Thập Niên 60 Tháo Hán Sủng Thê Như Bảo Vật

8: Người Ăn Không Hết Kẻ Lần Chẳng Ra


trước sau


Hàn Nhị Bảo mới được một tuổi, nhưng lại có thể nghe hiểu lời người lớn nói, nhưng bé không thích ăn cháo trứng gà lắm nên ăn rất là chậm.

Bác gái hàng xóm cũng đang cho cháu ngoại ăn, thấy bà Hàn đang dỗ cho cháu ăn như vậy liền không nhịn được nói: ”Nhị Bảo nhà bà có phải là quá khó tính rồi không? Có cháo trứng mà ăn rồi còn không mau ăn đi ,bà nhìn cháu nhà tôi đây này, có cháo khoai lang thôi mà còn hạnh phúc nhường này? Cháu nhà tôi không có kén ăn giống như cháu nhà bà, ăn hết trong miệng liền lập tức há mồm để ăn thêm miếng nữa”.

Bà Hàn có chút đắc ý nói: ”Sao có thể giống nhau được? Nhị Bảo nhà tôi là đứa trẻ lớn lên trong thành phố, tất nhiên là được cưng chiều hơn, cháu nhà bà sinh ra đói khát khổ sở, nếu ăn cháo khoai thì Nhị Bảo nhà tôi sẽ không ăn đâu, thằng bé rất thích ăn thịt, còn cháo trứng đối với nó chỉ là món bình thường”.

Bác gái kia không nói lại được với bà Hàn, đành quay sang nói với mấy hàng xóm khác với giọng điệu không vui “Đây là đã quên nạn đói vài năm trước rồi cơ đấy ,cháo khoai lang còn không đủ sống, mới mấy năm tốt lên mà đã rương oai tự đắc, có con dâu trong thành phố liền coi trọng cô ta, mơ tưởng sau này lên thành phố để dưỡng già hả!“Đúng đó, mau nhìn xem bà ấy có thiên vị không chứ, coi hai đứa con của Hàn Văn Hồng là bảo bối, còn những đứa cháu khác chỉ là cỏ dại ven đường.


Hai đứa trẻ nhà Hàn Văn Hồng thì có trứng để ăn, còn những đứa cháu khác đến cộng lông gà cũng không nhìn thấy”.

“Bà Hàn từ lúc con trẻ đã là người thích làm ra vẻ rồi, đây

là lấy lòng con dâu trên phố, hi vọng sau này về già lên phố hưởng phúc đấy, nhưng mà đứa con dâu kia lại rất coi thường bà Hàn, mỗi tháng chỉ về có một lần, hơn nữa lần nào về cũng đều tay trắng”“Nhưng mà mỗi tháng cũng cho được ba đồng còn gì? Thực ra thì cũng không ít đâu nhỉ, một cân trứng chỉ mất 3 mao tiền, 3 đồng là cũng mua được mười cân trứng gà rồi, thảo nào hai anh em Đại Bảo, Nhị Bảo ngày nào cũng có trứng để ăn” Vẫn có người nói thật.

“Đúng rồi, Quế Hoa thiên vị chỗ nào chứ? Những đứa con lớn khác không phải đã sớm phân ra ngoài rồi à.


Hơn nữa theo phong tục chỗ chúng ta thì sau này cha mẹ đều sẽ ở chung với con út.

Chắc chắn về sau Quế Hoa và Hàn cửu ca sẽ sống chung với Vân Hồng, bây giờ giúp chăm sóc cháu không phải là bình thường sao? Hơn nữa ba con gà mái cũng do hai vợ chồng già nuôi lấy trứng, chính mình không nỡ ăn mà để lại cho cháu trai ăn thì có chỗ nào bất công chứ?” Có hàng xóm cũng có cách làm giống với bà Hàn đứng ra bênh vực, bà ấy không hề cảm thấy có gì bất công cả, cách làm như vậy là hoàn toàn bình thường mà?“Lại còn bình thường? Bà không biết trong lòng vợ Văn Liễu bất mãn đến nhường nào đâu” Có người nói.

“Vợ Văn Liễu bất mãn cái gì chứ? Chuyện này có liên quan gì tới cô ta chứ, Đại Bảo và Nhị Bảo đâu có ăn trứng gà nhà cô ta, gia đình nhà con thứ hai đã sớm được phân ra ngoài rồi”.

Bà hàng xóm đó rất quyết đoán đáp trả.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện