hương vị chẳng những không ra gì, còn rất tanh, sợ lãng phí thức ăn ông đành phải ăn hết, kể từ đó tôm đã trở thành bóng ma trong lòng ông.
Hiện tại Chung sư trưởng bảo ông đi xử lý tôm hùm đất, chính ông cũng không dám thử lại lần nữa, dứt khoát gọi Liễu Tố Tố đến nhờ cô thử xem sao.
Liễu Tố Tố thích ăn tôm hùm đất xào cay nhất, hiện tại có cơ hội đương nhiên là đồng ý.
Tôm trong đập